Kê Quảng Khoan nói: "Biến cố này đến quá đột ngột. Ai cũng lỗ cả, có cách nào đâu? Chúng ta chỉ có thể cố gắng hết sức để giảm bớt tổn thất thôi. Ông thấy đúng không?"
"Phải, người bề trên chỉ trong một ý niệm đã quyết định sinh tử của kẻ bên dưới." Thích Thiệu Quang ảm đạm nói.
"Thích lão bản, cẩn ngôn." Kê Quảng Khoan nhắc nhở.
Thích Thiệu Quang sực tỉnh, uể oải đáp: "Được rồi, hàng trong kho của tôi coi như gán nợ cho ông." Khoản tiền họ mượn trước đó lãi suất cao, giờ lấy hàng trừ nợ cũng tốt, nếu không lãi mẹ đẻ lãi con từng ngày, càng thêm nhức đầu.
"Cứ thu theo giá hiện tại đi, khoản nợ trước đó tôi sẽ không tính tiền lãi của ông nữa." Kê Quảng Khoan hào phóng đề nghị.
"Kê chưởng quầy thật đại khí!"
"Vậy quyết định thế nhé, lát nữa tôi sẽ cho người tới bốc hàng."
Kê chưởng quầy rời khỏi Thích gia, nhìn đường xá rồi theo kế hoạch đi tiếp nhà tiếp theo, chủ đạo là hành động "Lấy hàng thanh toán nợ, không thu tiền lãi".
Tạ Trạm luôn cho người để mắt đến chi nhánh tiệm tiền họ Kê tại Cẩm Thành. Gần như Kê Quảng Khoan vừa động đậy, người của hắn đã nhận được tin, huống hồ động tĩnh của Kê Quảng Khoan còn khá lớn.
Kẻ theo dõi nhanh chóng báo cáo: "Tạ gia chủ, chi nhánh tiệm tiền họ Kê cũng đang thu mua hàng."
Tạ Trạm thở dài trong lòng, cuối cùng phía Lữ Tụng Lê cũng đã phản ứng kịp. Rõ ràng, vào thời điểm mấu chốt này, đối phương muốn "cường hành lên bàn" ăn tiệc, nhất quyết phải chia một chén canh.
Đối với cách làm của Kê Quảng Khoan, hắn bất lực nhưng cũng chỉ đành chấp nhận. Giống như năm đó ở Nam Dương, phía Lữ Tụng Lê biết rõ hắn đi theo nhặt nhạnh sơ hở cũng chẳng có cách nào ngăn cản. Chẳng lẽ hắn lại lật tung cả bàn tiệc đã bày biện xong xuôi sao? Nếu làm thế, người bên phía hắn đã bỏ ra bao nhiêu công sức cũng chẳng còn gì để ăn.
Bây giờ chính là so xem tay ai nhanh hơn để gắp được nhiều thức ăn hơn mà thôi.
Vạn hạnh là họ bắt đầu "ăn" sớm hơn. Tuy nhiên, tiệm tiền họ Kê vốn là chủ nợ của các Cẩm thương đất Thục, nên có ưu thế tự nhiên khi thu hàng gán nợ. Lúc này Kiều Tây Đồng mới nhận ra những lời ngông cuồng của mình trước đó nực cười đến mức nào.
Tiếp theo, hai bên quân mã đều dốc hết sức tăng tốc độ thu mua. Không lâu sau, toàn bộ Thục cẩm, kén tằm, tơ sống giá rẻ trên thị trường đất Thục đều bị thu gom sạch sẽ. Trong đó, phe nhóm do Tạ Trạm đứng đầu chiếm tám chín phần, tiệm tiền họ Kê giành được một hai phần.
Không lâu sau, trước những loạn lạc liên quan đến danh hiệu Cống cẩm đất Thục, nội đình hoàng gia tuyên bố: Tân đế nói, "Phụ tử tam niên bất cải kỳ chí" (Cha mất ba năm không đổi ý chí của cha). Thục cẩm vẫn là Cống cẩm của năm nay! Còn ba năm tiếp theo danh hiệu thuộc về nhà nào thì hạ hồi phân giải.
Nhưng tất cả những người có tầm nhìn đều hiểu, ba năm tới, danh hiệu Cống cẩm tuyệt đối không thể là Thục cẩm nữa.
Tin tức vừa ra, vô số Cẩm thương đất Thục đấm ngực giậm chân, hối hận vì sao mình không kiên trì thêm chút nữa. Cũng có người lập tức nhận ra mình đã trúng kế.
Giờ phải làm sao? Triều đình đến hạn chắc chắn sẽ đòi Cống cẩm, mà thành phẩm lẫn nguyên liệu trong tay đều đã bán sạch rồi! Đến lúc đó không đưa ra được cống vật, họ sẽ bị hỏi tội.
Hết cách, họ đành tìm đến nhóm Kiều Tây Đồng, muốn mua lại hàng và nguyên liệu. Cho dù đối phương sư tử ngoạm, đưa ra mức giá cao gấp hai ba lần giá thị trường, họ cũng chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt. Không phải họ không thể mua nguyên liệu từ nơi khác, mà vì mỗi loại gấm đều dùng loại tơ kén có sự khác biệt tinh tế. Nếu dùng nguyên liệu ngoại tỉnh mà chất lượng Thục cẩm không đạt yêu cầu thì cũng là trọng tội.
Họ đành phải bán tháo gia sản, đập nồi dìm thuyền để gom tiền. Khi đó Kiều Tây Đồng và những kẻ khác đứng ra nói: Không cần phiền phức thế, cứ trực tiếp lấy gia sản, sản nghiệp gán nợ cho bọn ta là được.
Hành động này hoàn toàn xác thực nghi vấn họ chính là kẻ lập cục đứng sau màn, nhưng thương nhân Thục cẩm hoàn toàn không có cách nào khác. Họ đã lọt vào bẫy, chỉ đành để mặc người ta n*n b*p. Khi định giá, nhóm Kiều Tây Đồng định giá bình thường, không cố ý ép giá thêm nữa. Điều này khiến đám Cẩm thương đang uất nghẹn cũng cảm thấy dễ thở hơn một chút.
Lúc này, nhóm Thích Thiệu Quang cũng tìm đến tiệm tiền họ Kê. Nghe rõ ý định của họ, Kê Quảng Khoan cũng sảng khoái đồng ý bán lại số hàng đã thu cho họ với giá chỉ bằng hai lần giá thị trường, thấp hơn bên Tạ Trạm một nửa. Việc này khiến nhóm Thích Thiệu Quang mang ơn đội nghĩa.
"Kê chưởng quầy, có phải ông đã biết trước đây là một cái bẫy không?" Thích Thiệu Quang hỏi.
"Đúng đó, Kê chưởng quầy, ông thật không tử tế chút nào."
Kê chưởng quầy đương nhiên không thể thừa nhận, ông cười khổ nói: "Nếu tôi biết trước thì đã không chỉ thu có bấy nhiêu hàng rồi? Nếu biết, tôi chắc chắn đã gom sạch hàng trên thị trường rồi."
Nhóm Thích Thiệu Quang nghĩ lại thấy đúng là vậy. Hàng trong tay Kê chưởng quầy toàn là của những chủ nợ như họ.
"Tôi làm vậy cũng mạo hiểm lớn lắm. Không ngờ lại vô tình đâm trúng, ái dà..."
Nghe vậy, chút oán hận không cam lòng trong lòng đám Thích Thiệu Quang lập tức tan biến. Kẻ lập cục không phải ông ta, ông ta chỉ là vận may tốt, vô tình đâm trúng nên được húp một ngụm canh mà thôi. Cộng thêm cách hành xử trước sau của ông ta rất tử tế: trước đó không thu lãi, giờ lại bán lại hàng với giá thấp hơn nhóm Kiều Tây Đồng. Họ quả thực không có lý do gì để oán hận họ Kê.
Khi đôi bên hoàn tất bàn giao, Kê Quảng Khoan tiễn họ ra cửa còn an ủi: "Qua trận này các vị cũng đừng nghĩ nhiều quá, coi như của đi thay người. Sau này lo làm ăn tốt, gia sản chắc chắn sẽ kiếm lại được. Nếu gặp khó khăn về vốn liếng hay bất cứ chuyện gì, cứ đến tìm lão Kê tôi."
Đối với đám Thích Thiệu Quang, bất kể lời này có bao nhiêu chân thành, nhưng nói ra thật êm tai, khiến lòng họ dễ chịu hơn nhiều.
"Chưởng quầy, sao ông còn khách sáo với họ thế?" Tiểu nhị không hiểu. Những người này sau biến cố này gia sản đã tan nát bảy tám phần, muốn quay lại thời kỳ đỉnh cao e là phải phấn đấu nhiều năm. Mà chưởng quầy của hắn lần này đã giúp tiệm tiền kiếm được một khoản lớn.
Kê Quảng Khoan liếc hắn một cái: "Khách sáo với người ta một chút thì mất mạng chắc? Ngươi đó, cứ nhìn cho kỹ, học hỏi thêm đi." Nói đoạn, ông đi lướt qua tiểu nhị trở vào trong tiệm.
Kê Quảng Khoan không nói ra là lúc này chính ông cũng hơi choáng váng, nhưng ông luôn ghi nhớ lời đường thúc dặn: Người ta kỵ nhất là cuồng vọng khi đắc thế.
Tạ Trạm và những kẻ khác cũng đang tính toán thu nhập lần này.
"Thương nhân đất Thục này đúng là giàu nứt đố đổ vách." Kiều Tây Đồng mắt sáng rực nói.
Hồ Giáng Nghĩa cười theo: "Chứ còn gì nữa, Thục cẩm giữ danh hiệu Cống cẩm bao nhiêu năm, thương nhân đất Thục sớm đã kiếm đầy túi rồi." Giống như những con cừu béo đợi bị mổ thịt.
Cố Hoài Sênh đang kiểm tra sổ sách, tuy không nói lời nào nhưng cả người cũng rất kích động.
"Tạ gia chủ, tính toán sơ bộ, lần này chúng ta kiếm được tổng cộng mười tám triệu lượng!" Giọng Liêu Tuyết Vọng khó giấu nổi sự phấn khích.
Tạ Trạm "ừm" một tiếng. Sói đi ngàn dặm là để ăn thịt, không kiếm tiền thì hắn lập cái cục này làm gì? Đất Thục và Cô Tô đều là nơi trù phú, tổng cộng bị cuốn đi hơn hai mươi triệu lượng bạc. Ván này đã quét sạch các đại Cẩm thương ở đất Thục, Cô Tô thì khá hơn một chút, chỉ bị lỗ một khoản.
"Thật nhiều tiền!" Nhóm Kiều Tây Đồng thầm tính toán trong lòng. Trong đó ba phần nộp cho quý nhân ở Trường An, tất cả họ chia nhau bảy phần còn lại. Dựa theo tỷ lệ góp vốn, lần này mỗi người cũng được chia không ít.
Tạ Trạm nói: "Phần của quý nhân Trường An, chúng ta làm tròn, đưa sáu triệu lượng được không?"
"Cứ theo ý Tạ gia chủ." Những người khác không có ý kiến. Dù họ chia nhau mười hai triệu còn lại, lợi nhuận vẫn cực kỳ phong hậu.
"Tiếc là đoạn sau bị tiệm tiền họ Kê xen vào một chân, nếu không chúng ta còn kiếm được nhiều hơn." Kiều Tây Đồng không cam tâm nói.
Theo họ tính toán, tiệm tiền họ Kê đã vớt đi khoảng ba bốn triệu lượng.
Tạ Trạm trái lại rất thoáng: "Cũng hết cách thôi, chuyện đã đến nước này, không cần canh cánh trong lòng."