Chương 238 - Xuân Hoa Chiếu Chước

Xuân Hoa Chiếu Chước

Thuở thiếu thời, trưởng bối trong gia tộc đã hạ một quyết định dứt khoát.

Đường tỷ bệnh nặng, Nguyễn gia không thể mất đi mối hôn nhân với Cố gia, bất chấp ý nguyện của nàng ta, lấy danh nghĩa hầu bệnh, đưa nàng ta vào Nhữ Dương Bá phủ.

Nàng ta không có tư cách từ chối.

Không, chính xác là, thân tộc từ đầu đến cuối chưa bao giờ cho nàng ta tư cách cự tuyệt.

Nguyễn gia sợ nàng ta làm hỏng chuyện, liền trực tiếp dùng t.h.u.ố.c k*ch d*c.

Trong tiểu sương phòng cách vách phòng ngủ của đường tỷ, nàng ta mất thân cho lão Nhữ Dương Bá.

Nàng ta thậm chí còn nghe rõ tiếng đường tỷ ho sù sụ đến xé lòng.

Nàng ta thậm chí có thể hình dung được ánh mắt đường tỷ long sòng sọc khi nghe thấy nàng ta và lão Nhữ Dương Bá đang chăn gối bên cạnh.

Nàng ta “hầu bệnh” chưa đầy mười ngày, đường tỷ đã trút hơi thở cuối cùng.

Bảy bảy bốn mươi chín ngày sau khi đường tỷ qua đời, nàng ta trở thành Nhữ Dương Bá phu nhân, thành Tiểu Nguyễn Thị trong miệng người đời.

Rất nhiều người nói, chính nàng ta đã khiến bệnh tình của đường tỷ thêm trầm trọng, chính nàng ta đã làm đường tỷ tức c.h.ế.t.

Nàng ta không biết phải biện giải thế nào.

Bởi vì, khi tỉnh giấc vào nửa đêm, nàng ta cũng nghĩ như vậy.

Nàng ta thậm chí còn tự giày vò mình, đặt mình vào vị trí của đường tỷ.

Thuở thiếu thời, nàng ta không thể chống lại thân tộc trưởng bối, không thể chống lại mệnh lệnh của cha mẹ và lời mai mối.

Cho nên, nàng ta biết rõ đó là hố lửa, cũng chỉ có thể liều mình nhảy vào.

Sau này.

Nàng ta không thể chống lại luật phu vi thê cương (chồng là giềng mối của vợ).

Cho nên, dù nàng ta quản lý gia sự, chủ trì việc nhà, cũng không nhận được chút tôn trọng nào đáng có, thậm chí còn bị tước đoạt quyền lợi sinh con đẻ cái.

Rồi sau này nữa.

Trước tượng Tam Thanh, nàng ta bị người con ghẻ trên danh nghĩa của mình…

Đè xuống thân.

Trong bụng nàng ta đã có đứa con cùng chung m.á.u mủ.

Nhưng, nàng ta sảy t.h.a.i rồi.

Sảy t.h.a.i cũng tốt.

Ít nhất, con bé không phải gặp phải hoàn cảnh và trói buộc giống như nàng ta, không cần phải ngước nhìn ngọn núi đ.â.m xuyên mây xanh kia, rồi dần trở nên tê liệt, chai sạn.

Nàng ta từng nghĩ, cả đời này của mình, cứ như vậy thôi.

Sống không ra sống, c.h.ế.t không ra c.h.ế.t.

Nếu một ngày nào đó chuyện xấu bị bại lộ, cũng coi như là một cách giải thoát.

Nhưng, nàng ta không ngờ.

Con gái của Vinh Kim Châu lại cho nàng ta thấy ánh sáng khác biệt trong cuộc đời.

Nàng ta cuối cùng đã có thể thở được.

Nàng ta cuối cùng đã có thể sống như một con người.

Không phải món đồ, không phải thứ tiêu khiển, không phải bát nước đã hắt đi.

Dù ngày mai có c.h.ế.t, cũng không còn gì hối tiếc!

Tiểu Nguyễn Thị lại một lần nữa hành lễ bái ba lần trước Cố Vinh.

Nước mắt làm mờ đi tầm nhìn, thấm ướt cả vạt áo nàng ta.

Cố Vinh lòng thầm than, nhẹ thở dài một tiếng, bước tới đỡ Tiểu Nguyễn Thị dậy.

“Tổ mẫu, không cần phải như vậy.”

“Nói cho cùng, cũng chỉ là thiện ác có báo thôi.”

“Ta không có hoài bão hay lòng thiện muốn cứu khổ cứu nạn, độ người đến bờ bên kia. Chỉ là tư thù mà thôi.”

Nói ra thì, tuổi của Tiểu Nguyễn Thị cũng xấp xỉ với Đào di nương và Cố Bình Trưng.

Đào di nương vài tháng trước vẫn còn là đóa hoa mỹ miều, phong vận mặn mà.

Tiểu Nguyễn Thị lại sớm héo tàn, sớm suy bại.

“Tổ mẫu.” Cố Vinh đỡ Tiểu Nguyễn Thị ngồi xuống chiếc ghế gỗ điêu khắc bên cạnh: “Năm xưa, Mẫu thân xem người như mẹ chồng, vậy người chính là Lão phu nhân không cần nghi ngờ.”

“Ta sẽ hiếu thuận phụng dưỡng người.”

Tiểu Nguyễn Thị nắm c.h.ặ.t t.a.y Cố Vinh, muốn nói điều gì đó, nhưng lại nghẹn ngào, nức nở không thốt nên lời.

Trong tiểu Phật đường, trầm hương lượn lờ.

Thời gian trôi qua rất lâu.

Nhang đã cháy hết, tro nhang phủ đầy lư hương.

Cảm xúc của Tiểu Nguyễn Thị cuối cùng cũng dần lắng xuống: “Cố Vinh, ta sẽ ngày ngày cầu nguyện trước Phật.”

“Cầu nguyện cho ngươi có thể luôn dũng cảm và thuận lợi bước tiếp.”

“Vậy thì ta xin chúc Tổ mẫu về sau năm nào tháng nào cũng hỷ lạc.” Cố Vinh cười nói.

“Đã thoát khỏi vũng bùn, đã vượt qua được ngọn núi cao, hẳn là sẽ đến lúc vận rủi qua đi, vận may tới rồi.”

Môi Tiểu Nguyễn Thị mấp máy, vẻ mặt đầy căng thẳng và khó xử muốn nói lại thôi, nàng ta lắp bắp nói nhỏ: “Ngươi…”

“Ngươi có phải đã biết rồi không…”

Nếu không, sao lại đột ngột đề nghị đón nàng ta trở về phủ.

So với Thanh Vọng Quan ít người lui tới, An Khang Viện với đầy tớ đông đúc lại khiến nàng ta an tâm hơn.

Cố Vinh mặt không đổi sắc: “Ta biết, ngày tốt của Tổ mẫu sắp đến rồi.”

Những chuyện dơ bẩn Cố Bình Trưng đã làm, nếu nói ra, nàng còn sợ thối cả miệng.

Không cần nhắc, cũng không cần nhắc đến.

Lòng Tiểu Nguyễn Thị phức tạp vô cùng, vừa chua xót lại vừa mềm mại, ý muốn khóc vừa ngăn lại lại một lần nữa trào dâng, nàng ta run rẩy nói: “Cố Vinh, lòng người khó đoán, khi ở ngoài chớ quá nhân từ, cũng tuyệt đối đừng quá mềm lòng.”

Cố Vinh: …

Lại là một ngày bị gán cho cái danh nhân từ và mềm lòng.

Về vấn đề này, Nam T.ử Dực của Phụng Ân Công phủ hẳn là có nhiều điều để nói.

Cố Vinh sợ Tiểu Nguyễn Thị không ngừng khóc, liền nhanh chóng chuyển đề tài, hạ giọng xuống, khẩn cầu: “Tổ mẫu, ta muốn làm phiền người một việc.”

Tiểu Nguyễn Thị khựng lại: “Ngươi cứ nói đi.”

“Là hôn sự của ta.” Cố Vinh đáp.

Tiểu Nguyễn Thị truy hỏi: “Đã định ngày cưới rồi sao?”

Cố Vinh ôn tồn nói: “Trong một hai ngày này sẽ có kết quả.”

“Nếu không có gì bất ngờ, hôn kỳ sẽ rất gấp gáp.”

“Đến lúc đó, xin nhờ Tổ mẫu giúp ta lo liệu một chút.”

Trong phủ đệ rộng lớn này, chỉ có Tiểu Nguyễn Thị mới tính là trưởng bối chính thống.

Tiểu Nguyễn Thị nghe vậy, không khỏi nhíu mày, khẽ mím đôi môi khô cằn, hỏi nhỏ: “Có phải là Hầu phủ và Trung Dũng Hầu phủ đã khiến ngươi chịu ấm ức rồi không?”

“Gả cao có cái tốt của gả cao, nhưng cũng đi kèm với nguy cơ bị soi mói, khinh miệt.”

“Chưa kịp thành hôn, hành sự của họ đã ngang ngược bá đạo như vậy.”

“Nếu đợi ngươi gả về làm vợ người ta, e rằng sẽ chịu nhiều sự giày vò hơn.”

“Đây là đại sự cả đời.”

Vừa nói, Tiểu Nguyễn Thị vừa khe khẽ thở dài.

“Tổ mẫu, người hiểu lầm rồi.”

Cố Vinh không định giải thích nhiều về nội tình, chỉ nói ngắn gọn: “Cuối tháng sau, Tạ Tiểu Hầu gia sẽ khởi hành lên phía Bắc, ngày về chưa định.”

“Hơn nữa, vạn nhất sau khi Tam Ty hội thẩm, phán Cố Bình Trưng và Đào Lan Chỉ hai người tội c.h.é.m đầu, hôn sự của ta sẽ phải trì hoãn thêm ba năm.”

“Tạ Tiểu Hầu gia vừa tròn tuổi đôi mươi, nếu chờ thêm ba năm, e rằng hơi miễn cưỡng người.”

“Cho nên, ta nghĩ đi nghĩ lại, cảm thấy đẩy hôn kỳ lên trước là thích hợp nhất.”

“Tổ mẫu, Tạ Tiểu Hầu gia đối đãi với ta vô cùng tốt.”

Chàng vừa là áo giáp của nàng, lại vừa là lưỡi kiếm sắc bén của nàng. Hơn nữa, còn là vị Bồ Tát nam của nàng.

Tiểu Nguyễn Thị nghiêng đầu nhìn ánh sáng lấp lánh trong mắt Cố Vinh, nhẹ nhàng thở phào một hơi.

Dù chuyện tình yêu, rất nhiều khi, kết quả cuối cùng đều như nhau.

Thế nhưng, ban đầu nếu có thể hai bên tình nguyện, thì vẫn tốt hơn là hai người nhìn nhau ghét bỏ.

Chỉ mong Cố Vinh có thể thiện đầu thiện cuối.

“Ngươi mến mộ Tạ Tiểu Hầu gia sao?”

“Mến mộ.”

Dù không phải mến mộ thuần túy, thì cũng là mến mộ.

Tạ Thước, là mục tiêu mà nàng quyết chí phải đoạt được.



Cung thành.

Trinh Long Đế thất thần nhìn tiểu cung nữ đang bưng chén trà trước mặt.

Giữa lúc ngước mắt cúi đầu, nàng ta rất giống Vinh Kim Châu và Cố Vinh.

Không.

Không giống.

Vinh Kim Châu cũng vậy, Cố Vinh cũng thế, đều không có vẻ nhu thuận, yếu ớt như vậy.

Cứ như một đóa hoa quý được người làm vườn chăm sóc kỹ lưỡng.

“Ngươi là ai, ai cho phép ngươi vào điện?”

Ánh mắt Trinh Long Đế sắc bén như chim ưng, hơi nheo lại, lóe lên tia sáng lạnh lẽo khiến người ta sởn tóc gáy, đồng thời ẩn chứa một sự dò xét.

Người không nhớ rõ trong số các cung nữ hầu cận Ngự tiền có gương mặt này.

Tiểu cung nữ quỳ rạp xuống đất, phát ra một tiếng động trầm đục, nàng ta cúi đầu, khẽ nói: “Nô tỳ tên là Chiếu Niên.”

“Sương Lạc tỷ tỷ không may bị nhiễm phong hàn, sau khi bẩm báo với Lý công công, hiện do nô tỳ tạm thời thay thế Sương Lạc tỷ tỷ dâng trà.”

Cặp lông mày đang cau chặt của Trinh Long Đế vẫn không giãn ra.

Lý Đức Thịnh?