Chương 4 - Vị Tiên Tri Cuối Cùng - Hương Cốt Kê Thối

Vị Tiên Tri Cuối Cùng - Hương Cốt Kê Thối

12.

Băng tuyết tan dần. Ta sống ở nhà Lý Bá Hành, trải qua những ngày tháng yên bình chưa từng có trước đây. Mỗi ngày ba bữa cơm nóng hổi, vết nứt nẻ vì lạnh trên tay cũng dần lành lặn, mái tóc cũng được gội rửa sạch sẽ. Khi bà lão chải đầu cho ta thì cảm thán:

“Dung mạo của cô nương thật xinh đẹp, chẳng trách quan nhân cứ đau đáu nhớ nhung mãi.” 

Ta mỉm cười, không đáp lời.

Trước ngày đại tập một ngày, vốn dĩ Lý Bá Hành luôn bận rộn ngập đầu, vậy mà hôm nay lạ đời lại trở về nhà vào ngay đầu giờ Dậu. Trên mặt hắn đong đầy rạng rỡ, huơ huơ tờ giấy trong tay.

“Cha mẹ nàng ký tên rồi.” 

Ta đón lấy lướt nhìn một chút, đại khái đều là những lời chứng thực rằng ta chưa từng có tâm địa g,i,ế,t người, rồi là tình cốt nhục hòa thuận. Ta dán chặt mắt vào mấy chữ “tình cốt nhục hòa thuận”, hốc mắt đột nhiên cay xè. Lý Bá Hành nhận ra điểm bất thường của ta, lập tức thu tờ giấy lại, lo lắng hỏi: 

“Sao vậy?” 

“Không có gì.” Ta sụt sịt mũi, nở một nụ cười rạng rỡ, “Chỉ là vui mừng quá mà rơi nước mắt thôi.”

13.

Lập Xuân, dương khí bắt đầu sinh sôi, vạn vật theo đó mà thức tỉnh hồi sinh. Buổi biểu diễn trống nhạc của ngày đại tập được tổ chức ngay trên quảng trường trước Huyện nha. Trời còn chưa sáng, đã có người mang ghế đến chiếm chỗ trước. Lý Bá Hành đã dán cáo thị từ ba ngày trước, nói là muốn “trả lại sự trong sạch cho con gái nhà họ Khương, chấn chỉnh lại tai mắt nghe nhìn cho huyện Lương”.

Bách tính bàn ra tán vào xôn xao, có người nói Huyện lệnh đã bị yêu nữ làm cho mê muội đầu óc, có kẻ lại nói đây là đứa nít ranh vô tri muốn đối đầu đấu đá với tiên tri. Ta đứng bên cửa sổ trên lầu hai của Huyện nha, nhìn xuống đám người đông nghịt bên dưới. Tỷ tỷ đang chen chúc trong đám đông, ngẩng đầu lên đón lấy ánh mắt của ta, khẽ gật đầu với ta một cái. 

Lý Bá Hành đứng ở sau lưng ta, khẽ sửa lại lọn tóc mai cho ta.

“Chuẩn bị ổn thoả chưa?” 

“Ừm.” 

“Đừng sợ.” Hắn nhẹ nhàng vỗ vai ta, “Có ta ở đây.” 

Ta mỉm cười, bước theo hắn xuống lầu.

Phải rồi, có hắn ở đây mà. Cũng nhờ có sự dối trá và lợi dụng của hắn, ta mới hạ quyết tâm, bản thân tự đâm chém ra một con đường sống cho riêng mình.

Tiếng chiêng vang lên ba tiếng. Lý Bá Hành bước lên đài, quan phục chỉnh tề, phong thái tuấn tú. 

“Chư vị hương thân, hôm nay mời mọi người đến đây, là có một sự việc cần phải chấm dứt.” 

Đám đông bắt đầu xầm xì bàn tán. 

“Hai năm trước, ba vị Tiên Tri nương nương trong miếu Tiên Cô đã tiên đoán rằng, thứ nữ nhà họ Khương là Khương Phúc sẽ g,i,ế,t cha g,i,ế,t mẹ. Vì lý do ấy mà cha mẹ nàng xích nàng lại như một con súc vật trong nhà, khiến nàng phải chịu khổ sở đến tận cùng. Thế nhưng, sau khi ta điều tra kỹ lưỡng, Khương Phúc chưa từng có tâm địa g,i,ế,t người, tất cả những chuyện này hoàn toàn là lời vô căn cứ của tiên tri.”

Bên dưới lập tức có người lớn tiếng mắng chửi. 

“Đừng có ngậm máu phun người!” 

“Nếu ngài thực sự là một vị quan vì dân, vậy thì phải biết dân chúng huyện Lương chúng ta đều nhờ có Tiên Tri nương nương che chở!” 

“Con trai ta mắc bệnh nặng, Tiên Tri nương nương nói nó có thể cải tử hồi sinh, chẳng phải nó đã khỏe lại rồi đó sao!” 

“Ranh con cuồng vọng! Đi xuống đi!”

Lý Bá Hành quay đầu, ra hiệu cho ta bước lên đài. Hắn lại phất tay, cha mẹ ta bị hai nha dịch áp giải từ phía bên kia bước lên. Chúng ta đứng ở hai bên trái phải của Lý Bá Hành, đám đông thoáng chốc im bặt. 

“Hôm nay là ngày cuối cùng trong năm mười sáu tuổi của Khương Phúc.” 

Giọng Lý Bá Hành vang dội, “Đôi bên bọn họ đều bình an vô sự, mọi người đều đã tận mắt chứng kiến.”

Hắn hỏi cha mẹ ta: “Hai người tự nói đi, có phải là Khương Phúc vô tội hay không, có phải là tiên tri hư vọng huyễn hoặc hay không?” 

Cha ta há hốc miệng, không thốt lên lời. Mẹ ta thì lại bật khóc trước, quỳ sụp xuống.

“Quan, quan nhân, ta không dám nói lời gian dối…” 

“Vậy thì hãy nói lời thật lòng.” 

“A Phúc nó… nó quả thực không có…”

Còn chưa dứt lời, ta đã bước lên một bước, rút con dao găm nhỏ giấu trong tay áo đâm thẳng vào cổ họng bà ta. Dao c*m v** rồi rút ra chỉ trong chớp mắt. Sắc máu tuôn rơi, lưỡi dao bạc loang lổ phản chiếu ánh sáng vòm trời, sáng đến nhức mắt. Đám đông bùng nổ một trận la hét kinh hoàng. Cha ta trợn tròn mắt, đứng im bất động nhìn ta tiếp tục đâm mạnh con dao vào ngay tim ông ta. Máu phun tung tóe, xối xả nhuộm đầy lên mặt ta. À, đây chẳng phải chính là tấm khăn voan đỏ trùm đầu của ta đó sao?

Lý Bá Hành thở hồng hộc lao lên định ngăn ta lại.

“Khương Phúc! Nàng điên rồi!” 

Ta quay người lại, nở một nụ cười tươi sáng: “Không đâu, đây chẳng qua chỉ là lời tiên đoán của chúng ta thôi.” 

Lưỡi dao ngập sâu vào trong ổ bụng của hắn. Khuôn miệng hắn mấp máy, có biết bao nhiêu lời muốn nói, nhưng đến cuối cùng lại không thể thốt ra thành tiếng.

Đám đông bắt đầu điên cuồng: “Giết yêu nữ đó đi!” 

Ta đứng trên đài, toàn thân đẫm máu, bình thản cất lời: “Chư vị, lời tiên đoán của Tiên Tri nương nương, xưa nay chưa từng sai sót.” 

Mọi người nghe thấy câu này, không hiểu sao đều đồng loạt im bặt, chỉ biết kinh hãi nhìn ta trân trân. 

“Bà ta nói ta sẽ g,i,ế,t cha g,i,ế,t mẹ vào năm mười sáu tuổi, như chư vị đã thấy, ta đã g,i,ế,t rồi. Ta đã từng cố gắng, cố gắng cho đến ngày cuối cùng, nhưng cha mẹ sợ hãi oán hận ta, quan phụ mẫu lại lợi dụng ta, ta không đành lòng xuống tay, nhưng cũng đã không còn đường lui nữa rồi. Giờ đây, Tiên Tri nương nương xót thương ta, đã nhập vào thân xác ta, khiến ta không cần phải phản kháng lại số mệnh nữa rồi.”

Những cặp mắt đồng loạt dán vào ta, không gian lặng ngắt như tờ, đến mức một cây kim rơi cũng có thể nghe thấy. 

“Tiên Tri nương nương nhập thân cần phải tiêu hao thần lực cực kỳ lớn, bà ấy sẽ công đức viên mãn, trở về chín tầng trời vào ba ngày sau. Nếu các vị vẫn còn điều gì nghi ngờ, ngày mai có thể đến miếu cầu hỏi, vào ngày thứ ba sẽ nhìn thấy kết quả thực sự.” 

“Đây là thần dụ do Tiên Tri nương nương thông qua ta mà giáng xuống.” 

Ta nói, “Tin hay không tin, tùy thuộc cả vào các vị.”

Ta quay người bước xuống đài. Phía sau lưng ta là cha ta, mẹ ta, và cả Lý Bá Hành, ba người bọn họ nằm đổ rạp cùng một chỗ ngay ngắn chỉnh tề, ánh mắt trống rỗng, giống hệt như bức tượng gỗ liền thân đã bị đục rỗng ruột kia.

Tin vào tiên đoán khiến cốt nhục tương tàn, sống không bằng chết. Chống lại tiên tri, lại lấy danh nghĩa yêu thương bảo hộ để thực hiện hành vi lợi dụng xương máu khổ đau. Nói cho cùng, tất cả đều bắt nguồn từ nỗi sợ hãi đối với cái gọi là “tiên tri”.

Cách tốt nhất để đập tan nỗi sợ hãi này, không phải là nghe theo, cũng chẳng phải là lật đổ. Mà là trở thành chính nó.

14.

Ta trở về nhà, tỷ tỷ cẩn thận lau rửa thân thể cho ta.

Đêm đó, chúng ta dỡ hai chiếc giỏ tre. Đó là của hồi môn mà cha mẹ đã tích góp cho chúng ta từ trước, một lớp mỏng manh, chẳng xếp đầy nổi một chiếc rương gỗ. Những nan tre được ngâm dầu bóng loáng, đan vào nhau dày đặc khít chặt. Khi tỷ tỷ định hôn sự với nhà họ Vương, mẹ thường hay vân vê những thanh tre ấy mà thẫn thờ ngơ ngác. Giờ đây ta và tỷ tỷ mỗi người một cây kéo, dọc theo từng khe hở của nan tre mà dỡ ra từng đường từng đường, nghe những thanh tre phát ra tiếng giòn giã dưới lưỡi kéo, tựa như tiếng xương cốt gãy lìa.

Chúng ta cắt nan tre thành từng đoạn nhỏ rồi khắc chữ lên trên. Từng nét từng nét xiêu xiêu vẹo vẹo, khắc cho đến khi đầu ngón tay tím tái, lòng bàn tay mài ra những búng máu loang lổ. Suốt cả một đêm, hai chiếc giỏ tre biến thành những thanh tre vương vãi đầy đất, của hồi môn của chúng ta đã bị chính tay chúng ta cải tạo thành lời tiên đoán của chính mình.

Ngày thứ ba, trời chưa kịp sáng chúng ta đã bước chân vào miếu Tiên Cô. Bức tượng gỗ liền thân bị khoét rỗng kia vẫn đứng nguyên tại chỗ, lỗ thủng sau lưng được che chắn tạm bợ bằng mấy miếng gỗ vụn. Ta và tỷ tỷ chui vào bên trong, ngồi xổm trong bóng tối, đầu gối chạm đầu gối. Những bó nan tre chất thành từng đống từng đống bên chân chúng ta, hòa lẫn với tàn tích của ổ chuột, bốc lên một mùi vị vô cùng quái lạ.

Sau khi trời sáng, tốp năm tốp ba dân chúng bước vào, bước chân họ chần chừ, hạ thấp giọng bàn tán lầm rầm. Ta hít một hơi thật sâu, nhặt một thanh tre bên chân lên, luồn qua cái miệng rỗng tuếch kia mà đưa ra ngoài. Từng đoạn từng đoạn, giống như những chiếc lưỡi mới, truyền đạt lại lời nói của ta.

Có một bà lão run rẩy nhặt lên, bà không biết chữ, bèn đưa cho người trẻ tuổi bên cạnh. Người trẻ tuổi đọc thành tiếng: “Tiên phật đã chết, vận mệnh tại tâm.”

Trong điện bắt đầu xôn xao, người người đều chen chúc xô đẩy về phía trước, tranh nhau giành lấy những lời châm ngôn mới được nhả ra. Đoạn thứ hai, thứ ba, thứ tư… Trên mỗi một đoạn nan tre đều khắc cùng một câu nói. 

Tiên phật đã chết, vận mệnh tại tâm.

Có người nghi ngờ, có người khóc lóc, có người ném thanh tre xuống đất rồi lại nhặt lên, có người quỳ rạp trước tượng gỗ, một mực không chịu đứng dậy. Cho đến khi kẻ cầu xin cuối cùng rời đi, trăng đã treo lên giữa đỉnh đầu.

Ta và tỷ tỷ dìu dắt nhau chui ra khỏi tượng gỗ, xoa bóp đôi chân đã tê dại rã rời. Ánh trăng lọt qua song cửa, chiếu lên những mảnh vụn ở phía sau tượng gỗ. Đó là dấu vết do đám chuột chạy trốn để lại từ mấy ngày trước, vẫn giữ nguyên hiện trạng cũ. Đó chính là lời tiên tri thứ ba mà vị tiên tri kia dành cho ta.

“Con gái tên Phúc nhà họ Khương, rốt cuộc sẽ g,i,ế,t cha g,i,ế,t mẹ.”

Thế nhưng giờ đây nhìn kỹ lại, những cái gọi là “chữ” kia ngang dọc không hình, nét phẩy nét mác không có nghĩa, chẳng qua chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên giữa vết răng chuột gặm và những vết nứt nẻ của thớ gỗ mà thôi. Lời tiên tri chưa từng tồn tại. Chỉ là chúng ta quá khao khát nhìn thấy nó mà thôi.

Tỷ tỷ phủi phủi lớp bụi bặm trên vạt váy, nắm lấy tay ta. 

“Đi thôi.” Nàng nói.

Cánh cửa miếu khép lại ở phía sau lưng chúng ta. Vận mệnh mở ra ở trước mặt chúng ta.

15.

Huyện lệnh Trần Chí Đạo nhậm chức ở huyện Lương đã được một năm. Nửa năm đầu mới đến, nơi này hỗn loạn khôn cùng, thần quỷ tác oai tác quái, người người kêu oan, giờ đây xem như đã vào guồng trật tự hơn nhiều. Mấy ngày nay, ông đang chỉnh lý lại toàn bộ hồ sơ sổ sách của huyện Lương. Nhiều ngày liền mệt mỏi vì công văn, ông vẫn không muốn đi nghỉ ngơi. Tập hồ sơ về con gái họ Khương trong tay đã được ông lật đi lật lại xem xét rất nhiều lần. Vị Huyện lệnh tiền nhiệm trước ông là Lý Bá Hành đã “đột tử”, người đời đều che che giấu giấu đối với chuyện này, đều nói là do đứa con gái nhà họ Khương ra tay, nhưng cũng có người nói là do Tiên Tri nương nương hạ thủ.

Trần Chí Đạo đặt tập hồ sơ xuống, day day giữa hai hàng lông mày, cuối cùng quyết định đến miếu Tiên Cô một chuyến. Cỏ thơm um tùm xanh tốt, một năm nay nơi này hoang vắng không một bóng người, cánh cửa miếu vốn dĩ không một hạt bụi giờ đây đã leo bám đầy những dây leo chằng chịt. Trần Chí Đạo tốn bao công sức mới đẩy được cửa miếu ra, bụi bay mù mịt, ông che mũi miệng lại, lờ mờ nhìn thấy một đàn chuột trên nền điện chạy tán loạn khắp nơi, bốc lên một mùi hôi thối khiến người ta buồn nôn.

Ông không dám bước lên phía trước nữa, sợ hãi ngước mắt nhìn bức tượng gỗ Cảm Ứng Tùy Thế Tam Tiên Cô đã mục nát hư hại kia. Ba vị tiên cô lần lượt hướng mặt về ba phía trái, giữa, phải, rủ mắt cúi đầu, miệng rỗng tuếch, lung lay sắp sập. Không nhìn thấy kim thân ngân đài, không thấy tiên lực phiêu diêu đâu, Trần Chí Đạo hậm hực quay về.

Trở lại Huyện nha, ông gọi nha dịch đến, hỏi: “Hiện giờ Khương Phúc này đang ở đâu?” 

Tiểu nha dịch gãi gãi sau gáy, nói: “Hình như là đến huyện bên cạnh sinh sống rồi.” 

“Trong miếu Tiên Cô…” Trần Chí Đạo cân nhắc từ ngữ, “Bây giờ các ngươi đều không đến miếu Tiên Cô nữa sao?” 

“Tiên Tri nương nương đều bay về trời cả rồi…” 

Tiểu nha dịch ngượng ngùng nói, “Chính nương nương đã nói ‘tiên phật đã chết’ rồi mà, còn đến đó làm gì nữa.”

Trần Chí Đạo đăm chiêu gật đầu. 

“Có điều.” Tiểu nha dịch ướm lời dò hỏi, “Ngày trước trong huyện chúng ta từng có miếu Tiên Cô là nơi hương khói thịnh vượng nhất, đại nhân có muốn bỏ chút công sức tu sửa lại không, cũng xem như tích chút công đức.” 

“Để ta suy nghĩ đã.” Trần Chí Đạo nói qua loa lấy lệ.

Cái gọi là suy nghĩ này đã bị ông vứt ra sau đầu. Ông chưa từng nhen nhóm ý định tu sửa lại tượng Tiên Cô. Ai biết được nếu sửa lại thì sẽ lại mọc ra cái thứ gì nữa đây? Tiên Tri nương nương cái nỗi gì, nếu đã chết rồi thì cứ chết luôn đi thôi. Đối với một vị Huyện lệnh mà nói, đây là bớt việc nhất rồi.

Qua vài ngày sau, Trần Chí Đạo chuẩn bị một chút lễ mọn, một mình cưỡi ngựa lên đường đến huyện bên cạnh. Ông vã một tầng mồ hôi hột, lúc tìm thấy Khương Phúc thì nàng đang cắt tiết gà ở trong căn viện nhỏ. Vừa vặn bắt gặp sự giãy giụa cuối cùng của con gà, con vậy thảm thiết kêu lên vài tiếng, vỗ vỗ đôi cánh vài cái rồi im bặt không động đậy nữa. Khương Phúc d*ng ch*n ngồi trên một chiếc ghế nhỏ, ở giữa đặt một chậu máu gà.

Nàng thấy có người đến, tùy tiện ném con gà vào trong chiếc nồi lớn đang sôi sùng sục bên cạnh rồi lấy một mảnh vải ướt lau sạch tay. Trần Chí Đạo hơi nhút nhát, đờ đẫn lên tiếng: 

“Khương nương tử, ta họ Trần…” 

“Ồ.” Khương Phúc cắt ngang lời ông, “Huyện lệnh của huyện Lương.”

Trong lòng Trần Chí Đạo kinh hãi, chỉ thấy Khương Phúc hếch cằm lướt nhìn qua chiếc quan phục của ông. Ông sực nhận ra, bất giác bật cười. 

“Quan nhân có việc gì sao?” 

Khương Phúc đứng ở trong sân, nhìn mồ hôi nhễ nhại trên trán ông, phong trần mệt mỏi, cũng không hề có ý định mời ông vào trong nhà uống chén trà.

“Ta đã xem qua hồ sơ của cô…” Ông bỗng cảm thấy có chút bối rối vô cớ. 

“Ta cũng không phạm tội gì.” Khương Phúc mỉm cười một cách thản nhiên.

Trần Chí Đạo đột nhiên cảm thấy hơi hối hận vì đã lặn lội đến đây, nhưng chuyện đã đến nước này, đành phải tốc chiến tốc thắng. 

“Không có.” Ông nói, “Ta chỉ là muốn đến để thỉnh giáo Khương nương tử một vấn đề.” 

Khương Phúc vẫn mỉm cười, nhìn ông: “Mời quan nhân nói.”

“Tuy rằng dân chúng huyện Lương không còn cung phụng miếu Tiên Cô nữa, những lời tiên tri còn sót lại từ ngày trước phần lớn cũng đã dẹp yên. Thế nhưng vẫn còn dăm ba lời đồn đại, khó tránh khỏi khiến cho lòng người hoang mang lo sợ.” 

“Dăm ba lời đồn đại?” 

“Chính là những lời đồn đãi về tiên tri.” 

Trần Chí Đạo thành tâm đặt câu hỏi, “Không biết Khương nương tử có biết làm cách nào mới có thể ngăn chặn tận gốc những lời đồn đãi này không?”

“Tại sao phải ngăn chặn?” 

“Chuyện này…” 

“Cái gì cần đến thì tự khắc sẽ đến thôi.” Khương Phúc thản nhiên nói.

Trần Chí Đạo sững sờ, nghiền ngẫm câu nói này. Cái gì cần đến thì tự khắc sẽ đến. Bỗng chốc ông nổi cả da gà.

“Bởi vì ngài đang ngồi ở vị trí này.” Nàng tiếp tục nói, “Ngài mới có thể sợ hãi, mới muốn khống chế tất cả những chuyện nằm ngoài tầm kiểm soát.” 

Trần Chí Đạo á khẩu không trả lời được.

Chiếc nồi lớn trong sân đang sôi sùng sục dữ dội, mặt nước cuồn cuộn nổi lên vô số lông gà dày đặc. 

“Chao ôi, con gà của ta.” 

Khương Phúc khẽ thốt lên một tiếng, vớt con gà ra từ trong nồi để xối nước vặt lông, vừa vặt vừa nói một câu như để an ủi ông: “Yên tâm đi, tiên tri đã chết rồi.”

Trần Chí Đạo đang không biết mình có nên cảm thấy một chút nhẹ nhõm an ủi hay không, thì lại nghe thấy Khương Phúc nói bằng giọng điệu nhẹ nhàng: 

“Thế nhưng phải cẩn thận đấy, bởi vì trong lòng ông còn để ý, cho nên nói không chừng… bọn họ sẽ lại mọc ra một lần nữa đấy.”

Một nỗi sợ hãi tột cùng bủa vây lấy Trần Chí Đạo, ông lí nhí không thốt lên lời, lập tức cáo từ rời đi ngay.

Vừa mới lên ngựa, một chiếc kiệu nhỏ xinh đẹp lộng lẫy dừng lại ngay trước cửa căn viện nhỏ của Khương Phúc. Từ bên trong kiệu có một vị phu nhân quý phái mặc gấm vóc sang trọng bước xuống, đầu cài trâm vàng, cổ tay đeo vòng ngọc, toàn bộ món đồ trên người tuyệt đối không phải là tác phong của chốn nhỏ bé nghèo nàn này. Vị phụ nhân liếc nhìn Trần Chí Đạo bằng ánh mắt quái lạ rồi quay đầu thúc giục về phía sau: 

“Đồng Phương ca ca…” 

“Đến đây.”

Một giọng nói trong trẻo từ trong kiệu vọng ra, kéo theo một người đàn ông cũng ăn mặc vô cùng đẹp đẽ, sang trọng. Hắn nhanh nhẹn nhảy xuống kiệu, cẩn thận đỡ lấy vị phụ nhân kia.

“Tỷ tỷ!” Khương Phúc nghe thấy tiếng động vội vã chạy ra nghênh đón, “Cuối cùng cũng chịu về rồi, đi đường vất vả lắm phải không? Ta vừa mới cho gà vào hầm xong đấy.”

Cả nhà vừa nói vừa cười bước vào trong cửa, Khương Phúc vươn tay ra sờ sờ vào bụng của vị phụ nhân kia, vờ như trách tội: “

“Anh rể, sao cháu ngoại của ta vẫn chưa chịu lớn lên thế này? Huynh đối xử với tỷ tỷ của ta không tốt rồi.” 

Tề Đồng Phương dở khóc dở cười: “Mới có hai tháng thôi mà…” 

“Anh rể của muội đối xử với ta tốt lắm.” 

Vị phụ nhân khoác lấy cánh tay của Khương Phúc, ghé đầu sang một bên thì thầm đầy thân mật: 

“Gả vào nhà cao cửa rộng, một đời thuận lợi, con cháu đầy nhà…”

Trần Chí Đạo ngơ ngác nhìn theo bóng lưng của ba người họ. Ông sực nhớ ra. Con gái nhà họ Khương còn có một người tỷ tỷ tên là Khương Hạnh, vào năm ngoái sau hội chợ Lập Xuân không lâu đã rời quê hương, không một ai biết nàng đã đi đâu. Sau chuyện đó khoảng nửa năm, ông lại nghe nói đứa con trai nhà họ Tề trong huyện làm ăn buôn bán ở vùng Kỳ Xuyên vô cùng phát đạt, có tiếng tăm lừng lẫy, nhờ có người tiến cử mà trở thành hoàng thương, phú quý phi phàm.

Gã bán hàng rong nghèo khổ, một thân áo vải năm xưa, chỉ trong chớp mắt đã lột xác biến thành phú thương trước ngự tiền, thậm chí còn quyên góp tiền mua chức quan vào chốn quan trường.

Quả thực là Kỳ Xuyên nhà cao cửa rộng.

(Kết thúc)