Ngu Kiều theo nhân viên môi giới xem qua vài căn nhà nhưng không có nơi nào đặc biệt vừa ý, cô cũng chẳng muốn quay về nhà nghỉ. Đối diện đường là Quảng trường Vạn Đạt, cô đi dạo ở đó suốt nửa ngày trời, rồi tùy ý bước vào một quán cà phê, chọn chỗ ngồi cạnh cửa sổ. Tầm giờ chiều này không phải cuối tuần nên quán vắng vẻ, chẳng có mấy khách. Những chiếc bàn vuông được phủ tấm khăn dệt màu xanh đậm thêu hoa mẫu đơn, những sợi tua rua dài màu đỏ bạc rủ xuống chạm nhẹ vào bắp chân cô. Qua khung cửa kính lớn sát đất, cô đưa mắt nhìn ra bên ngoài, mãi cho đến khi nhân viên phục vụ mang cà phê đến mới thu hồi tầm mắt.
Ngu Kiều nhấp vài ngụm, rồi đứng dậy đi đến quầy hỏi mượn điện thoại bàn. Điện thoại của cô đã hết pin.
Nhân viên phục vụ còn rất trẻ, trên mặt đầy những nốt mụn dậy thì, chắc là sinh viên đang đi làm thêm, cậu ta rất nhiệt tình kéo dài dây điện rồi đưa máy cho cô dùng.
Ngu Kiều đợi một hồi lâu mới có người nhấc máy, giọng nói của Tiêu Long đầy vẻ thiếu kiên nhẫn: “Ai vậy?”
“Anh à, em là A Trân đây! A Trân hàng xóm nè, anh không quên em rồi chứ?” Cô dùng tiếng Thượng Hải nói: “Mẹ em kho thịt kho tàu, muốn bưng một bát sang cho anh, cảm ơn anh lần trước đã giúp nhà em sửa vòi nước. Cũng may mà gặp được anh, nếu không thì trong nhà đã ngập lênh láng hết rồi!”
“Khách sáo quá! Tôi không có ở nhà. Thịt kho tàu thì mọi người cứ giữ lại mà dùng, tôi xin nhận tấm lòng.” Tiêu Long cũng đáp lại bằng tiếng Thượng Hải.
“Thịt kho tàu anh cũng không ăn… Vậy em mời anh đi xem phim được không? Mười giờ tối nay ở Quảng trường Bảo Lai Vạn Đạt, phim ‘Người trong nghịch cảnh’.”
“Ừm… Tôi có việc xã giao rồi, không đi được, cảm ơn ý tốt của cô.”
“Vậy sao! Thế thì không làm phiền anh nữa, chào anh!” Ngu Kiều cúp máy, thở phào một hơi rồi trả lại cho nhân viên, sau đó quay lại chỗ ngồi, nhìn đồng hồ, thời gian vẫn còn sớm.
Tiêu Long ngắt điện thoại, liếc nhìn qua Tần Bắc, Mẫn Ngang, Đỗ Cường và những người khác, không kìm được mà từ từ nhếch môi, thầm nghĩ Ngu Kiều thật sự rất khá.
Anh đang họp ở Vương Triều, điện thoại của bất kỳ ai có cuộc gọi đến đều phải mở loa ngoài.
Mẫn Ngang hỏi với vẻ khó hiểu: “Đây là ngôn ngữ nước nào vậy?”
“Tiếng Thượng Hải.” Tần Bắc thản nhiên hỏi: “Các người nói gì thế?” Anh ta chỉ có thể nghe hiểu vài từ thông dụng, mà cũng chỉ là vài từ mà thôi. Người phụ nữ kia và Tiêu Long nói rất nhanh, cứ lùng bùng lỗ tai, chẳng khác nào đang nghe thiên thư.
Tiêu Long mỉm cười nói: “Hàng xóm ở cùng tòa nhà tôi ở ấy mà, lần trước giúp nhà cô ấy sửa vòi nước, cô ấy cứ nhất quyết đòi bưng một bát thịt kho tàu sang để cảm ơn. Thịt kho nhà cô ấy làm còn thơm hơn cả ngoài tiệm, màu sắc đậm đà, béo mà không ngấy…”
Tần Bắc không mấy hứng thú, cắt ngang để đi thẳng vào vấn đề chính: “Năm mươi ký hàng bị cục công an thu mất năm ký, ông chủ Trương nhát gan sợ phiền phức, bảo rằng đội phòng chống m* t** đang truy quét gắt gao khắp thành phố, chỗ nào cũng bắt đàn em về thẩm vấn, ông ta sợ có kẻ khai ra mình nên đã đơn phương hủy hợp đồng, không lấy lô hàng này nữa. Thuận mua vừa bán mới gọi là làm ăn, cưỡng ép người khác tuyệt đối không phải thủ đoạn của tôi. Huống hồ lô hàng này là loại cao cấp tinh khiết hiếm có, không lo thiếu người mua. Chỉ là tình hình hiện tại đang rất nghiêm trọng, đội phòng chống m* t** biết trong tay chúng ta có lô hàng lớn này nên theo dõi rất sát! Nếu có thể sớm đẩy đi được thì càng tốt,” anh ta lại nhìn về phía Mẫn Ngang, Đỗ Cường, Phỉ Thịnh, Ngô Mạc rồi nói tiếp: “Các người hãy hỏi xem những khách hàng trong tay mình có ai hứng thú không. Phải đích thân hỏi, đừng cho đám đàn em biết, lúc hỏi cần phải đặc biệt thận trọng, tránh để có kẻ phản bội.”
Anh ta lại nhìn sang Tiêu Long, một lúc sau mới nói: “Cổ Lực phế rồi, anh tới tiếp quản địa bàn của anh ta đi. Cấp trên của anh là Lưu Tinh Ba, còn ở Thượng Hải này thì chịu sự quản lý của tôi.”
Địa bàn được nhắc đến ở đây chính là tệp khách hàng cùng toàn bộ đám đàn em dưới trướng Cổ Lực. Nói một cách rõ ràng, đây chính là việc thay thế Cổ Lực để chen chân vào tầng lớp hưởng lợi của tập đoàn buôn m* t** Lưu Mông Khảm.
Mọi người vỗ tay chúc mừng anh thăng tiến. Tiêu Long cũng tỏ ra vô cùng xúc động, thao thao bất tuyệt nói không ít lời cảm nghĩ.
Tần Bắc nghe xong chỉ mỉm cười chứ không nói gì. Sau cuộc họp, anh ta giữ Mẫn Ngang ở lại một mình, dặn dò hai chuyện. Một là phái người bắt cóc ông chủ Trương, hoặc là bắt nộp tiền vi phạm hợp đồng cao ngất ngưởng, hoặc là phải bỏ mạng. Chuyện thứ hai là anh ta vẫn chưa thể hoàn toàn tin tưởng Tiêu Long, nên cử hai tên đàn em đến bên cạnh anh để âm thầm theo dõi.
Mẫn Ngang nhận lời, lại hỏi: “Tô Vận thì tính sao?” Vào ngày bọn họ tới Paris Spring để canh hàng, Tô Vận đã đột ngột biến mất khỏi Vương Triều không một dấu vết. Đây cũng là lý do Tần Bắc gấp rút muốn đẩy hàng đi, bởi Vương Triều đã chẳng còn an toàn nữa rồi.
Giọng anh ta lạnh lẽo vô cùng: “Không giữ lại nữa!”
Sắc mặt Mẫn Ngang khẽ biến, nhìn lại Tần Bắc, nhận ra một khi anh ta thu lại nụ cười, ánh mắt liền lộ rõ vẻ hung tàn, khiến người ta không khỏi sinh lòng khiếp sợ, chẳng dám lại gần.
Ngu Kiều suốt năm năm ròng rã chưa từng đi xem một bộ phim nào. Dù sao đi nữa, việc có thể bước vào rạp phim xem một tác phẩm vẫn là điều khiến lòng người cảm thấy vui vẻ. Cô chuẩn bị khá tươm tất khi mua một thùng bắp rang thật lớn cùng hai lon Coca, vào phòng chiếu số sáu trước mười phút. Cô mua ghế ở chính giữa hàng cuối cùng, sau khi tìm thấy chỗ ngồi liền bắt đầu nhấm nháp từng hạt bắp rang.
Đây là một bộ phim hài ăn khách. Nhưng khách xem tối nay không đông, một phần vì giờ chiếu đã muộn, phần khác cũng vì phim sắp rời rạp rồi.
Ngoại trừ mấy hàng ghế ở giữa, hàng trước và hàng sau hầu như chẳng có bóng người.
“Không có gì phải xin lỗi hết, dù sao bọn họ cũng nghe không hiểu đâu.” Tiêu Long không có ý trách móc, chỉ là muốn khen ngợi cô: “Tiếng Thượng Hải nói rành quá, ai dạy cô vậy? Hay là tự học?”
Ngu Kiều không trả lời ngay, một lúc sau mới chậm rãi nói: “Là Trình Dục Huy dạy tôi đó, anh ấy nghiêm khắc lắm, cứ cầm tờ báo bắt tôi đọc rồi sửa cho tôi từng chữ một. Tôi cũng chẳng biết vì sao mình phải học nữa, anh ấy muốn dạy thì tôi học thôi.” Thật ra, quãng thời gian đó cũng đầy rẫy sự ngọt ngào, nghĩ đến thôi cô cũng không kìm được mà mỉm cười.
“Lại là Trình Dục Huy nữa!” Tiêu Long trêu chọc: “Anh ta đúng là âm hồn bất tán thật mà!”
Ngu Kiều im lặng hồi lâu, sau đó mới buồn bực nói: “Anh không được nói anh ấy như vậy! Anh ấy đối xử với tôi tốt lắm.”
Tiêu Long không còn gì để nói, liền chuyển sang chuyện khác: “Cô tìm tôi có việc gì không?” Bình thường cô sẽ không gọi điện cho anh, trừ phi có chuyện bắt buộc phải liên lạc.
“Hôm nay Tần Bắc đến nhà nghỉ tìm tôi, hỏi xem tôi đã tìm được việc làm chưa. Anh ta bảo nếu tôi muốn thì có thể đến Vương Triều, hoặc là đến công ty thương mại của anh ta.”
Tiêu Long chẳng cần suy nghĩ đã gạt phắt đi ngay: “Vương Triều không thể đi được! Đó là một hang quỷ đáng sợ. Nhất là đối với phụ nữ, Tô Vận chính là tấm gương đầy máu tươi đó thôi.”
Ngu Kiều cũng chẳng hề có ý định đến Vương Triều, cô bảo: “Tôi muốn vào công ty thương mại của Tần Bắc để dò xét tận gốc rễ của anh ta. Trước đây công ty mà tôi từng làm nhiệm vụ nằm vùng ở Quảng Châu cũng lấy giao dịch thương mại làm ngành nghề kinh doanh chính, tôi nắm rất rõ các khoản sổ sách của bọn họ, nếu công ty của anh ta có uẩn khúc gì, tôi nhất định sẽ nhận ra ngay.”
Tiêu Long có chút lo ngại: “Tần Bắc là một nhân vật cực kỳ đáng gờm…”