Day ấn huyệt thái dương, nâng cánh tay đau mỏi lên, Lạc Tự Tuý cảm thấy mình đã ra một quyết định không sáng suốt. | ||||||||
![]() | ||||||||
![]() | ||||||||
![]() | ||||||||
| ||||||||
Chương 48: Tình kiếp ứng mệnh Editor: Keikan “Diêu Duệ tôn giả, đã lâu không gặp. Gần đây vẫn khoẻ chứ?” Diêu Duệ uyển chuyển cất bước như đang bay, trả lời: “Vẫn khoẻ, còn Hoàn vương điện hạ?” “Cũng không tệ.” “Nghe nói điện hạ thay Linh vương điện hạ xử lý chính sự, chắc cực khổ lắm.” “Trong lúc rảnh rỗi mới vượt quá chức phận mà thôi, khổ cực một chút cũng không sao. Nhưng có nhiều chuyện không rõ, có lẽ ta đúng là không biết tự lượng sức mình.” “Làm gì có, điện hạ quá khiêm tốn rồi. Loại việc tốt này e chẳng ai dám lên tiếng can gián.” Lạc Tự Túy khẽ nâng mi, thần sắc vẫn tự nhiên như cũ. Không ngờ nàng châm chọc hắn nhiều chuyện, bất quá ── “Linh vương điện hạ tuy bị thương, nhưng không tĩnh dưỡng cứ bận tâm chính sự, ta thực không đành lòng nhìn ngài ấy hành h* th*n thể. Nếu bị chỉ trích, ta cũng không còn lời nào. Nếu có người can giáng, sau này cứ nói, đến lúc đó ta sẽ tự xin khiển trách.” Diêu Duệ cười đến cực kỳ nhu hoà, trên gương mặt xinh đẹp dần nổi lên một chút kỳ quái và cảm xúc xa lạ: “Đúng là ta suy nghĩ nhiều rồi. Có trợ thủ đắc lực như Lạc tứ công tử đây giúp xử lý quốc sự, ai dám nửa câu oán hận? Huống chi, Hiến Thần sớm muộn cũng là đồ của điện hạ mà.” “Đây là ý gì? Diêu Duệ tôn giả chê cười rồi.” Làm bộ không hiểu, Lạc Tự Tuý vẫn cười tự nhiên. Toàn những câu đá xoáy. Không nghĩ tới trước khi chấm dứt triệt để, nàng còn có tâm tình phát động đấu võ mồm. Không, có thể nàng đang trù tính gì đó khiến hắn dao động thôi. “Thật sao?” Diêu Duệ chậm rãi giơ tay lên, vén lại mái tóc dài bị gió thổi tung, khép mi, vẻ mặt nhu thuận như các tiểu thư khuê các bình thường, “Ta không thích mấy lời nói ranh mãnh, cũng không ưa diễn kịch. Lời ta nói, đều là sự thật ── điện hạ hẳn phải biết rõ chứ. Lúc nào cũng đè nén chính mình, vừa mệt vừa khó chịu, thực sự không dễ chịu.” Lạc Tự Túy lạnh lùng nhìn nàng, khóe miệng hơi nhếch lên: “Sống thật với mình mới thoải mái.” Nàng như không nghe thấy câu trả lời của hắn, nhíu đôi mày thanh tú: “Chẳng qua, nếu nói không thích nhất, e là cảm giác bị người ta nhìn chằm chằm. Thập Nguyệt quân, mời lộ diện. Cho dù ngươi có thực lực thứ năm trong thánh cung Trì Dương, cũng đừng quá coi thường hai trăm năm tu hành của ta.” “Sư tỷ nói quá lời, Duy chưa từng nghĩ tới chút tài mọn này có thể giấu giếm được ánh mắt lợi hại của sư tỷ.” Lê Duy từ giữa không trung nhẹ đáp xuống. Diêu Duệ hơi suy nghĩ nhìn y, nói: “Ngươi chắc chắn các sư bá đều biết hành tung của ngươi, nên ta sẽ không hành động dại dột? Lá gan thật không nhỏ. Nếu ta muốn giết ngươi, dễ như trở bàn tay.” “Sư tỷ bỏ qua cho.” Lê Duy nở nụ cười bình thản, lúc này xem ra có thêm vài phần khiêu khích, “Hiểu rõ tình hình, đây là sở trường duy nhất của sư đệ đó.” Mặt nạ tươi cười của Diêu Duệ chợt mất, thay vào đó là bình tĩnh đến quỷ dị. Đột nhiên nàng thấp giọng cười nói: “Tính tình của ngươi không khiến người ta yêu mến. ‘Lê gia ngũ công tử, thiên phú dị bẩm. Cho dù xuất thân quyền thế, lại sinh ra cá tính không oán không giận, thích hợp tu hành đúng là hiếm có. Cặp mắt của y không phải để nhìn thế gian muôn màu, mà là lòng người.’ ── Liễu Thì… Sư phụ từng đánh giá ngươi vậy. Chúng ta tu thân dưỡng tánh thế nào cũng không bằng sự thản nhiên vốn có của ngươi, thật sự thấy hâm mộ.” “Đa tạ sư tỷ khen ngợi.” Lê Duy cúi đầu đáp lễ. Y bình tĩnh đáp lời như thế tất nhiên cô phụ kỳ vọng của ai đó. Diêu Duệ hừ nhẹ một tiếng, nghiêng đầu lườm về phía Trọng Mộc vóc người như đứa con nít ba tuổi kia: “Ngươi cũng khiến người ta phát ghét.” Trọng Mộc mở to đôi mắt xinh đẹp, ngẹo đầu bĩu môi, như một đứa trẻ khả ái làm nũng. “Sư tỷ sao lại nói vậy?” Trong mắt Diêu Duệ tràn đầy khinh miệt và căm hận, lạnh lùng mở miệng: “Trong quá trình sinh trưởng biến thành ngân phát thánh nhân ── cho dù như vậy cũng giấu không được cái thân tà khí của ngươi. Nhìn cặp mắt kia xem, à không, là hai đôi tròng mắt, không phải yêu nghiệt là cái giống gì? Yêu ma với thần thánh trong một thân thể, ngươi cho là ai cũng như Mẫn Diễn nhìn ngươi bằng ánh mắt coi trọng à? Y cũng chẳng biết phí bao nhiêu lâu mới có ngày hôm nay.” Gương mặt tròn vo, mở to hai mắt, tuy lửa giận bừng bừng mà không khiến người ta bị uy h**p. Trọng Mộc phồng má, chán nản nói: “Chuyện đó liên quan gì sư tỷ. Hơn nữa, sư tỷ, ta với ngươi cũng không thân lắm, mấy lời nhận xét này thật không có khí độ người trên.” (Phồng má đáng yêu >. | ||||||||
Chương 133 - Túy Trường Sinh
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



