Ta vô cùng yêu thích A Ly.
Đến mức ngủ cũng phải ôm lấy nó.
Bùi Cẩn thấy vậy thì có chút bất lực, tức giận không thôi mà véo nhẹ má ta.
"Hôm qua còn nói thích ta nhất, hôm nay có phải lại thích A Ly nhất rồi không?"
Ta chớp chớp mắt, phản ứng lại rồi cười hì hì.
Cọ cọ vào lòng chàng.
"Làm gì có, vẫn là thích chàng nhất!"
Chàng nghe thấy thế, lúc này mới hài lòng gật gật đầu.
Lại vươn tay, bế A Ly từ trong lòng ta ra ngoài.
Ta có chút không nỡ, bĩu bĩu môi.
Chàng điểm nhẹ lên trán ta, tâm tình dạy bảo ta.
"A Ly còn quá nhỏ, nếu ta và nàng ngủ say sẽ đè lên nó mất."
Lúc này ta mới ngoan ngoãn gật đầu.
Bởi vì ban ngày ngủ có hơi nhiều.
Sau khi tắt đèn ta mãi chẳng sao ngủ được.
Lớn thế này rồi, đây là lần đầu tiên ta có một chú li nô thuộc về riêng mình.
Nhất thời vui mừng quá đỗi, cứ xoay xoay người trên giường.
Bùi Cẩn liền ôm trọn ta vào lòng.
Chàng vỗ nhẹ lên mông ta một cái.
Chàng hừ nhẹ đầy hờn dỗi: "Hôm đó lúc thành thân với ta, nàng cũng không vui vẻ đến thế."
Ta ôm lấy cổ chàng, ngửa đầu hôn lên môi chàng mấy cái, lúc này mới dỗ dành được chàng.
Vừa dỗ xong, chàng lại bắt đầu hôn ta.
Chỉ là hôn một lúc, mọi thứ bắt đầu trở nên không đúng lắm.
Tay chàng cứ không nghe lời mà sờ chỗ này, nắn chỗ kia trên người ta.
Khiến ta ngứa ngáy hết cả người.
Nhưng ta lại rất thích được chàng chạm vào.
Thế là ta cũng học theo dáng vẻ của chàng mà s* s**ng chàng.
Chàng lập tức khựng lại, tay cũng dừng mọi cử động.
Thấy khác thường, ta chớp chớp mắt, nhỏ giọng hỏi: "Chàng không thích sao?"
Chàng khẽ bật cười, giọng điệu trở nên khàn đi quá mức.
Chàng dẫn dắt tay ta di chuyển xuống dưới.
"Không phải không thích."
"Nhưng nàng phải biết mưa móc đều ban chứ."
Ta đỏ ửng tai, khẽ gật đầu.
Đêm đó, Bùi Cẩn không làm chuyện gì xấu với ta.
Chàng chỉ hôn ta thật lâu, cuối cùng vỗ nhẹ lên lưng ta, bảo ta ngủ ngoan.
Thế nhưng một lúc sau, chàng lại ôm ta vào lòng.
Thấy chân ta đang gác lên hông chàng, chàng ghé sát bên tai ta thì thầm.
"A Phúc, ta thấy hơi lạnh, chân nàng quấn lấy ta được không?"
Ta mơ mơ màng màng gật đầu.
Rồi ôm chặt chàng hơn.
Bùi Cẩn dụi dụi vào hõm cổ ta.
Giọng chàng khàn đặc.
"A Phúc ngoan~"
08.
Những ngày tháng ở Bùi phủ dường như cũng chẳng khác gì lúc ở bên cạnh mẫu thân.
Biểu huynh hay cằn nhằn đã được thay thế bằng Tông Trạm đáng yêu.
Mẫu thân hay quản thúc ta đã được thay thế bằng Bùi Cẩn cũng thích quản thúc ta y như vậy.
Mọi người đối với ta đều rất tốt.
Nhưng ta vẫn thấy nhớ nhà.
Vì từ sau khi lại mặt, mẫu thân và biểu huynh đều đã trở về Giang Nam.
Muốn gặp họ, phải ngồi xe ngựa rất lâu, rồi lại đi đường thủy một quãng dài dằng dặc.
Nghĩ đến đó, khóe mắt ta bỗng thấy cay cay.
Ta vừa rơm rớm nước mắt vừa nằm bò ra án thư, viết thật nhiều thư cho họ.
[Mẫu thân, A Phúc ở kinh thành rất tốt, mẹ chồng thường xuyên làm món ngon cho con, ngày nào con cũng ăn no mặc ấm, chỉ là hơi nhớ người thôi.]
[Biểu huynh, ở kinh thành ta đã kết giao với một người bạn rất giống huynh, người đó cũng lắm lời y như huynh, nhưng người ta hào phóng hơn huynh nhiều, không hay đòi tuyệt giao với ta, còn tặng ta một chú mèo nhỏ nữa, nhưng ta vẫn hơi nhớ huynh.]
[Phụ thân, phu quân đối với con rất tốt, không hề bắt nạt con, chàng nói đợi đến sinh nhật người sẽ đưa con về thăm người, người có thể tổ chức sinh nhật sớm hơn không? Con nhớ người quá.]
......
Ta lải nhải viết thư cho tất cả mọi người trong nhà.
Viết xong liền giao cho Bùi Cẩn, bảo chàng gửi về nhà giúp ta.
Bùi Cẩn nhìn xấp thư dày cộp trên tay.
Chàng xót xa xoa đầu ta.
"Nhớ nhà rồi sao?"
Ta bĩu môi, rơm rớm nước mắt gật đầu.
Chàng lại nói: "Vậy năm nay chúng ta về Giang Nam ăn Tết có được không?"
Sinh nhật phụ thân là vào đầu xuân, nói như vậy là ta có thể về nhà thăm họ sớm hơn rồi.
Ta ngẩn người, Bùi Cẩn thấy vẻ mặt ngây ngốc vì vui sướng của ta.
Liền nhướng mày, cố tình trêu chọc: "Không muốn về à? Thế thì thôi vậy."
Nghe chàng nói vậy, ta vội vã đến phát khóc, cuống quýt đáp: "Không có, không có! Ta rất muốn về!"
Bùi Cẩn khẽ cúi người, dịu dàng lau nước mắt cho ta.
"Đều tại nhà ta ở cách xa nhà nàng quá."
"Khiến A Phúc của ta phải buồn lòng."
Ta lắc đầu, nhón chân lên, ôm lấy cổ chàng, vùi đầu vào lòng chàng.
"Không sao đâu, ta không trách chàng."
Bùi Cẩn nghe vậy, khẽ bật cười trong lồng ngực.
"Ta biết ngay A Phúc nhà chúng ta là một cô nương hào phóng mà!"
......
Ta mong ngóng ngày đêm, cuối cùng cũng chờ được tới ngày về nhà.
Đêm trước khi khởi hành, Tông Trạm nghe tin chúng ta muốn trở về Giang Nam.
Đứa nhỏ rơm rớm nước mắt, tỏ vẻ không nỡ rời xa ta.
Sáng hôm sau, nhóc con đã đeo theo gói hành lý nhỏ, đợi sẵn ta ở trước cửa viện.
Vừa thấy ta bước ra, nhóc con liền ôm chặt lấy chân ta không buông.
"Thúc mẫu, người dẫn ta cùng đến Giang Nam có được không?"
"Người đi rồi thì chẳng còn ai chơi cùng con nữa, con vẫn chưa được đến Giang Nam bao giờ!"
Tông Trạm cứ đeo bám ta mãi không thôi.
Ta nhìn Bùi Cẩn rồi lại nhìn tẩu tẩu.
Ta cũng rất muốn dẫn Tông Trạm về nhà.
Nhưng nhóc con là con trai của tẩu tẩu, tẩu tẩu không đồng ý thì không được.
Ta bĩu môi, tội nghiệp kéo vạt áo tẩu tẩu.
"Tẩu tẩu~ muội sẽ chăm sóc tốt cho A Trạch mà~"
Tẩu tẩu không chịu nổi bộ dạng này của ta, bật cười lắc đầu mới chịu buông lời đồng ý.
"Được rồi, được rồi, đi đi, nhưng không được gây phiền phức cho thúc mẫu, làm việc gì cũng phải nghe theo chỉ huy của nhị thúc, nếu không thì đừng hòng đi!"
Tông Trạm vội vàng gật đầu lia lịa.
Từ kinh thành đến Giang Nam, dù đường xá xa xôi.
Nhưng lại vô cùng vui vẻ.
Tông Trạm như không biết mệt là gì, dù là đi xe ngựa hay đi thuyền, nhóc con đều phấn khích vô cùng.
09.
Sau khi biểu huynh biết ta sắp về nhà,
huynh ấy đếm ngược từng ngày, canh đúng hai ngày đó.
Ngày nào cũng đứng chờ chúng ta ở bến tàu.
Vừa thấy ta xuống thuyền, huynh ấy kích động đến mức suýt chút nữa là bật khóc.
Sợ ta đói bụng, huynh ấy cầm bánh ngọt nhét thẳng vào miệng ta.
Vừa nhét vừa khóc: "Muội có biết không, huynh nhớ muội lắm đó!"
"Từ khi muội gả đi, a huynh ăn cơm chẳng thấy ngon miệng gì cả, gầy mất ba lạng rồi này!"
Ta không biết ba lạng là bao nhiêu, nhưng vẫn thấy vô cùng cảm động.
Vừa ăn miếng bánh quen thuộc, ta vừa rưng rưng nước mắt ôm chầm lấy huynh ấy.
"Biểu huynh, huynh thật tốt, vẫn còn nhớ món bánh hoa quế nương làm mà muội thích nhất!"
Nhưng chưa ôm được bao lâu, Bùi Cẩn đã vòng tay qua eo, kéo ta trở về.
Biểu huynh hậm hực hừ lạnh một tiếng với Bùi Cẩn.
"Xem đi, dù A Phúc nhà ta có gả cho người khác, trong lòng muội ấy, ta vẫn là tốt nhất."
Bùi Cẩn không thèm để ý đến huynh ấy, mà cúi đầu hỏi ta.
"Có ngon không?"
Ta gật gật đầu.
"Vậy lát nữa về nhà, ta sẽ học, sau này đích thân làm cho nàng ăn."
Ta vui vẻ gật đầu.
Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live
Trên đường về nhà.
Biểu huynh miệng cứ líu lo không ngừng, khiến cho Tông Trạm cũng trở nên trầm tính hơn hẳn.
"A Phúc, tên đó có bắt nạt muội không đấy?"
"Muội nhìn xem, để A Phúc nhà ta gầy đi thế này này."
"Gương mặt xinh xắn chẳng còn tròn trịa nữa rồi."
"A Phúc, ta đã làm cho muội một cái xích đu mới, lát về nhà là muội có thể ngồi ngay."
"A Phúc, muội có biết khi không có muội ở nhà, ta nhàn rỗi đến phát mốc luôn không."
"A Phúc, ngày nào ta cũng muốn tới kinh thành tìm muội chơi."
"Nhưng mà cô mẫu dữ lắm, phụ thân cũng dữ, họ cốc đầu đau điếng, nên ta chẳng dám đi tìm muội."
"Nhưng muội cứ yên tâm, đợi đến khi ta trở thành đại chưởng quỹ của nhà mình, ta sẽ chuyển nhà lên kinh thành, ngày nào cũng tới thăm muội!"