Vĩnh Ninh Hầu phu nhân sửng sốt.
Quang Lộc Tự Thiếu khanh tuy không có con gái ruột, cũng không có cô cháu gái họ hàng nào ở trong phủ, nhưng lại có một cháu gái lớn lên trong thâm cung.
Thanh Ngọc Công chúa.
Mẫu phi của Thanh Ngọc Công chúa là Huệ Tần của Trinh Long Đế.
Không lộ vẻ nổi bật, thánh sủng tầm thường, ít được sủng hạnh, nhưng lại may mắn sinh hạ Thanh Ngọc Công chúa.
Trinh Long Đế niệm tình nàng khai chi tán diệp, thăng nàng lên làm chủ vị một cung.
Mười mấy năm nay, nàng vẫn luôn im hơi lặng tiếng.
Vĩnh Ninh Hầu lại có ý muốn cầu hôn Thanh Ngọc Công chúa cho Bùi Tự Khanh làm vợ!
Quả thật là mơ mộng hão huyền, không biết trời cao đất rộng.
"Dư Thời." Mắt Vĩnh Ninh Hầu phu nhân đảo liên tục, trong lòng đã có kế hoạch: "Lời Thành nhị lang nói không sai, hắn đích thực có một dì ruột làm nương nương trong cung."
"Phi tần của Bệ hạ, là người vô cùng tôn quý."
"Nhưng, nếu ngươi muốn vượt lên trên hắn, cũng đơn giản thôi."
"Mẫu thân có thể thỉnh cầu Vĩnh Chiêu Trường Công chúa điện hạ tới thăm dò ý định của Huệ Tần nương nương, thay ngươi cầu hôn Thanh Ngọc Công chúa."
Qua các buổi yến tiệc trong cung hàng năm, nàng đã gặp Thanh Ngọc Công chúa không chỉ một lần.
Dung mạo tuy không quá kinh diễm, nhưng cũng coi là tiểu gia bích ngọc, lời nói cử chỉ toát lên vẻ ôn nhu, tĩnh lặng, hoàn toàn không có sự kiêu căng, ngạo mạn thường thấy ở dòng dõi thiên hoàng quý tộc.
Bùi Dư Thời không thèm nghĩ ngợi, lắc đầu.
Lắc nhanh đến mức tạo thành tàn ảnh.
"Mẫu thân, xuất thân và gia thế của con vốn dĩ đã cao hơn Thành nhị lang." Bùi Dư Thời thẳng lưng, giọng điệu toát ra sự tự tin không thể nghi ngờ, "Phụ thân con là Vĩnh Ninh Hầu thế tập, Ngoại tổ phụ là Nhất phẩm Thượng thư, Đại cữu cữu là Ngũ phẩm võ quan, Nhị cữu cữu là Tứ phẩm Tế tửu. Dù ở Thượng Kinh nơi quyền quý tụ tập, con cũng có thể ngẩng cao đầu mà đi ngang."
"Vậy thì, Thành nhị lang tính là cái gì?"
"Những lời vô nghĩa của hắn, chẳng khác gì tiếng ch.ó sủa."
"Hơn nữa, nếu con cưới Thanh Ngọc Công chúa, chẳng phải sẽ phải gọi Thành nhị lang là biểu huynh sao?"
"Mẫu thân, người đừng cố chấp, so sánh những thứ không đáng so sánh."
Vĩnh Ninh Hầu phu nhân tức đến bật cười.
Còn quay lại giáo huấn cả nàng!
"Bắt đầu từ tháng sau, ngươi phải đến Quốc T.ử Giám đọc sách, cấm ra ngoài quậy phá."
Bùi Dư Thời than vãn: "Mẫu thân, con khổ sở vì nóng bức mùa hè."
Vĩnh Ninh Hầu phu nhân cười lạnh một tiếng: "Mùa thu, ngươi than vãn mùa màng tiêu điều, vạn vật khô héo, buồn bã và u sầu, thậm chí còn cho rằng việc đến Quốc T.ử Giám đọc sách sẽ khiến cuộc sống nhàm chán."
"Mùa xuân, ngươi lại ca tụng vạn vật hồi sinh, hoa núi rực rỡ, cho rằng đây là thời điểm tuyệt vời, nên tùy tâm sở dục, đi dạo chơi ngắm hoa, nghe gió ngắm mưa."
"Mùa đông, ngươi than lạnh, mùa hè, ngươi lại than nóng không chịu nổi!"
"Cả năm bốn mùa, dường như chẳng có lúc nào thích hợp cho ngươi học hành."
"Dù ngươi có muốn hay không, ngươi cũng phải đi học!"
"Ngươi mà còn chối từ lấp l**m, ta sẽ tìm Đại cữu cữu ngươi nói chuyện!"
Học được hay không, không quan trọng.
Quan trọng là phải bày ra tư thái ham học hỏi, để đám quan lại quyền quý ở Thượng Kinh thấy, Dư Thời nhà nàng, vừa làm công t.ử bột được, lại vừa vào học đường được!
Bùi Dư Thời mặt mày nhăn nhó, lầm bầm: "Mẫu thân, đời này con lại chẳng cần thi cử, cơ nghiệp to lớn như vậy nhất thời cũng không thể bại hết, biết chữ là đủ rồi mà."
Vĩnh Ninh Hầu phu nhân giận dữ mắng: "Cơ nghiệp?"
"Ngươi nghĩ cơ nghiệp là thứ ngươi muốn là có thể có được hay sao!"
Bùi Dư Thời nhíu mày, chính trực nói: "Con là đích t.ử duy nhất của Hầu phủ, tước vị và cơ nghiệp không truyền cho con, chẳng lẽ truyền cho con của tiện nhân sao?"
"Nếu Phụ thân thật sự làm ra loại chuyện nghịch thiên vô tình vô nghĩa lại không biết liêm sỉ như thế, con sẽ bắt chước Cố đại cô nương đi gõ trống Đăng Văn. Ngoại tổ là Lễ Bộ Thượng thư, nhất định sẽ dẫn kinh cứ điển, chu toàn giúp con, khiến con đứng vững không ai địch nổi."
Nói đến đây, Bùi Dư Thời dừng lại, vẻ chán ghét trên mặt gần như hóa thành thực chất, bĩu môi, tiếp lời: "Mẫu thân, người không biết người ngoài nói Phụ thân thế nào đâu, hoặc là nói Phụ thân đội nón xanh thành nghiện, hoặc là nói khẩu vị của Phụ thân nặng đến kinh khủng."
"Vì Phụ thân, con cũng bị liên lụy, chẳng thể ngẩng mặt lên được."
"Ông ta không thấy mất mặt, nhưng con lại thấy mất mặt!"
Bùi Dư Thời càng nói càng hăng, hận không thể lập tức xông đến trước mặt Vĩnh Ninh Hầu chất vấn một phen.
Vĩnh Ninh Hầu phu nhân hít một hơi lạnh.
Dù nàng cảm thấy lời Dư Thời nói rất có lý, nhưng bề ngoài vẫn phải giả vờ.
"Ngươi mau cút về!"
"Còn nữa, Phụng Ân công phủ đang gặp rắc rối, ngươi hãy ngoan ngoãn chút, đừng gây thêm chuyện cho ta."
Bùi Dư Thời chớp chớp mắt, cơ thể hơi nghiêng về phía trước, rủ giọng hỏi: "Mẫu thân, lời đồn là thật sao?"
"Ăn nói cẩn thận." Vĩnh Ninh Hầu phu nhân trừng mắt nhìn Bùi Dư Thời: "Ngươi hãy nhớ kỹ, ăn chơi lêu lổng thì được, nếu làm điều thất đức, ta sẽ đ.á.n.h gãy chân ch.ó của ngươi."
Bùi Dư Thời: Đánh gãy chân ch.ó chứ đâu phải chân hắn.
Hắn là một trong Thượng Kinh Thất Công t.ử đường đường, thứ hắn không thiếu nhất chính là chân chó.
"Cút!" Vĩnh Ninh Hầu phu nhân mất kiên nhẫn đưa tay ra, làm như muốn thưởng thêm cho Bùi Dư Thời một cái tát.
Bùi Dư Thời ôm đầu chạy thục mạng, vừa chạy vừa nói: "Mẫu thân, người tuyệt đối đừng hồ đồ đi cầu thân cho con nha."
"Con trai người đây thật sự không phải thứ tốt lành gì, ham mới chán cũ lại ham chơi mất chí, bảo con sống một đời chỉ với một người là điều không thể."
Vĩnh Ninh Hầu phu nhân tức quá hóa cười.
Đúng là nghiệt chướng mà.
Dư Thời không nên người, nàng có thể làm gì?
Đương nhiên là nghĩ mọi cách giữ cơ nghiệp cho Dư Thời, đảm bảo đủ để hắn phung phí cả đời.
Ánh chiều tà khuất dần trong màn đêm.
Lồng đèn sáu cạnh dần dần thắp sáng.
Vĩnh Ninh Hầu phu nhân chỉ cảm thấy, không biết từ lúc nào đã nổi lên một cơn gió vô hình.
Nó nhe nanh múa vuốt.
Chỉ cần sơ sẩy, bị cuốn vào trong đó, ắt sẽ tan xương nát thịt.
Thừa Ân công đã c.h.ế.t.
Còn Phụng Ân công thì sao?
Chính xác hơn, là Nhị Hoàng t.ử và Phụng Ân công phủ thì sao?
Liệu có thể chống đỡ được cơn phong ba như muốn xé nát tất cả này không.
Muốn tồn tại trong cuồng phong, hoặc là phải ôm chặt một cây cổ thụ cắm rễ sâu bền chắc, hoặc là phải hoàn toàn giữ mình trong sạch.
Vế sau, khó như lên trời.
Nàng có nên đi tìm Vĩnh Chiêu Trường Công chúa điện hạ để đầu hàng hay không.
Nàng không cần công lao phò tá, không cần mạo hiểm đứng về phe hoàng t.ử của Trinh Long Đế.
Chỉ cầu xin sự che chở của Vĩnh Chiêu Trường Công chúa điện hạ.
Vĩnh Ninh Hầu phu nhân thầm tính toán trong lòng.
"Thế nào rồi?"
Bình phong dệt gấm hoa lệ, phức tạp ngăn căn phòng thành hai thế giới.
Một bên, một cô gái mặc xiêm y màu hồng, mặt che bằng lụa mỏng, dáng vẻ duyên dáng, thướt tha.
Bên kia, một người đàn ông khoác cẩm bào xanh lam ngọc, tay cầm quạt xếp, phong thái nho nhã.
"Đã lo liệu ổn thỏa."
Nếu Bùi Dư Thời ở đây, hắn chắc chắn sẽ kinh ngạc trước sự thay đổi tính tình của người này.
Không còn là kẻ phù phiếm lêu lổng, tay ôm eo ghẹo gái khi uống hoa tửu.
Mà là trầm tĩnh và nội liễm.
"Ngươi thật sự đã quyết định rồi sao?"
"Bùi Thế t.ử quả thực không tính là lương phối."
Người đàn ông mặc cẩm bào xanh lam ngọc chính là Thành nhị lang mà người đời đồn đại thích mỹ tỳ và nam sủng.
Khi nói chuyện, đáy mắt hắn hiện lên vẻ lo lắng kìm nén.
Cô gái áo hồng đưa tay phác họa hoa văn trên tấm bình phong dệt gấm, khẽ thở dài: "Ta luôn phải tự tìm cho mình một con đường sống."
"Cố Vinh chẳng qua cũng chỉ là cô gái mồ côi mất mẹ từ nhỏ, còn có thể lật ngược tình thế trong cảnh tứ bề thọ địch, biến chặng đường đầy gai góc thành đại lộ gấm hoa, vì sao ta không thể đ.á.n.h cược một phen cho chính mình."
"Bùi Thế t.ử dù không ra gì, cũng mạnh hơn Bùi đại công t.ử do tiện nhân sinh ra, lại còn khét tiếng xấu xa kia."
"Nhị biểu ca, huynh sẽ giúp ta, đúng không?"
Thành nhị lang hơi rủ mi mắt, nhẹ giọng nói: "Có lẽ, tình hình không tồi tệ như muội nghĩ."
"Bệ hạ ban hôn, chung quy vẫn phải cân nhắc gia thế phẩm mạo của đối phương."
"Thanh Ngọc, muội không cần thiết phải mạo hiểm đặt mình vào vòng xoáy thị phi."
Cô gái áo hồng cười khẽ: "Nhị biểu ca có hay, người ấy có ý muốn để ta hòa thân với Bắc Hồ, nhằm kết duyên tốt đẹp giữa hai nước chăng?"
Thành nhị lang nghe vậy, kinh ngạc vô cùng, chiếc quạt xếp trên tay rơi xuống đất.
"Cho nên, Nhị biểu ca, Bùi Thế t.ử là lựa chọn tốt nhất lúc này."
"Vừa không dính líu đến đảng tranh, lại có gia thế hiển hách."
"Hắn là kẻ phá gia chi t.ử thì đã sao, ta lại chẳng hề cầu hắn đối đãi với ta bằng một lòng một dạ."