Phượng Tiên không nói rõ kế hoạch của nàng, trước khi đi vẫn không quên dặn đi dặn lại, bảo Chân Chân nhất định phải giữ bí mật, không được tiết lộ nửa chữ với bất kỳ ai trong phủ Quận vương, nghiêm túc cảnh cáo Chân Chân: "Nếu muốn sớm thoát khỏi phủ Quận vương, đây là cơ hội tốt nhất, e rằng cũng là cơ hội duy nhất. Muội cứ giả vờ như chưa từng nghe tỷ nói những lời này, mọi việc đợi đến hôm tiệc Đông cung tùy cơ ứng biến. Nhưng nếu mấy ngày này muội nhắc chuyện này với người khác, ắt sẽ sôi hỏng bỏng không, đến lúc đó muội đành phải sống cả đời với người bệnh mà muội không thích." Dừng một chút, lại nói, "Khi hầu tiệc, muội đừng đứng quá gần Ân Kỳ, nhưng cũng đừng quá xa, chú ý bảo vệ bản thân."
Với trí thông minh của Chân Chân, nhớ lại những lời trước sau của Phượng Tiên không khó đoán ra việc nàng định mưu tính: Hoành thánh sẽ k*ch th*ch Ân Kỳ phát bệnh, Phượng Tiên có lẽ sẽ liên hệ với Vân Oanh Ca hiện đang làm việc ở Đông cung, thêm món hoành thánh vào thực đơn yến tiệc, đợi Ân Kỳ vì thế mà phát bệnh, làm loạn lên, gây nguy hiểm cho mình đang hầu hạ bên cạnh, Phượng Tiên sẽ nhờ Nhị Đại Vương nói đỡ với Thái tử, xin Thái t.ử ra mặt giải cứu.
Kế này chắc chắn khả thi, bởi Thái t.ử tấm lòng nhân hậu, trước đây từng giúp Chân Chân, hẳn là có ấn tượng với nàng, hơn nữa trước đây người mà Ân Kỳ ngộ sát chính là cung nhân do Đông cung ban tặng, Thái t.ử chắc chắn sẽ không để bi kịch tương tự tái diễn.
Tuy nhiên nếu làm theo kế này, Chân Chân lại cảm thấy có lỗi với Ân Kỳ. Từ lần phát bệnh trước đến nay, Trần Quốc phu nhân lại mời danh y chẩn trị cho hắn, mỗi ngày hắn phải uống rất nhiều thuốc, uống đến buồn nôn, thường nôn thốc nôn tháo cả nước t.h.u.ố.c lẫn thức ăn vừa ăn vào, nay sắc mặt tiều tụy, người cũng gầy rộc đi, nếu lại k*ch th*ch hắn phát bệnh, chẳng khác nào tra tấn hắn gấp đôi cả về thể xác lẫn tinh thần, liệu có thể hồi phục như lần này hay không cũng khó nói.
Lời mời của Đông cung quả nhiên đến đúng hẹn, mời huynh đệ Ân Kỳ cùng cha nương đến dự tiệc. Trần Quốc phu nhân hỏi ý kiến Ân Kỳ, hắn mỉm cười nói: "Được ạ, hai hôm nay con thấy tinh thần sảng khoái, cũng đang muốn ra ngoài đi dạo."
Đợi sau khi Trần Quốc phu nhân đi khỏi, hắn đón lấy bát t.h.u.ố.c Chân Chân dâng lên, uống một hơi cạn sạch, sau đó nôn khan mấy cái, nước mắt trào ra, nhưng hắn lấy tay áo che miệng, cuối cùng kìm nén được, không để t.h.u.ố.c trào ra.
Chân Chân vuốt lưng cho hắn, lại quạt mát cho hắn, khuyên nhủ: "Nếu khó uống thì chia làm mấy ngụm nuốt từ từ, không cần uống gấp như vậy."
Ân Kỳ lắc đầu, nói: "Ta muốn mau chóng khỏe lại..." Lát sau mỉm cười thì thầm với Chân Chân: "Cô theo ta đến Đông cung, chắc sẽ gặp được nhiều bạn bè quen biết cũ ở Thượng Thực Cục. Cô đến phủ Quận vương đã lâu, lại không được ra ngoài, chắc buồn chán lắm, nhân cơ hội này đi giải khuây một chút."
Chân Chân sững sờ, lúc này mới nhận ra hắn khác thường tích cực uống t.h.u.ố.c như vậy là muốn điều dưỡng tốt trạng thái, tránh vì bệnh mà vắng mặt trong buổi tiệc, khiến nàng mất đi cơ hội gặp gỡ bạn cũ.
"Lần trước ta bị bệnh, dọa cô sợ rồi phải không?" Ân Kỳ nhìn Chân Chân đang ngẩn ngơ, bỗng hỏi.
Chân Chân bất giác lại mở to mắt: "Ngài biết..."
"Khi ta phát bệnh, ta không biết mình đang làm gì," Ân Kỳ rủ mắt xuống, buồn bã nói, "Hôm kia ta ngủ trưa vô tình nghe thấy thị nữ hầu hạ trong phòng bàn tán, mới biết ta suýt chút nữa làm cô bị thương."
Nói xong hắn đứng dậy, dắt tay Chân Chân đi vào nội thất, "Ta có món đồ muốn tặng cô."
Hắn cho lui hết thị nữ, đợi trong phòng chỉ còn hắn và Chân Chân mới mở tủ, lấy từ trong một chiếc rương khóa kỹ ra một cây trâm ngọc đưa cho Chân Chân xem.
Chân Chân ngắm nghía, thấy cây trâm trắng muốt bóng loáng, đầu trâm hình vân mây, đường nét mềm mại tinh tế, nhưng điểm khác biệt là, đuôi trâm được mài vô cùng sắc nhọn, như một món vũ khí sắc bén đủ để làm người ta bị thương.
"Trong phòng ta không có bất kỳ vật sắc nhọn nào, nhưng bọn họ không biết, ta đã lén mài cái này." Ân Kỳ cười tinh nghịch như đứa trẻ bày trò trêu chọc sau lưng cha nương, "Giờ tặng cho cô."
Chân Chân nói trâm ngọc quý giá, muốn từ chối không nhận, Ân Kỳ không nói không rằng cầm lấy tay nàng, nhét cây trâm vào lòng bàn tay nàng: "Cô cứ nhận lấy, sau này cài lên tóc. Nếu ta lại phát bệnh, cô cứ rút trâm ra đ.â.m ta."
Lúc này đôi mắt hắn trong veo như trẻ thơ, tha thiết nhìn nàng, một lòng mong đợi nàng nhận lấy món quà có thể làm tổn thương hắn trong tương lai này.
Vô cớ cảm thấy sống mũi cay cay, Chân Chân lắc đầu, đưa cây trâm trả lại cho Ân Kỳ: "Ngài chịu khó uống t.h.u.ố.c điều dưỡng, sẽ không có chuyện gì nữa đâu, cây trâm này ta không dùng đến."
Ân Kỳ nhận lấy trâm, rồi nhẹ nhàng cài lên búi tóc Chân Chân, ôn tồn nói: "Dùng cho tốt. Nếu cô bị ta làm ngộ thương, biết đâu ta còn đau hơn bị trâm đâm."
Cứ như vậy, Chân Chân càng cảm thấy tiến thoái lưỡng nan. Hiểu rõ lời Phượng Tiên nói, tiệc sinh nhật Thái t.ử là cơ hội tốt để thoát khỏi phủ Quận vương, nhưng vì thế mà làm tổn thương Ân Kỳ tuyệt đối không phải điều nàng muốn. Nghĩ đến thiện ý Ân Kỳ dành cho mình, nàng gần như đã từ bỏ ý định thoát thân, mượn cớ muốn khuyên Ân Kỳ không đến Đông cung dự tiệc, nhưng Ân Kỳ lại nói: "Cha đã hồi đáp Đông cung là ta sẽ đến dự, nhất thời từ chối là đại bất kính... Huống hồ, lâu rồi không gặp Thái tử, ta cũng muốn tụ tập với anh em họ một chút."
Thế là Chân Chân hết đường xoay xở, nhất thời không nghĩ ra cách nào để hắn tránh được tổn thương có thể xảy ra.
Hôm sau Chân Chân cùng Ân Kỳ đi dạo trong vườn, lúc đó ý thu đang nồng, ngoài núi giả bên hồ mấy tầng phong, thích, hoàng lô lá đỏ như lửa, nhuộm bóng nước trong veo thành màu ráng chiều. Gió thu làm lá rụng xào xạc bay tới, con đường mòn vốn xanh um giờ đã đầy hoa vàng lá úa. Hai người đang đi, bỗng nghe sau tảng đá bên cạnh có vật gì rơi xuống, rơi trên đống lá khô, phát ra tiếng sột soạt kéo dài.
Chân Chân đưa Ân Kỳ vòng ra sau tảng đá, phát hiện một con cò trắng đang vỗ cánh giãy giụa trên mặt đất, toàn thân nó trắng muốt, cổ, mỏ, chân đều dài, dáng vẻ cực kỳ ưu nhã, tuy nhiên chân dường như bị thương, rỉ ra một vệt m.á.u đỏ tươi.
Chân Chân tiến lên kiểm tra, nói với Ân Kỳ: "Trông như bị tên b.ắ.n sượt qua. Chắc là sau khi trúng tên nó cố bay thêm một đoạn, kiệt sức mới rơi xuống đây."
Ân Kỳ xem kỹ vết thương của cò trắng, nói: "May mà không nặng." Rồi nhờ Chân Chân lấy khăn tay ra, hắn đón lấy tự mình băng bó cho cò trắng, rồi đặt nó xuống đất.
Cò trắng đi khập khiễng được hai bước, vẫn không đủ sức, lại ngã xuống đất. Ân Kỳ bèn v**t v* lông nó nói: "Đến đây là khách, mày cứ yên tâm ở nhà tao dưỡng thương cho khỏe rồi hãy đi."
Ân Kỳ vốn định giao cò trắng cho đầu bếp nữ nuôi gia cầm, Chân Chân liên tưởng đến hạc trắng trong vườn Lâm Hoằng, tỏ ý không ổn, loài chim quý thế này không thể ở chung với gà vịt. Hai người bèn tỉ mỉ chọn một bãi đất trống có núi đá che chắn bên hồ, bế cò trắng đến đó nghỉ ngơi, lại xuống bếp lấy ít ngũ cốc cho ăn.
Chân Chân nhìn quanh, lại nói: "Còn phải vây cho nó một hàng rào, kẻo nó vỗ cánh chạy lung tung, hoặc bị con vật nhỏ khác quấy nhiễu."
Nàng nhanh chóng mượn dụng cụ của người làm vườn, tự chặt ít trúc dựng xong hàng rào nơi cò trắng trú ngụ, kiểm tra kỹ càng thấy không có sơ hở gì mới cùng Ân Kỳ rời đi.
Nào ngờ đêm đó một trận mưa bão ập đến, Chân Chân ngủ mê mệt, gần sáng bị tiếng mưa gió đ.á.n.h thức, nằm yên một lát, bỗng nhớ tới cò trắng bên hồ, giật mình thon thót, thầm kêu "không ổn", vội khoác áo vùng dậy, che ô chạy ra hồ.
Hàng rào vừa dựng quả nhiên đã bị mưa to gió lớn thổi tan tành, còn cò trắng bên trong đã không thấy tăm hơi. Một lát sau, Ân Kỳ cũng chạy tới, cùng Chân Chân tìm kiếm hồi lâu, mới phát hiện xác cò trắng trôi nổi trên mặt hồ, phần nhiều là do hàng rào đổ, cò trắng bị mưa gió cuốn xuống hồ, vì bị thương không thể thoát ra nên rơi xuống nước c.h.ế.t đuối.
Chân Chân vô cùng khó chịu, ảm đạm nói với Ân Kỳ: "Ta nên nghe lời ngài, đưa nó vào lồng gia cầm nuôi dưỡng, hoặc là dựng hàng rào chắc chắn hơn một chút... Đều là lỗi của ta."
Ân Kỳ tuy cũng buồn, nhưng vẫn ôn tồn an ủi Chân Chân: "Cô đã cứu nó, tận tâm sửa sang hàng rào cho nó, nó ở trên trời nhất định cũng sẽ rất cảm kích cô. Mưa bão là thiên tai không thể tránh khỏi, không liên quan đến cô, không phải lỗi của cô, đừng quá để tâm."
Chân Chân nghe vậy ngẩn ngơ nhìn Ân Kỳ, thấy ánh mắt hắn chan chứa tình cảm, đều là ý an ủi. Nàng ngẫm nghĩ lời hắn, trong lòng chợt động, quay sang hướng về phía cò trắng trên mặt hồ, chắp tay trước ngực, nhắm mắt thầm cầu nguyện.
Hai ngày sau, Ân Kỳ đề nghị chơi trò bịt mắt đoán vị với Chân Chân lần nữa, Chân Chân vui vẻ đồng ý, nhưng yêu cầu đổi thành nàng làm vài món điểm tâm, để Ân Kỳ bịt mắt nếm thử, rồi nói ra là món gì.
Ân Kỳ cười nói: "Thế thì dễ quá."
Chân Chân lắc đầu: "Chưa chắc đâu. Ta học được cách làm rất nhiều loại điểm tâm ở Thượng Thực Cục, ngài chưa chắc đã từng thấy hết, có một hai món không đoán ra được cũng là bình thường."
Ân Kỳ đồng ý, theo yêu cầu của Chân Chân, bữa tối không cho người khác ở bên cạnh, yên tĩnh nếm thử điểm tâm Chân Chân làm.
Chân Chân buổi tối xuống bếp làm, lấy cớ bảo mật từ chối các đầu bếp nữ khác xem, làm xong mấy món điểm tâm rồi đựng vào hộp, mang đến phòng Ân Kỳ.
Ân Kỳ cho phép nàng dùng khăn lụa bịt mắt mình, Chân Chân liền mở hộp thức ăn, lấy ra một món điểm tâm, dùng đũa gắp một miếng đưa đến bên môi Ân Kỳ.
Ân Kỳ c.ắ.n nhẹ một miếng, nhai qua một chút liền cười: "Là bánh bao thịt cua."
Chân Chân vui vẻ tuyên bố hắn đã đoán đúng, lại lấy món khác, cho hắn nếm tiếp.
Việc này đối với Ân Kỳ quả thực dễ như trở bàn tay: "Đây là bánh hạt dẻ Cao Ly."
Sau đó hắn tiếp tục với tâm trạng thoải mái ung dung đoán trúng phóc từng đáp án: tô nhi ấn, bánh mẫu đơn, màn thầu gói hấp, bánh chưng nhỏ hấp, mì tôm rưới sốt... cho đến món cuối cùng.
Khi Chân Chân dùng thìa đưa một chiếc hoành thánh nhỏ vào miệng hắn, nụ cười nắm chắc phần thắng trong tay của hắn vụt tắt, ngậm chiếc hoành thánh không nhai nữa, vẫn giữ tư thế bịt mắt, nhưng thân thể hắn không tự chủ được bắt đầu run rẩy, trên mặt cũng ửng lên một trận nóng bừng.
Chân Chân kịp thời đặt thìa xuống, nắm lấy tay hắn: "Lần này, là món gì?"
"Là, là..." Ân Kỳ mờ mịt lặp lại, n.g.ự.c phập phồng, bắt đầu th* d*c, nội tâm giằng xé dữ dội, là trả lời câu hỏi của nàng hay để mặc cảm xúc đang cuộn trào trong lòng bùng nổ trong nháy mắt.
"Đây là một món điểm tâm bình thường không thể bình thường hơn." Chân Chân khẽ nói bên tai hắn, "Là món ăn ngài trước đây, bây giờ và sau này đều có thể gặp phải. Chỉ là thức ăn, chỉ đại diện cho tâm ý của người nấu muốn gửi gắm đến ngài, sẽ mang lại cho ngài sự ấm áp và an ủi, chứ không làm hại ngài."
Ân Kỳ giật phắt chiếc khăn lụa bịt mắt xuống, nhổ chiếc hoành thánh trong miệng ra, hoảng hốt nhìn chằm chằm bát trước mặt, thở hổn hển, lẩm bẩm: "Cô cô, cô cô..."
"Ngài nói, mưa bão thổi bay hàng rào, không phải lỗi của ta." Chân Chân lại đặt tay lên mu bàn tay đang nổi gân xanh của Ân Kỳ trên mặt bàn, "Chuyện của cô cô cũng vậy, hoàn toàn không phải lỗi của ngài."