Ta đưa tay đếm đếm ngón tay tính toán.
Đợi đến khi huynh ấy thành đại chưởng quỹ, ngày tháng đó xem ra còn xa vời quá.
Cả nhà thấy ta trở về.
Ai nấy đều vui mừng khôn xiết.
Nương thấy ta đã lâu không về nhà.
liền làm cho ta món băng lạc mà ta yêu thích nhất.
Nếu là mùa hè, một mình ta có thể ăn đến bốn năm bát ấy chứ!
Nhưng vào mùa đông lạnh giá thế này, ăn vào thật sự ê cả răng.
Thế nhưng hương vị thơm ngọt đó khiến ta cứ muốn ăn mãi không ngừng.
Ta bưng bát đã cạn, ra hiệu cho biểu huynh: "Muội muốn ăn thêm."
Nhưng lại bị Bùi Cẩn ngăn lại.
"Không được ăn nữa! Lát nữa đau bụng thì sao, mùa đông ăn đồ lạnh quá không tốt cho dạ dày đâu."
Nương cũng vội vàng nói: "Không được ăn nhiều, nếu không phải vì thấy con viết trong thư rất nhiều lần là muốn ăn băng lạc, thì ta nhất quyết không làm vào mùa đông đâu."
Ta ỉu xìu đáp một tiếng.
Biểu huynh thấy vậy, không bằng lòng.
Trừng mắt nhìn Bùi Cẩn một cái.
"A Phúc không sao đâu, của biểu huynh đây, muội cứ ăn đi."
Nói đoạn liền đưa bát qua.
Ta còn chưa kịp nhận lấy, Bùi Cẩn đã lạnh lùng nhìn huynh ấy.
"Nàng ấy không ăn."
Biểu huynh lại hừ lạnh: "A Phúc, trước đây hắn cũng quản nàng khắt khe thế này sao?"
"Nàng không thấy hắn quản hơi quá sao?"
Ta chớp chớp mắt, chưa kịp trả lời.
Bùi Cẩn lại lạnh nhạt nói: "Nàng ấy không thấy vậy."
Biểu huynh lại lên tiếng: "Nàng xem, biểu huynh không bao giờ gò bó nàng như vậy, vẫn là ta tốt đúng không?"
Lời còn chưa dứt, biểu huynh lại bị cô mẫu cốc cho một cái vào đầu.
Tông Trạm thấy vậy, che miệng cười khúc khích.
Bùi Cẩn múc cho ta một bát canh bổ, rồi nhẹ nhàng lau miệng cho ta.
Giọng nói đã mất sạch vẻ lạnh lùng trước đó.
"A Phúc ngoan, nàng nghe ra chưa? Biểu ca đang chia rẽ chúng ta đấy, huynh ấy xấu tính lắm."
Tông Trạm ở bên cạnh cũng gật gật đầu.
"Thúc mẫu, nương con bảo ăn đồ lạnh nhiều sẽ bị đau bụng đó."
"Biểu cữu xấu xa, biểu cữu muốn thúc mẫu bị đau bụng."
Ta gật đầu thật mạnh.
Cả nhà đều bật cười.
Chỉ có biểu huynh là tức đến mức mặt mày đen sầm.
Lại đòi tuyệt giao với ta.
Tông Trạm chê huynh ấy hẹp hòi: "Con còn là trẻ con, chưa từng bao giờ tuyệt giao với thúc mẫu, thúc còn hẹp hòi hơn cả trẻ con nữa."
Thế là, biểu huynh lại tuyệt giao với cả Tông Trạm.
Huynh ấy nói muốn cô lập tất cả chúng ta.
Chà, thật là ấu trĩ quá đi.
10.
Giang Nam trù phú, cứ đến dịp lễ tết là có đèn hội, còn có cả pháo hoa.
Ta thích nhất là sự náo nhiệt này, ăn cơm xong liền quấn lấy Bùi Cẩn đòi ra ngoài.
Biểu huynh nghe tin chúng ta muốn ra ngoài.
Liền ôm lấy Tông Trạm: "Đi thôi, vị thúc thúc này của con sẽ đưa các con đi chơi cho thoải mái."
Tông Trạm liền tinh quái hỏi một câu.
"Thẩm biểu cữu, chúng ta vừa mới tuyệt giao xong, sao thúc vẫn muốn ôm con?"
Biểu huynh nghẹn lời: "Ta mới không thèm chấp nhặt với một đứa trẻ con nhé!"
"Ta đây rộng lượng!"
Chỉ có vị biểu thúc hào phóng này mà thôi.
Ôm Tông Trạm còn chưa đi được trăm bước, đã thở hồng hộc mà thả thằng bé xuống.
Mỹ miều gọi là: "Con đã là trẻ lớn rồi, phải tự đi thôi."
Tông Trạm bất lực lắc đầu: "Biểu cữu, nam tử hán không được quá yếu đuối, đến ta mà người còn không bế nổi, sao có thể bế nổi nương tử sau này chứ?"
"Nàng ấy sẽ chê người vô dụng đó!"
Sắc mặt biểu huynh lúc xanh lúc tím, tím rồi lại xanh.
Nín nhịn hồi lâu mới thốt ra được một câu: "Con thì biết cái gì?"
Thành Dương Châu náo nhiệt vô cùng.
Mọi người dùng bữa xong đều ùa ra ngoài, trên khắp những con phố đông đúc nhộn nhịp.
Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live
Bùi Cẩn bảo ta đợi chàng, chàng đi mua cho ta chút quà vặt.
Khi chàng trở lại, dưới ánh đèn mờ ảo, Bùi Cẩn cầm một chiếc đường nhân đi về phía ta.
Trong một thoáng ngẩn ngơ, ta cứ ngỡ cảnh tượng này cực kỳ quen thuộc.
Biểu huynh dẫn Tông Triệt đi hí lâu xem kịch rồi.
Ta nép trong lòng Bùi Cẩn, đứng bên bờ sông ngắm pháo hoa.
Ngắm pháo hoa xong, chúng ta lại đi thả hoa đăng.
Nương nói, cứ mỗi dịp lễ tết là thần tiên lại hạ phàm ban phúc.
Cho nên chúng ta có thể cầu nguyện thật nhiều điều với các vị thần tiên.
Ta đã thả tận ba chiếc hoa đăng, ước ba điều nguyện ước!
Điều thứ nhất, mong người nhà bình an, không bệnh tật tai ương.
Điều thứ hai, mong biểu huynh có thể cưới được một vị nương tử xinh đẹp.
Điều thứ ba, mong A Phúc và Bùi Cẩn, mãi mãi bên nhau không rời xa.
Mà Bùi Cẩn chỉ thả một chiếc hoa đăng, chỉ ước một điều nguyện ước.
Ta nhìn theo chiếc hoa đăng trôi xa theo dòng nước, có chút buồn phiền.
Chẳng biết thần tiên có thấy ta tham lam hay không.
Đèn đuốc dần tàn, cũng đã muộn rồi.
Ta đi bộ mỏi chân, Bùi Cẩn liền cõng ta lên lưng.
Chúng ta chậm rãi bước đi trên con đường lát đá xanh.
Trò chuyện dăm ba câu không đầu không cuối.
Ta hỏi chàng đã ước điều gì.
Chàng nói: "Nguyện ước nói ra thì sẽ không linh nghiệm đâu."
Bởi vì trên hoa đăng viết rằng: [Nguyện nương tử A Phúc của ta, năm năm không lo âu, bình an lại thuận lợi.]
Cho nên tuyệt đối không được phép không linh nghiệm.
Ta nghĩ ngợi một hồi, cũng đúng, không nói thì thôi vậy.
Thế là lại hỏi: "Phu quân, có phải trước kia ta đã từng gặp chàng rồi không?"
Bùi Cẩn cất tiếng: "Ừm? Nàng nói thử xem?"
Ta vắt hết óc suy nghĩ.
"Năm ta mười hai tuổi, vào ngày lễ du thần, biểu huynh dẫn ta đi xem hội chùa."
"Chúng ta bị lạc nhau, ta còn bị một vị thúc thúc cải trang thành quỷ trong hội làm cho hoảng sợ."
"Một mình ta khóc ở góc phố, chàng đã dắt tay ta đứng dậy, còn cho ta một chiếc đường nhân."
"Còn năm sáu tuổi đó, ta và biểu huynh bị rơi xuống nước, cũng là chàng cứu chúng ta lên phải không?"
"Còn nữa... có năm phụ thân đại thọ, ta một mình lén ăn vụng băng lạc ở trong hoa viên."
"Chàng cười bảo với ta, ăn nhiều quá sẽ bị đau bụng."
Nghĩ kỹ lại một chút, dường như ta thật sự đã gặp chàng rất nhiều lần.
Chỉ là trí nhớ của ta luôn không tốt, người hoặc sự việc không quen thuộc, ta luôn sẽ quên mất.
Bùi Cẩn nghe ta kể lể xong, bất lực lắc đầu.
"Năm nàng tròn một tuổi, mẫu thân dẫn ta trở về Giang Nam thăm người thân."
"Trong tiệc thôi nôi, nàng chẳng lấy món đồ nào, bàn tay nhỏ bé cứ nắm chặt lấy ngọc tủy của ta không chịu buông, người lớn đều nói, nàng đã nhìn trúng ta, lớn lên sẽ gả cho ta làm nương tử."
"
"Hôn ước của chúng ta cũng được định ra từ lúc đó."
"Còn trong lễ cập kê của nàng, ta đã tặng nàng một bộ trang sức lưu ly, còn nói với nàng ta tên là Cửu Hành."
"Ai ngờ, nàng lại là một tiểu nha đầu vô tâm."
"Gặp lại ta, lại chẳng nhớ gì cả."
Lúc này ta mới bừng tỉnh đại ngộ, hóa ra ta đã gặp Bùi Cẩn nhiều lần đến vậy!
Bùi Cẩn nói, ngoại tổ của chàng cũng ở Dương Châu, hễ có thời gian, chàng liền theo mẫu thân quay về.
Một là để xem các bậc trưởng bối có được an khang hay không.
Hai là để xem tiểu vị hôn thê là ta đây, có lớn lên khỏe mạnh hay không.
Chỉ là mỗi lần ở lại thời gian đều quá ngắn, nên luôn không thể khiến ta nhớ tới chàng.
Hóa ra... Bùi Cẩn đã quen biết ta từ rất lâu rất lâu về trước rồi.
Hóa ra... chúng ta lại có nhiều duyên phận đến như vậy.
Nhưng mà, sau này ta sẽ không bao giờ quên Bùi Cẩn nữa.
Bởi vì chàng đã trở nên vô cùng vô cùng quan trọng trong lòng ta rồi!
...
(Toàn văn hoàn)