Bái đường xong, ta được đưa vào động phòng.
Chẳng bao lâu, xung quanh đã truyền đến những tiếng cười đùa rôm rả.
Bùi Cẩn khẽ nói bên tai ta: "Ta tới vén khăn voan đây."
Một bàn tay to lớn, thon dài và đẹp đẽ dùng chiếc đòn cân vén khăn voan của ta lên.
Đập vào mắt là khuôn mặt tựa tiên tử.
Chàng đặt đòn cân xuống, muốn xoa đầu ta nhưng đầy đầu là trâm vàng khiến chàng không biết đặt tay vào đâu.
Thế là chàng đành véo nhẹ đôi má mềm mại của ta.
"ch** n**c miếng ra rồi kìa."
Ta theo bản năng vội lau miệng, mới phát hiện chẳng có gì cả.
Ngược lại, người đàn ông trước mặt lại cúi đầu xuống.
Lúc này ta mới nhận ra chàng đang trêu đùa ta.
Thế là ta phồng má: "Chàng xấu lắm."
Đôi mày thanh tú của chàng khẽ nhướng lên, khẽ tặc lưỡi một tiếng.
" chẳng phải ta là tốt nhất sao? Sao lại thành hư rồi?"
Ta đỏ mặt, quay đầu sang hướng khác.
Chàng bất lực lắc đầu, nhẹ nhàng gỡ những chiếc trâm cài trên tóc ta xuống.
Cái cổ mỏi nhừ của ta lập tức được giải thoát.
Sau khi uống rượu giao bôi, chàng phân phó ma ma giúp ta chải đầu tắm rửa, rồi lại đi ra ngoài.
Ta tưởng chàng không quay lại nữa, lo lắng nắm lấy tay chàng.
Chàng dịu dàng xoa đầu ta: "Chốc nữa sẽ về ngay."
"Ta phải đi tiếp đãi khách khứa một chút."
Ta hiểu ý gật đầu.
05.
Sau khi Bùi Cẩn rời đi, ma ma đưa ta đến nhĩ thất để tắm rửa.
Ma ma là vú nuôi của ta, từ nhỏ đã nhìn ta lớn lên.
Khi tắm rửa, bà cứ lải nhải dặn dò ta rất nhiều điều.
"Tiểu thư, chốc nữa khi viên phòng cùng cô gia, nếu thấy đau thì phải nói với ngài ấy, tuyệt đối không được để bản thân chịu ấm ức."
Đêm hôm trước, mẫu thân đã kéo ta xem rất nhiều quyển sách tranh.
Ta biết viên phòng có ý nghĩa gì.
Nghe ma ma nói vậy, ta lại bắt đầu thấy căng thẳng.
"Ma ma, ta sợ."
Ma ma vừa tắm lưng cho ta vừa mỉm cười an ủi.
"Đừng sợ, chuyện này thực ra rất dễ chịu."
"Tiểu thư tự mình cảm nhận rồi sẽ biết thôi."
"Huống hồ cô gia lại tuấn tú như vậy, đêm nay nhất định sẽ rất vui vẻ."
"Đúng rồi, bây giờ tiểu thư còn nhỏ tuổi, phải bồi bổ thân thể mới có thể sinh con được."
"Cho nên nhất định phải bảo cô gia cẩn thận một chút đấy."
Ta không hiểu bèn hỏi ma ma: "Cẩn thận như thế nào ạ?"
Gương mặt già nua của ma ma đỏ bừng, có chút ngượng ngùng ấp úng.
"Thì là... ôi chao, chính là... tiểu thư cứ nói với cô gia, ngài ấy sẽ hiểu thôi."
Ta như hiểu ra điều gì đó, gật gật đầu.
Khi Bùi Cẩn quay lại, ta đã tắm rửa thơm tho, đang nằm sấp trên giường xem những cuốn sách mà mẫu thân đưa cho.
Bùi Cẩn thấy ta chăm chú xem như vậy.
Chàng ghé lại nhìn một cái, chỉ một cái liếc mắt ấy, cả tai và cổ chàng đều đỏ bừng lên.
Chàng có chút mất tự nhiên, khẽ ho một tiếng.
"Có đẹp không?"
Mặt ta không đỏ tim không đập, gật đầu rồi giơ cuốn sách lên.
"Chốc nữa chúng ta thử làm theo kiểu này xem, ma ma nói kiểu này dễ chịu lắm."
Chàng nhìn chằm chằm vào tư thế trên sách, giọng nói trầm xuống đôi phần.
Trên đôi má trắng ngần của chàng chợt nhuốm màu hồng rực.
Khoảnh khắc quay đầu đi, chàng cong môi đáp một tiếng.
"Còn kiểu nào nàng thích nữa không, có thể chọn thêm."
"Chốc nữa... chúng ta cùng làm nhé."
Ta vội vã gật đầu: "Được ạ."
Nói xong chàng đi vào nhĩ thất để tắm rửa.
Khi quay lại, trên người chàng chỉ mặc một lớp nội y đỏ thắm.
Thấy chàng đi tới, ta ngẩn người.
Ta thở dài: "Chàng ngốc quá đi, đến cả y phục cũng mặc không xong."
Nói rồi ta chuẩn bị giơ tay giúp chàng chỉnh lại cổ áo.
Che đi phần cơ bụng săn chắc cùng lồng ngực hồng hào kia.
Chàng bất lực cười khổ: "Không cần đâu, lát nữa cũng phải cởi ra thôi."
"..."
Bấy giờ ta mới nhớ ra: "Đúng rồi, viên phòng là phải cởi y phục."
Nói rồi ta chuẩn bị cởi y phục của chính mình.
Chàng thấy hành động của ta, liền đưa tay giữ chặt lấy tay ta.
Ta nghiêng đầu khó hiểu, đôi mắt đen láy của chàng nhìn thẳng vào ta, giọng nói khàn đặc.
"Để ta giúp nàng."
Bùi Cẩn trước nay chưa từng cởi y phục cho cô nương bao giờ.
Đôi tay chàng khẽ run rẩy.
Khi chàng cởi đến lớp áo trong cùng, ta tò mò nhìn chằm chằm vào lồng ngực của chàng.
Muốn biết liệu nó có mềm mại giống như của ta hay không.
Thế là ta vươn tay chạm thử, rồi vui mừng kêu lên: "Cũng mềm mại này!"
Đôi tay chàng chợt khựng lại.
Ta lại kiêu ngạo ngẩng đầu: "Nhưng mà vẫn là của ta mềm hơn."
Lời vừa dứt, trong mắt Bùi Cẩn dường như đang ẩn chứa ngọn lửa.
Chàng khàn giọng hỏi: "Thật sao?"
Ta gật đầu, dẫn bàn tay chàng cởi bỏ lớp áo trong của mình.
"Nếu chàng không tin thì có thể sờ thử mà!"
"Mềm lắm, giống như bánh bao trắng mẫu thân vừa mới hấp xong ấy."
Bùi Cẩn chưa bao giờ được nhìn thấy thân thể của một cô nương trực diện như vậy.
Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live
Chàng chỉ biết điều này hoàn toàn khác xa với tất cả những câu chuyện diễm lệ mà chàng từng đọc.
Trong sách, cơ thể nữ tử chỉ là những đường nét vô hồn.
Khi bàn tay chàng đặt lên nơi đó theo hướng dẫn của ta.
Cơ thể chàng rõ ràng cứng đờ lại.
Cổ họng không hiểu sao lại khô khốc đến phát đau.
Một lúc lâu sau, chàng mới thốt ra câu cảm thán mà ta muốn nghe: "Ừ, quả thực ta không bằng nàng."
Ta mím môi cười.
Đôi mắt đen của chàng nóng rực, đôi tai đỏ ửng như sắp nhỏ m.á.u.
Ta ngửa đầu, ánh mắt nhìn chằm chằm vào chàng.
Bùi Cẩn là vị lang quân đẹp đẽ nhất mà ta từng gặp.
Đôi mày thanh tú dịu dàng như nước, đôi mắt sáng, răng trắng, sống mũi lại cao.
Ta nghĩ nếu đôi mắt, cái mũi và bờ môi này mà mọc trên gương mặt của một cô nương.
Chắc chắn cũng sẽ là tuyệt thế giai nhân.
Trong phút chốc, ta ngẩn người nhìn chàng.
Bùi Cẩn bắt gặp ánh nhìn ngẩn ngơ của ta, đôi mắt chạm nhau, chẳng hiểu sao tim ta lại đập thình thịch không ngừng.
Mẫu thân nói đây gọi là rung động.
Rung động chính là thích người đó.
Thế là ta cười tủm tỉm choàng tay lên cổ Bùi Cẩn.
Thẳng thắn nói: "Bùi Cẩn, ta thích chàng!"
Bùi Cẩn lập tức mỉm cười.
Chàng giơ tay khẽ quẹt lên c.h.óp mũi ta.
"Ừm, ta cũng thích A Phúc.
"
Ta ngẩng đầu hỏi: "Vậy chàng có thích ta nhất không?"
Bùi Cẩn không đáp.
Chàng lại hỏi ta: "Vậy nếu ta và biểu huynh của nàng cùng rơi xuống nước, nàng cứu biểu huynh hay cứu ta?"
Ta chẳng cần suy nghĩ liền đáp: "Tất nhiên là cứu chàng rồi!"
Bùi Cẩn nghe vậy, cười càng vui vẻ hơn, như ban thưởng mà hôn nhẹ lên má ta.
"Vậy ta cũng thích A Phúc nhất."
Kể từ mùa hè năm đó sau khi rơi xuống nước, ta và biểu huynh đã bị cô mẫu bắt đi học bơi suốt một thời gian dài.
Biểu huynh bơi dưới nước còn vui vẻ hơn cả cá cơ mà!
Làm gì cần ta cứu chứ!