Chương 96 - Vụ Án Giết Người Được Tiên Đoán Trong Truyện Tranh

Vụ Án Giết Người Được Tiên Đoán Trong Truyện Tranh

“Sao lại đâm vào cây chứ…”

Trợ lý Hình dùng tay áo lau máu trên mắt, rồi nhìn ra cửa sổ bên trái.

Cách một con đường, dưới bầu trời đêm đen như mực, anh ta lờ mờ thấy một khu phố cũ kỹ, im lìm không một bóng người. Chỉ có một biển hiệu neon đang sáng đèn.

Rõ ràng, anh ta đã không còn ở trong đường hầm.

“Hôm nay đúng là gặp ma, đây lại là cái quái quỷ gì nữa?”

Khuôn mặt dính đầy máu của anh ta méo mó dữ tợn. Anh ta mò điện thoại trong túi áo vest ra xem, nhưng màn hình đã vỡ tan tành sau cú va chạm vừa rồi.

“Mẹ kiếp…” Anh ta ném mạnh điện thoại lên ghế xe.

Anh ta cẩn thận mở cửa, cúi xuống nhìn. Bên ngoài không có hoa Bỉ Ngạn, cũng không có những bàn tay xương.

Anh ta bước xuống xe, lại lau máu trên mắt, nheo mắt nhìn về phía biển hiệu neon.

Tầm nhìn từ mờ dần trở nên rõ ràng.

Đó là một biển hiệu cửa hàng, hai chữ phía trước đã tắt, chỉ còn lại ba chữ phía sau phát sáng: Tiệm Sửa Xe.

“Rè rè…”

Mạch điện có vẻ tiếp xúc không tốt, ống đèn neon bao quanh dòng chữ chớp tắt liên hồi, ánh sáng nhấp nháy mờ ảo như ngọn đèn mời gọi từ cõi âm.

“Tốt quá rồi, là tiệm sửa xe… Sửa xe xong, mình có thể… rời khỏi cái nơi quỷ quái này…”

Câu nói khó khăn thoát ra từ hàm răng dính máu của anh ta. Đôi mắt hơi đảo lên, rõ ràng thần trí đã không còn tỉnh táo.

Máu trên đầu nhỏ tong tong xuống mặt, ngực áo sơ mi trắng thấm đẫm máu đỏ.

Anh ta th* d*c, lê đôi chân đầy thương tích, loạng choạng bước đi như một cái xác sống, tiến về phía bên kia đường.

Cửa cuốn của tiệm sửa xe được kéo xuống gần hết, chỉ còn lại một khe hở cao hơn một mét. Anh ta cúi người chui vào trong, biến mất trong bóng tối phía sau cánh cửa.

Biển hiệu phía trên cửa tiệm “pách pách” hai tiếng, rồi hai chữ phía trước cũng sáng lên:

Tiệm Sửa Xe Thanh Đức.

Bên trong xưởng sửa xe tối om, ở phía sâu hơn, một ô cửa hình chữ nhật phát ra ánh sáng le lói xuyên qua.

“Có ai không?”

Giọng nói khàn khàn của anh ta vang vọng trong không gian rộng lớn.

Anh ta bước về phía ô cửa nhỏ, vừa đi vừa cất tiếng gọi: “Ông chủ, có ở nhà không?”

Bước chân loạng choạng, anh ta tiến vào một lối đi hẹp dẫn vào phòng chứa đồ.

Máu không ngừng tràn xuống mắt khiến tầm nhìn càng thêm mờ. Anh ta đưa tay s* s**ng tìm đường, cảm nhận được bên trái là những chiếc thùng nhựa lớn, còn bên phải là các lốp xe cũ.

“Chất đống lộn xộn hết cả…” Anh ta càu nhàu.

Giày da giẫm lên mặt đất phát ra tiếng lộp bộp ướt át, như thể đang giẫm vào nước.

Anh ta đột nhiên dừng bước, khẽ hít hà không khí: “Sao mùi nồng thế này?”

Trên cao, nơi bức tường có một ô cửa sổ nhỏ, ánh trăng mờ nhạt xuyên qua, bị những thanh sắt thưa cắt thành từng vệt dài, chiếu đúng vào chỗ anh ta đang đứng.

“Roạt…”

Anh ta nghe thấy một âm thanh lạ, cúi đầu nhìn xuống.

Ánh trăng chiếu rõ một dòng chất lỏng đang nhỏ giọt bên cạnh anh ta, chảy không ngừng xuống đất.

Thì ra chiếc thùng bên cạnh bị thủng một lỗ nhỏ, chất lỏng bên trong đang rỉ ra ngoài. Bên cạnh thùng, nằm lăn lóc một con dao găm.

Anh ta cúi đầu nhìn con dao, ánh mắt hỗn độn, lẩm bẩm: “Đây là… con dao găm của mình… sao lại rơi ở đây…”

Anh ta vịn tay vào cạnh thùng, cố cúi người nhặt con dao găm lên, cọ cán dao ướt sũng vào người, miệng lẩm bẩm: “Dính xăng rồi… bẩn quá…”

“Xăng. Xăng. Xăng…”

Đôi mắt anh ta bỗng trợn to: “Xăng!”

Ống kính đột ngột kéo lên góc nhìn từ trên cao. Mặt đất xung quanh thùng dầu loang lổ một vũng xăng lớn, hai chân Trợ lý Hình đang giẫm trong đó.

Vẻ mặt anh ta hiện rõ sự kinh hoàng, ngẩng đầu nhìn quanh: “Đây là… Tiệm Sửa Xe Thanh Đức! Sao mình lại đến đây? Không đúng… Không đúng!”

Anh ta quay phắt người định bỏ chạy.

Ngay lập tức, anh ta đối diện với khuôn mặt rách nát của Khâu Nguyệt, những bông hoa Bỉ Ngạn trên người cô lay động trong bóng tối. Khâu Nguyệt nở một nụ cười “hở răng” ghê rợn với anh ta.

Anh ta hét lên kinh hãi, ngã lăn xuống vũng xăng.

“Hình Yêu.” Một tiếng niệm khẽ khàng, mơ hồ vang xuống từ trên cao.

“Ai… ai đang gọi tên đó! Tôi ghét cái tên đó!” Trợ lý Hình — Hình Yêu ngồi giữa vũng xăng, gào thét trong tuyệt vọng.

“Tôi đang ở nơi cậu đang ở.” Giọng nói phiêu đãng vang lên, nhẹ như đến từ tầng mây.

“Ai… là ai…” Anh ta đột ngột ngẩng đầu lên, toàn thân cứng đờ.

Tầm nhìn xuyên qua ô cửa sổ cao, qua song sắt thưa, nhìn chéo lên phía trên, nơi có cửa sổ của một tòa nhà màu xám bên cạnh.

Ô cửa sổ ấy không có kính, vuông vức và đen ngòm.

Một bóng người đang đứng trong khung cửa sổ.

Ống kính kéo lại gần, hiện rõ hình dáng một thiếu niên. Khuôn mặt gầy gò, đôi mắt đen sáng, mái tóc cắt ngắn, trên người là bộ quần yếm thợ máy dính đầy dầu mỡ.

Thiếu niên giơ tay trái lên, khẽ vẫy chào anh ta. Trên cổ tay, một sợi dây nhỏ buộc một con lợn nhỏ được khắc từ hạt đào.

Khuôn mặt dính đầy máu của Hình Yêu vặn vẹo, méo mó như một chiếc mặt nạ quỷ: “Khâu… Tùng…”

Khâu Tùng trong ô cửa sổ đen từ từ giơ lên một chiếc ná cao su. Đó là một chiếc ná được cải tiến bằng thép không gỉ, trông sắc bén và nguy hiểm.

Cậu kéo căng dây ná, nhắm chéo xuống cửa sổ của tiệm sửa xe.

Ống kính đặc tả túi da của chiếc ná, thứ sắp được b*n r* không phải là viên đá, mà là một mẩu thuốc lá đang cháy đỏ.

“Không… không…” Nhãn cầu đỏ ngầu của Hình Yêu như muốn lồi ra khỏi hốc mắt, hai hàm răng va vào nhau lập cập.

Đôi mắt sắc lạnh của thiếu niên áp sát trên ná, nhìn chằm chằm anh ta từ xa. Một câu nói khẽ buông ra từ đôi môi: “Hình Yêu, tôi chỉ đang làm điều mà cậu đã từng làm.”

Trong khoảnh khắc, như tia chớp xé toạc màn đêm, khung hình lóe sáng, ảo ảnh và hiện thực hòa vào nhau. Khâu Tùng thiếu niên trong ô cửa sổ đen bỗng biến thành một người khác.

Đó là một thanh niên lớn tuổi hơn, má trái có vết sẹo dài một tấc. Kết hợp với các đường nét trên khuôn mặt, ai cũng có thể nhận ra — đó chính là Hình Yêu phiên bản thiếu niên.

Khung hình tiếp theo, Hình Yêu ngã trong vũng xăng trong xưởng sửa xe cũng biến thành Khâu Tùng thiếu niên chỉ trong chớp mắt.

Khung hình kế tiếp, là hai cảnh song song đặt cạnh nhau — đều là góc nhìn toàn cảnh, một người ở trong xưởng sửa xe, một người trong khung cửa sổ của tòa nhà xám.

Bên trái là Khâu Tùng thiếu niên đang dùng ná cao su nhắm vào Hình Yêu trưởng thành.

Bên phải là Hình Yêu thiếu niên, cũng đang dùng ná cao su nhắm vào Khâu Tùng thiếu niên.

Hình ảnh bên phải đồng thời hiện ra ba chữ lớn khắc bằng điện quang: “Mười năm trước”, như thể hé mở sự thật bị phong kín trong khoảnh khắc.

Ống kính chuyển cảnh, đặc tả đôi tay Khâu Tùng. Dây cao su trong tay cậu buông ra, mẩu thuốc lá đang cháy bay vút về phía ống kính, như muốn xuyên thủng khung hình.

Mẩu thuốc lá ấy như một viên đạn lửa, xuyên qua khe hở của cửa sắt trong xưởng sửa xe, rơi thẳng vào vũng xăng.

BÙM—

Ngọn lửa bùng lên, bao trùm toàn thân Hình Yêu.

Anh ta gào thét, lăn lộn trong đau đớn, vừa lăn vừa bò về phía cửa nhỏ.

Mấy thùng dầu gần đó cũng bắt lửa, bốc cháy dữ dội.

“BỐP!”

Sức công phá của vụ nổ được thể hiện bằng những mảng sáng tối đen trắng đan xen, quả cầu lửa khổng lồ không màu cuộn trào như một con quái vật, nuốt chửng toàn bộ không gian.

“RẦM—”

Như thể bầu trời sụp đổ, mái nhà đổ ập xuống, những thanh xà thép hình tam giác khổng lồ cùng các tấm tôn rơi lả tả.

Hình Yêu gần bò được đến cửa thì bị một thanh xà thép đập ngang lưng, gần như chém đôi người anh ta.

Cơ thể cháy đen biến dạng của anh ta vẫn còn gắng gượng giãy giụa trong vô vọng, như một con chuột bị nướng.

Trên khuôn mặt đen thui ấy, đôi mắt tuyệt vọng mở trừng trừng, miệng há hốc không phát ra tiếng, nhìn hai bóng người đang đứng cạnh anh ta giữa làn khói và ngọn lửa ngút trời.

Một là Khâu Nguyệt, một là Khâu Tùng. Ngọn lửa không thể chạm tới họ dù chỉ một chút. Cả hai đứng lặng lẽ nhìn xuống anh ta, như đang thưởng thức nỗi đau mà anh ta phải chịu đựng.

Chỉ có hoa Bỉ Ngạn trên người Khâu Nguyệt bị ngọn lửa thiêu rụi thành tro bụi. Làn da tàn tạ của cô ấy từ từ hồi phục, như thể tái sinh từ trong lửa.

Cô ấy trở lại hình dạng ban đầu, chiếc váy trắng không hề hấn gì, khẽ lay động trong ngọn lửa.

Khâu Tùng giơ tay, ném chiếc ná cao su xuống người Hình Yêu, nói: “Trả lại cậu.”

Cậu ngẩng đầu, đưa bàn tay trái có đeo con lợn nhỏ bằng hạt đào ra về phía Khâu Nguyệt: “Em gái, đi thôi.”

Hai anh em nắm tay nhau, bước đi giữa khói lửa ngút trời, hướng về nơi vô tận.

Phía sau, Hình Yêu đã biến thành một thi thể cháy đen. Hốc mắt trống rỗng tuyệt vọng của anh ta vẫn dõi theo hai bóng người đang dần khuất xa.

Khung hình từ từ kéo ra xa.

Cảnh tượng biến thành một bức ảnh tin tức.

Dây cảnh sát bao quanh hiện trường vụ cháy hỗn độn. Dưới thanh xà thép bị nghiêng, một tấm vải trắng phủ lên thứ gì đó. Mép vải hé lộ một đoạn tàn chi co quắp, đen thui như cành cây khô.

Tiêu đề bản tin: “Người đàn ông vào xưởng sửa xe bỏ hoang hút thuốc gây hỏa hoạn, thùng xăng phát nổ khiến nạn nhân tử vong.”

Khung hình tiếp theo, bức ảnh này thu nhỏ lại ở bên trái. Ở bên phải, một bức ảnh tin tức cũ hiện ra, bố cục gần như tương tự, ghi chú ngày tháng mười năm trước.

Tiêu đề bản tin: “Hút thuốc sai quy định gây nổ thùng xăng, công nhân tiệm sửa xe tử vong trong khi làm việc.”

— Chưa hết.