Chương 4 - A Phúc - Thập Tứ Châu

A Phúc - Thập Tứ Châu

Ta đỏ mặt, bỗng nhiên nhớ ra điều gì đó.

Bưng cuốn sách đặt trên sập lên, chỉ chỉ: "Chúng ta động phòng đi!"

Bùi Cẩn ậm ừ bằng giọng khàn đặc.

Chàng liền bế ta vào trong màn giường.

Nến đỏ lung linh.

Bùi Cẩn nâng lưng ta lên, nhẹ nhàng hôn lên đôi môi ta.

Môi chàng rất mềm, hôn rất dễ chịu.

Chàng từ từ tách hàm răng ta ra, theo đó là bờ môi và đầu lưỡi mềm mại hơn, quấn lấy ta, dụ dỗ ta mê mẩn.

Một nụ hôn kết thúc, xuyên qua ánh nến mờ ảo.

Ta th* d*c từng hơi nhỏ.

Bùi Cẩn nhìn gương mặt đỏ bừng đầy e thẹn của ta.

Bàn tay to lớn vỗ nhè nhẹ vào sống lưng ta, như đang vỗ về đứa trẻ nhỏ.

Chàng cúi đầu hít hà nơi cổ ta, hôn từ d** tai dần xuống dưới.

Cảm giác tê dại khiến thân thể ta khẽ run rẩy.

Trong miệng không tự chủ được mà bật ra vài tiếng nũng nịu.

Bùi Cẩn dùng giọng khàn khàn hỏi: "Đừng sợ, không sao đâu, ta sẽ chậm thôi."

Ta gật đầu.

......

Đêm này dường như dài đằng đẵng.

Dài đến mức cuối cùng, ta mệt đến mức sắp ngủ th.i.ế.p đi mà trời vẫn chưa sáng.

Bùi Cẩn lại như không biết mệt, hết lần này đến lần khác khẽ dỗ dành ta.

"A Phúc có thích không?"

"A Phúc, sau này gọi ta là phu quân có được không?"

......

Ta không nhớ mình đã ngủ th.i.ế.p đi từ lúc nào.

Chỉ nhớ trước khi ngủ, ta khóc thút thít nằm rạp trên vai Bùi Cẩn mặc cho chàng bế đi tắm.

Chàng vẫn hôn lên đôi mắt ta hết lần này đến lần khác trong thùng tắm.

Khen ta: "A Phúc rất đẹp."

Ta sụt sịt mũi, đỏ hoe mắt lườm chàng.

Chàng lại cúi đầu cười, tiếp tục khen ta thật đáng yêu.

Bùi Cẩn thật biết khen người, nhưng ta rất thích được khen.

Ta và chàng đúng là một cặp trời sinh.

06.

Ngày hôm sau, lũ chim sẻ trên mái hiên líu lo không ngớt.

Khiến người ta chẳng thể nướng thêm chút nào.

Ta bĩu môi, khó chịu lấy tay bịt tai lại.

Vùi đầu vào lòng Bùi Cẩn mà cọ tới cọ lui.

Bùi Cẩn bất lực mỉm cười, bàn tay to lớn che lên tai và tay ta.

Chàng âm thầm ra hiệu cho thị nữ xua lũ chim sẻ trên mái hiên đi.

Rồi lại vỗ lưng ta, nhẹ nhàng dỗ dành: "Xong rồi, bỏ tay ra thôi, không ồn nữa đâu."

Ta vui vẻ ôm lấy eo chàng, tìm một tư thế thoải mái rồi lại ngủ khò khò.

Tỉnh dậy lần nữa đã là giờ Ngọ.

Mở mắt ra đã thấy Bùi Cẩn chỉnh tề ngồi bên giường.

Thấy ta tỉnh lại, chàng nhéo nhéo má ta.

"Đồ lười nhỏ, ngủ đã chưa?"

"Có muốn dậy không?"

Ta ngơ ngác gật đầu.

Chàng cúi người bế ta lên, thong dong chải tóc cho ta.

Cẩn thận mặc lại từng món y phục đã cởi ra từ đêm qua cho ta.

Ta bỗng nhớ ra chuyện ma ma đã dặn đêm qua, sáng nay còn phải đi dâng trà.

Nhìn ra ngoài cửa sổ, nắng đã gắt lên cao.

Ta lập tức hoảng hốt.

Kéo tay Bùi Cẩn lay lay, gấp gáp không thôi.

"Làm sao bây giờ, ma ma nói sáng nay ta phải đi dâng trà, mà giờ đã là trưa rồi."

Bùi Cẩn dịu dàng dỗ dành: "Không sao đâu, dâng trà vào bữa trưa cũng như nhau cả thôi."

Ta bĩu môi, đầu lại cúi xuống.

"Nhưng liệu người nhà chàng có thấy ta vô lễ không?"

Bùi Cẩn nâng mặt ta lên, để ta đối diện với đôi mắt của chàng.

Chàng chậm rãi giải thích cho ta từng câu từng chữ.

"Nàng ở Thẩm gia khi còn nhỏ, ngủ dậy muộn, người nhà có thấy nàng không biết lễ phép hay không?"

Ta lắc lắc đầu: "Không có."

"Vậy thì đúng rồi! Ở đây cũng sẽ không, không ai cảm thấy nàng không biết lễ phép đâu."

 

"Cho nên, nàng muốn ngủ bao lâu thì cứ ngủ bấy lâu."

"A Phúc của chúng ta sinh ra là để hưởng phúc, ở Thẩm gia là như thế, ở Bùi gia bên cạnh ta cũng là như thế."

"Cho nên nàng căn bản không cần phải lo lắng cho bất cứ chuyện gì, biết chưa?"

Nói đoạn, chàng nhẹ nhàng xoa xoa đôi mày đang nhíu lại của ta.

Ta cười cười, gật gật đầu.

"Biết rồi!"

Chàng như ban thưởng, đặt một nụ hôn lên mặt ta.

Nụ hôn làm ta có chút ngượng ngùng.

Nhưng mà, Bùi Cẩn quả nhiên không lừa ta.

A nương, A huynh của chàng, còn có tẩu tẩu cùng đại chất tử không những không thấy ta không biết lễ phép.

Mà còn cười cười tặng ta rất nhiều quà tặng.

Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live

Mẫu thân tặng ta một chiếc vòng ngọc rất xinh đẹp, nói ta và tẩu tẩu mỗi người một chiếc.

A huynh tặng ta những thỏi vàng ròng.

Tẩu tẩu cười chê chàng thật nông cạn.

Tẩu tẩu tặng ta một chiếc vòng cổ bằng vàng, trên đó có những chiếc chuông nhỏ, còn có cả khóa trường mệnh nữa.

Đẹp vô cùng, tẩu tẩu nói, trên đó khắc kinh văn cầu phúc, đeo vào là có thể sống lâu trăm tuổi.

Ta vui mừng vội vàng cúi đầu, để tẩu tẩu đeo vào giúp ta.

Tẩu tẩu liền vui vẻ cười rạng rỡ, nói ta cũng giống như muội muội nhà mẹ đẻ của nàng ấy, vô cùng hoạt bát và đáng yêu.

Nhóc tì bên cạnh tẩu tẩu vội vàng dâng quà của mình lên.

Đó là một con mèo nhỏ vô cùng xinh xắn.

Nó hớn hở giới thiệu với ta: "Thúc mẫu, nhìn con này, con là Tông Trạm, con cũng chuẩn bị quà cho người đấy!"

Mắt ta lập tức sáng rực lên, có chút khó tin nhìn về phía con mèo nhỏ đang được bưng trên tay.

Bộ lông trắng như tuyết, đôi mắt xanh biếc, còn đẹp hơn bất kỳ chú li nô nào ta từng gặp.

"Thật sự là tặng cho ta sao?"

Tông Trạm ngẩng đầu, cười toe toét để lộ cái răng sún, vẻ mặt đầy tự hào.

"Thúc mẫu, quà con tặng người, có phải là thứ tốt nhất không?"

Ta ôm lấy mèo nhỏ, vui vẻ gật gật đầu.

Tẩu tẩu liền bật cười khanh khách.

"Con mèo còn đang bú sữa mẹ mà đã bị A Trạm lôi ra rồi."

"Nó đã sớm lẩm bẩm muốn mang mèo nhỏ đến tặng người rồi."

Tông Trạm cười hì hì hai tiếng, có chút ngượng ngùng gãi gãi đầu.

"Thúc mẫu, sau này ngày nào con cũng đưa Đại Bạch đến cho mèo con bú sữa!"

Tẩu tẩu búng nhẹ lên đầu Tông Trạm: "Có phải con muốn ngày nào cũng chạy đến chơi với thúc mẫu không hả?"


Bị vạch trần, Tông Trạm cười hì hì, trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo thoáng hiện lên một vệt ửng hồng.

07.

Tông Trạm cũng giống biểu huynh, đều là những đứa trẻ hoạt ngôn.

Suốt bữa tiệc cái miệng nhỏ cứ bô bô không ngừng.

Một lát thì muốn dẫn ta đến Túy Hương Lâu ăn vịt quay.

Một lát lại muốn đưa ta tới Minh Nguyệt Lâu xem diễn kịch.

Chốc lát sau lại muốn dẫn ta đi tìm bạn tốt của nó để chơi bắn bi.

Ta đều lần lượt đồng ý hết.

Ta nghĩ, ta đã kết giao được người bạn tốt đầu tiên ở kinh thành rồi!

Khi trở về, ta vừa ngân nga bài hát nhỏ, vừa ôm mèo nhỏ nhảy chân sáo.

Bùi Cẩn cầm giúp ta những món quà của mọi người, lững thững đi theo phía sau ta.

Thỉnh thoảng lại nhắc ta đi chậm lại một chút.

Không lâu sau khi trở về.

Tông Trạm liền ôm Đại Bạch đến tìm ta chơi.

Mèo nhỏ vừa nhìn thấy Đại Bạch liền kêu meo meo không ngớt, cái chân ngắn ngủn lảo đảo chạy tới cọ cọ mãi không thôi.

Khi Đại Bạch đang cho mèo con bú, Tông Trạm liền kéo ta đến bên bàn, cùng viết văn khế nhận nuôi mèo.

Tông Trạm nói: "Viết xong văn khế nhận nuôi mèo, mèo nhỏ có tên rồi, chính là mèo nhỏ mãi mãi thuộc về thúc mẫu."

Ta đặt tên cho mèo nhỏ là A Ly.

[Nay, A Phúc nhà họ Thẩm tặng ba sọt cá trích nhỏ cho Đại Bạch, lại tặng một dải chỉ đỏ cho A Ly, từ nay về sau, A Ly thuộc quyền sở hữu của A Phúc.]

Viết xong, ta và Tông Trạm liền hớn hở bưng văn khế đi tìm Bùi Cẩn kiểm tra.

Chàng xoa đầu chúng ta, rồi viết thêm một dòng chữ phía sau văn khế.

[Đông Vương làm chứng, thấy Nam không đi, Tây Vương Mẫu chứng, thấy Bắc không dạo.]

Bùi Cẩn nói như vậy A Ly sẽ không bị lạc, có thể bình an đi cùng ta mãi mãi.