A Phúc - Thập Tứ Châu
0
Theo dõi
4.8/5
806 Votes
0
Lượt xem
Năm lên sáu tuổi, ta không may rơi xuống nước, từ đó trở thành cô nương khờ khạo nhất vùng Giang Nam. Nhưng ta lại là người có vận may tốt nhất, vì có một vị phu quân cái gì cũng tốt. Từ việc mặc y phục cho đến chuyện ăn uống, mọi thứ đều do chàng tự tay chăm lo cho ta. Cho đến một ngày, ta muốn ăn thêm một bát băng lạc trong tiệc rượu. Sau khi bị chàng từ chối. Biểu huynh, người vốn luôn không vừa mắt phu quân của ta, liền hỏi ta: "A Phúc, muội không thấy phu quân của muội quản lý muội hơi nhiều sao?" Phu quân lạnh lùng trả lời thay ta: "Nàng ấy không thấy thế." Biểu huynh lại hỏi: "Huynh chưa bao giờ quản muội như vậy, có phải huynh tốt hơn không?" Phu quân nhíu mày, rồi thản nhiên lau miệng cho ta: "A Phúc ngoan, nghe ra chưa? Biểu ca muội đang ly gián đó, hắn xấu tính lắm."
0
Theo dõi
4.8/5
806 Votes
0
Lượt xem
Năm lên sáu tuổi, ta không may rơi xuống nước, từ đó trở thành cô nương khờ khạo nhất vùng Giang Nam. Nhưng ta lại là người có vận may tốt nhất, vì có một vị phu quân cái gì cũng tốt. Từ việc mặc y phục cho đến chuyện ăn uống, mọi thứ đều do chàng tự tay chăm lo cho ta. Cho đến một ngày, ta muốn ăn thêm một bát băng lạc trong tiệc rượu. Sau khi bị chàng từ chối. Biểu huynh, người vốn luôn không vừa mắt phu quân của ta, liền hỏi ta: "A Phúc, muội không thấy phu quân của muội quản lý muội hơi nhiều sao?" Phu quân lạnh lùng trả lời thay ta: "Nàng ấy không thấy thế." Biểu huynh lại hỏi: "Huynh chưa bao giờ quản muội như vậy, có phải huynh tốt hơn không?" Phu quân nhíu mày, rồi thản nhiên lau miệng cho ta: "A Phúc ngoan, nghe ra chưa? Biểu ca muội đang ly gián đó, hắn xấu tính lắm."
