Ta vốn bẩm sinh ngốc nghếch, đi lạc mất mười sáu năm.
Khi được phụ thân và mẫu thân ruột thịt đón về nhà, lòng ta vừa vui mừng vừa thấp thỏm.
Cho nên dù nghĩa muội vẫn ở trong phủ, dù viện của ta là nơi rách nát nhất, dù tất cả hạ nhân đều bắt nạt ta, ta đều không bận tâm, bởi ta biết phụ thân và mẫu thân chắc chắn yêu thương ta.
Cho đến khi tên thư sinh nghèo cầm hôn thư của nghĩa muội tìm đến tận cửa, nghĩa muội khóc lóc quỳ dưới chân phụ mẫu.
"Phụ thân, mẫu thân, chẳng lẽ hai người nỡ lòng để con gả cho tên thư sinh nghèo kia, sống những ngày tháng nghèo hèn khốn cùng sao?"
"Huống hồ nữ nhi trong nhà đâu chỉ có mỗi mình con, chẳng phải vừa tìm được một kẻ sao, nàng ta ngốc nghếch, cứ để nàng ta gả cho tên thư sinh nghèo đó đi."
Phụ mẫu cuối cùng cũng lộ ra nụ cười đầu tiên với ta kể từ khi ta về nhà.
"Vân Nê, thư sinh kia nhân phẩm tốt, con gả qua đó tuyệt đối sẽ không chịu thiệt thòi."
Ta không hiểu rõ, nhưng thấy nụ cười hiếm hoi của phụ mẫu, vẫn vô thức gật đầu.
Sau đó ta bị phụ mẫu khóa trong phòng đợi gả.
Thế nhưng chỉ hai ngày trước khi thư sinh kia đến cầu thân, nghĩa muội đột ngột hôn mê một ngày một đêm.
Đợi đến khi nàng ta tỉnh lại, lại quỳ trong phòng phụ mẫu khóc lóc đòi gả cho tên thư sinh nghèo kia.
01.
"Hồ đồ!"
"Tống Minh Nguyệt... con coi hôn sự này là trò đùa sao?"
Phụ thân tức giận, đập vỡ một chiếc chén, tiếng thanh thúy vang dội khắp đại sảnh.
"Con nhất định phải gả cho Tống Hằng!"
"Phụ thân, mẫu thân, đây là hạnh phúc cả đời sau này của nữ nhi!"
Mẫu thân khóc đẫm lệ, bà ôm lấy nghĩa muội, sợ phụ thân thực sự nổi giận mà ném chén vào đầu nàng ta.
Nghĩa muội đôi mắt đong đầy ủy khuất, nhưng cằm vẫn quật cường ngẩng cao.
Phụ thân thở hồng hộc, chiếc chén trong tay chẳng biết nên ném hay đập.
Vừa quay đầu lại, ông bắt gặp ánh mắt của ta đang đứng nơi góc phòng.
"Ngươi lén lút trốn ở đó nghe trộm cái gì?"
Giọng nói giận dữ của phụ thân như bị ép ra từ trong lồng ng//ực, giây tiếp theo, chiếc chén vốn đang treo lơ lửng đã n//ện thẳng vào thái dương ta, rồi rơi xuống đất vỡ tan tành.
Ta hừ một tiếng đau đớn, vô thức đưa tay lên che vết thương rồi lùi về phía sau.
"Không được chạy, quỳ xuống cho ta!"
Giọng nói giận dữ của phụ thân khiến ta sợ hãi đứng khựng lại.
"Nếu không phải tại ngươi được tìm về thì đâu ra lắm chuyện như vậy!"
Ta sợ hãi quỳ sụp xuống đất, cúi đầu không dám nhìn phụ thân.
Mắt chớp chớp hai cái, một dòng m//áu chảy qua mắt làm nhòe đi tầm nhìn của ta.
Nhìn những mảnh sứ vụn trên mặt đất, ta mím môi, lén lút đổi sang một chỗ sạch sẽ hơn.
Phụ thân không nhìn thấy, bởi vì ông căn bản chẳng hề quan tâm ta đang quỳ ở đâu.
Có lẽ cảm thấy cơn giận đã nguôi ngoai, ông quay sang nhìn nghĩa muội.
"Khi đó con thà ch//ết cũng không chịu gả cho Tống Hằng, ta liền giúp con định thân với Thế tử Định Quốc Công phủ, ra ngoài chỉ nói Tống Hằng vốn dĩ đã có hôn ước với Vân Nê."
"Nhưng giờ con... con lại muốn gả cho Tống Hằng, con bảo Định Quốc Công phủ phải tính sao đây?"
Đôi mắt nghĩa muội đảo qua đảo lại, rồi dừng lại trên người ta đang quỳ co rúm một góc.
"Con gả cho Tống Hằng, để Tống Vân Nê, kẻ ngốc kia, gả tới Định Quốc Công phủ."
Ta không hiểu, tầm nhìn càng lúc càng mờ đi, vài giọt m//áu men theo gò mày rơi xuống đất khiến ta có chút choáng váng.
"Rốt cuộc tại sao con lại muốn gả cho Tống Hằng? Hắn chỉ là một tên thư sinh nghèo, dù có chút học vấn nhưng nhà bọn họ nghèo như thế, con gả qua đó thì có ngày lành gì?"
Mẫu thân dù bênh vực nghĩa muội, nhưng cũng khó hiểu trước sự kiên trì của nàng ta.
Dẫu sao Định Quốc Công phủ cũng là mối hôn sự tốt đẹp mà họ đã vất vả mới trèo kéo được cho nghĩa muội.
02.
Nghĩa muội liếc ta một cái: "Phụ thân, mẫu thân, nói ra sợ hai người không tin, nữ nhi hôm qua hôn mê, thực chất là đã làm một giấc mộng."
"Giấc mộng này rất chân thực, có vị đại tiên nhập mộng chỉ điểm, nói rằng Tống Hằng sẽ đỗ Trạng nguyên, tương lai tiền đồ vô hạn, sau này có thể liệt vào hàng Tam công."
"Gả cho hắn, chính là trở thành Nhất phẩm Cáo mệnh phu nhân, con cháu đầy đàn, hưởng hết vinh hoa phú quý."
Nói đến đây, nghĩa muội lại hung dữ lườm ta một cái, dường như có chút bất bình.
Nhưng chỉ trong thoáng chốc, nàng ta đã cúi đầu, vùi mình vào lòng mẫu thân mà khóc lớn:
"Thế tử Thẩm Thư Diệc của Định Quốc Công phủ kia chỉ là vẻ ngoài bóng bẩy, thực chất phía sau là... là..."
Nói đến đây, nghĩa muội có vẻ rất khó mở lời.
Phụ thân không hỏi thực hư sự việc, chỉ gặng hỏi một câu: "Là gì?"
Mẫu thân cũng chăm chú nhìn chằm chằm nghĩa muội.
Nghĩa muội thực sự không còn cách nào khác, đành nhận mệnh lên tiếng: "Hắn không được... Hắn là một kẻ thiên yêm , gả qua đó nữ nhi chỉ có nước thủ tiết cả đời thôi."
"Hơn nữa Thẩm Thư Diệc tính tình nóng nảy, lại còn đánh người, nữ nhi gả cho hắn, cuối cùng chắc chắn sẽ ch//ết trong cảnh thê thảm..."
Trong phòng tĩnh lặng như tờ, chỉ còn lại tiếng khóc của nghĩa muội.
Ta có chút không thể tin nổi, chuyện hoang đường thế này, phụ thân và mẫu thân cũng tin sao?
Ta không khỏi nhìn họ, nhưng giây tiếp theo, một bàn tay lớn ấm áp đã đỡ lấy vai ta.
"Vân Nê, con có muốn gả tới Định Quốc Công phủ hưởng phúc không?"
Tầm nhìn của ta hơi mờ, trước mắt là một mảng m.á.u đỏ, chỉ có thể mơ hồ thấy gương mặt của phụ thân ngay trước mặt.
Đầu óc ta vốn đã không được minh mẫn, nay lại càng không thể phản ứng kịp.
Phụ thân và mẫu thân, vậy mà thực sự tin vào những lời hoang đường của nghĩa muội.
Chưa đợi ta kịp phản ứng, giọng nói của phụ thân đã vang lên: "Vân Nê, con vốn dĩ khờ khạo, gả cho Tống Hằng cũng chẳng nói chuyện được với nhau, chỉ có chịu khổ. Nhưng nếu gả cho Thế tử Định Quốc Công thì lại khác, ở đó có người hầu hạ chu đáo, sau này đều là ngày tháng tốt đẹp."
Mẫu thân nhíu mày nhìn ta: "Muội muội của con lòng dạ thiện lương, nhường cho con cuộc sống tốt đẹp, con còn có gì không hài lòng? Chẳng lẽ muốn hai thân già là chúng ta phải cầu xin con sao?"
Ta chớp chớp mắt, được người hầu hạ thì ta không dám nghĩ tới, ta chỉ mong không bị người trong phủ cười nhạo, mắng nhiếc, rồi ép ta phải quỳ xuống.
Ta gật đầu: "Được."
Chỉ cần không phải nhịn đói mà quỳ, không bị đánh đập mắng nhiếc, ta đều nguyện ý.
......