Ngoảnh Lại Ngắm Trăng Về - Kim Vụ
0
Theo dõi
4.3/5
706 Votes
0
Lượt xem
Bố mẹ ly hôn, Tần Chỉ được gửi nuôi ở nhà ông Trần. Bố cô đưa cô đến đó vào một đêm mưa tầm tã, cô lội bùn chạy bước nhỏ suốt cả một quãng đường, mang theo cơ thể ướt sũng dè dặt gõ cửa nhà họ Trần. Không ngờ người mở cửa lại là Trần Nghiễn Nam. Trần Nghiễn Nam, một chàng trai xuất chúng được mọi người ngưỡng mộ, chỉ cần anh xuất hiện thì vị trí nhất bảng chưa bao giờ thuộc về ai. Anh trời sinh có vóc dáng ưu việt, mày mắt sâu thẳm lạnh lùng. Ngoài kia có vô số cô gái thích anh. Tần Chỉ cũng không ngoại lệ, chỉ là cô không dám nói ra, cũng không dám thừa nhận. Chàng thiếu niên ấy quá rực rỡ, không phải là sự tồn tại mà cô có thể vọng tưởng. Anh cụp mắt nhìn xuống, cô đành phải lúng túng nhích bước giấu đi đôi giày ướt sũng của mình, thoạt nhìn vô cùng thảm hại. Ông cụ Trần đi ra giới thiệu, nói Tần Chỉ nhỏ hơn anh một tuổi, là em gái. Trần Nghiễn Nam không chút cảm xúc nói: “Em gái kiểu gì cơ?” — Tần Chỉ tốt nghiệp cấp ba, vẻ ngoài ngoan ngoãn trầm lặng. Trong buổi tiệc chia tay có một cậu bạn tỏ tình với cô. Cậu bạn đó đã uống say, gương mặt non nớt thoáng ửng hồng, hỏi cô có thể làm bạn gái của cậu ấy không. Tần Chỉ còn chưa kịp trả lời thì một giọng nói trầm thấp đã lạnh lùng cắt ngang: “Không thể.” Cô thấy Trần Nghiễn Nam bước ra từ bóng tối, gương mặt không mấy vui vẻ. Cậu bạn kia nhíu mày, hỏi anh lấy tư cách gì thay cô trả lời. Ánh mắt Trần Nghiễn Nam u ám, anh nghiến chặt răng, hiếm khi mất bình tĩnh: “Anh trai cô ấy, đủ tư cách chưa?” Một đêm khuya nào đó, trong căn phòng mờ tối, Tần Chỉ từng bước lùi dần đến bàn sách, nhìn anh tiến lại gần cô, hơi thở nóng bỏng. Anh nửa tỉnh nửa say gọi tên cô: “Em chưa bao giờ gọi tôi là anh.” — Sau này khi vết nứt giữa hai người không thể hàn gắn, Tần Chỉ dọn ra khỏi nhà họ Trần, trở thành nhiếp ảnh gia dạo chơi khắp thế giới. Không ngờ có một ngày gặp lại Trần Nghiễn Nam. Đối mặt với việc anh từng bước áp sát, Tần Chỉ chỉ lạnh nhạt bày tỏ: “Không phù hợp.” “Chỗ nào không phù hợp?” Giọng Trần Nghiễn Nam khàn đặc, trên cổ in hằn một vết răng nhỏ: “Chẳng lẽ tối qua tôi bị chó cắn?”
0
Theo dõi
4.3/5
706 Votes
0
Lượt xem
Bố mẹ ly hôn, Tần Chỉ được gửi nuôi ở nhà ông Trần. Bố cô đưa cô đến đó vào một đêm mưa tầm tã, cô lội bùn chạy bước nhỏ suốt cả một quãng đường, mang theo cơ thể ướt sũng dè dặt gõ cửa nhà họ Trần. Không ngờ người mở cửa lại là Trần Nghiễn Nam. Trần Nghiễn Nam, một chàng trai xuất chúng được mọi người ngưỡng mộ, chỉ cần anh xuất hiện thì vị trí nhất bảng chưa bao giờ thuộc về ai. Anh trời sinh có vóc dáng ưu việt, mày mắt sâu thẳm lạnh lùng. Ngoài kia có vô số cô gái thích anh. Tần Chỉ cũng không ngoại lệ, chỉ là cô không dám nói ra, cũng không dám thừa nhận. Chàng thiếu niên ấy quá rực rỡ, không phải là sự tồn tại mà cô có thể vọng tưởng. Anh cụp mắt nhìn xuống, cô đành phải lúng túng nhích bước giấu đi đôi giày ướt sũng của mình, thoạt nhìn vô cùng thảm hại. Ông cụ Trần đi ra giới thiệu, nói Tần Chỉ nhỏ hơn anh một tuổi, là em gái. Trần Nghiễn Nam không chút cảm xúc nói: “Em gái kiểu gì cơ?” — Tần Chỉ tốt nghiệp cấp ba, vẻ ngoài ngoan ngoãn trầm lặng. Trong buổi tiệc chia tay có một cậu bạn tỏ tình với cô. Cậu bạn đó đã uống say, gương mặt non nớt thoáng ửng hồng, hỏi cô có thể làm bạn gái của cậu ấy không. Tần Chỉ còn chưa kịp trả lời thì một giọng nói trầm thấp đã lạnh lùng cắt ngang: “Không thể.” Cô thấy Trần Nghiễn Nam bước ra từ bóng tối, gương mặt không mấy vui vẻ. Cậu bạn kia nhíu mày, hỏi anh lấy tư cách gì thay cô trả lời. Ánh mắt Trần Nghiễn Nam u ám, anh nghiến chặt răng, hiếm khi mất bình tĩnh: “Anh trai cô ấy, đủ tư cách chưa?” Một đêm khuya nào đó, trong căn phòng mờ tối, Tần Chỉ từng bước lùi dần đến bàn sách, nhìn anh tiến lại gần cô, hơi thở nóng bỏng. Anh nửa tỉnh nửa say gọi tên cô: “Em chưa bao giờ gọi tôi là anh.” — Sau này khi vết nứt giữa hai người không thể hàn gắn, Tần Chỉ dọn ra khỏi nhà họ Trần, trở thành nhiếp ảnh gia dạo chơi khắp thế giới. Không ngờ có một ngày gặp lại Trần Nghiễn Nam. Đối mặt với việc anh từng bước áp sát, Tần Chỉ chỉ lạnh nhạt bày tỏ: “Không phù hợp.” “Chỗ nào không phù hợp?” Giọng Trần Nghiễn Nam khàn đặc, trên cổ in hằn một vết răng nhỏ: “Chẳng lẽ tối qua tôi bị chó cắn?”
Danh sách chương(77)
Chương 103/06/2026Chương 203/06/2026Chương 303/06/2026Chương 403/06/2026Chương 503/06/2026Chương 603/06/2026Chương 703/06/2026Chương 803/06/2026Chương 903/06/2026Chương 1003/06/2026Chương 1103/06/2026Chương 1203/06/2026Chương 1303/06/2026Chương 1403/06/2026Chương 1503/06/2026Chương 1603/06/2026Chương 1703/06/2026Chương 1803/06/2026Chương 1903/06/2026Chương 2003/06/2026Chương 2103/06/2026Chương 2203/06/2026Chương 2303/06/2026Chương 2403/06/2026Chương 2503/06/2026Chương 2603/06/2026Chương 2703/06/2026Chương 2803/06/2026Chương 2903/06/2026Chương 3003/06/2026Chương 3103/06/2026Chương 3203/06/2026Chương 3303/06/2026Chương 3403/06/2026Chương 3503/06/2026Chương 3603/06/2026Chương 3703/06/2026Chương 3803/06/2026Chương 3903/06/2026Chương 4003/06/2026Chương 4103/06/2026Chương 4203/06/2026Chương 4303/06/2026Chương 4403/06/2026Chương 4503/06/2026Chương 4603/06/2026Chương 4703/06/2026Chương 4803/06/2026Chương 4903/06/2026Chương 5003/06/2026Chương 5103/06/2026Chương 5203/06/2026Chương 5303/06/2026Chương 5403/06/2026Chương 5503/06/2026Chương 5603/06/2026Chương 5703/06/2026Chương 5803/06/2026Chương 5903/06/2026Chương 6003/06/2026Chương 6103/06/2026Chương 6203/06/2026Chương 6303/06/2026Chương 6403/06/2026Chương 6503/06/2026Chương 6603/06/2026Chương 6703/06/2026Chương 6803/06/2026Chương 6903/06/2026Chương 7003/06/2026Chương 7103/06/2026Chương 7203/06/2026Chương 7303/06/2026Chương 7403/06/2026Chương 7503/06/2026Chương 7603/06/2026Chương 7703/06/2026
