Chương 45 - Tư Cung Lệnh - Mễ Lan Lady

Tư Cung Lệnh - Mễ Lan Lady

Chân Chân từ biệt với Ân Kỳ. Thấy chẳng còn ai muốn đi thuyền, Ân Kỳ bèn bỏ lại thuyền con, nhảy lên bờ. Vừa mới bước về phía Chân Chân được hai bước, từ giữa những tán hoa phía trước bỗng nhiên vọt ra hai hàng người, nhanh chóng vây quanh Ân Kỳ. Kẻ thì cầm quạt che nắng dâng ghế ngồi, người thì bưng trà rót nước, lại có một thị nữ quỳ xuống bên cạnh, hai tay nâng chậu bạc, cung kính đợi chàng rửa tay. Hai thị nữ khác thì một người bưng khay đựng khăn tay, một người bưng khay đựng "Vĩnh Hòa Công Chúa Hương Táo Đậu" – loại bột rửa tay được điều chế từ bạch chỉ, đào nhân, hạnh nhân, trầm hương, bồ kết, lộc giác giao... tất cả đều dâng đến trước mặt chàng để tùy ý sử dụng.

Dưới ánh mắt kinh ngạc của đám Chân Chân, Ân Kỳ thản nhiên rửa tay, rồi đón lấy chén nước uống một ngụm, thần thái tự nhiên, cử chỉ ung dung, cứ như thể chốn Hậu uyển đại nội này là tư dinh nhà mình vậy. Lúc này, một vị quý phu nhân trạc tứ tuần bước tới, áo lụa dệt kim, tóc mây cài trâm ngọc, trang phục tinh xảo chẳng kém gì Lệ Quý phi. Bà vừa thấy Ân Kỳ liền âu yếm dùng khăn lụa lau lớp mồ hôi mỏng trên trán chàng, dịu dàng nói: "Già Lam nhi, chèo thuyền lâu như vậy, chắc con mệt rồi nhỉ? Hoàng thái hậu vừa nhắc đến con đấy, mau theo nương đi thỉnh an Thái hậu."

Dưới sự dỗ dành nửa lôi nửa kéo của nương, Ân Kỳ đứng dậy, ngoan ngoãn như một đứa trẻ để bà dắt về phía điện các của Thái hậu. Khi đi ngang qua nhóm Chân Chân, chàng khẽ dừng bước, mỉm cười với các nàng.

Thấy vậy, nương chàng liếc mắt ra hiệu cho thị nữ phía sau. Lập tức có thị nữ bưng khay đựng mấy chiếc trâm cài đầu dâng lên trước mặt Chân Chân, Phượng Tiên và Oanh Ca.

"Chút quà mọn dịp Đoan Ngọ, mong các cô nương vui lòng nhận cho, đa tạ các cô nương đã bầu bạn cùng khuyển t.ử dạo hồ." Nương của Ân Kỳ mỉm cười nói với nhóm Chân Chân.

Mấy cô gái cứ ngỡ là quà tặng Đoan Ngọ bình thường, tạ ơn phu nhân rồi nhận lấy mấy chiếc trâm cài đầu. Đợi khi tiễn nương con Ân Kỳ đi khuất, nhìn kỹ món quà trong tay, họ mới phát hiện những chiếc bùa nhỏ trên trâm cài không phải cắt từ lụa màu, mà là những lá vàng được dát mỏng tinh xảo.

Các cô gái nhìn nhau ngơ ngác, không ai ngờ vị phu nhân này lại coi hành động gần như được thuê mướn của họ là bầu bạn với Ân Kỳ, lại còn ra tay hào phóng đến thế.

Món quà hậu hĩnh này cũng thu hút sự chú ý của các nội nhân xung quanh. Trong đó có Đường Ly, một nội nhân vào Thượng Thực Cục từ năm tám tuổi, am hiểu nhân sự trong cung, cười khẩy với họ: "Ta còn lạ sao các ngươi lại to gan lớn mật, đến mạng nhỏ cũng không cần mà dám lên thuyền của Ân đại công tử, hóa ra là vì phần thưởng của Trần Quốc phu nhân."

Nói xong, nàng ta bĩu môi khinh khỉnh bỏ đi. Phượng Tiên nắm tay Chân Chân, vội vàng đuổi theo sau lưng Đường Ly. Đến chỗ vắng vẻ, Phượng Tiên vòng lên trước mặt Đường Ly, cười làm lành: "Chúng tôi vào cung chưa lâu, người không biết, việc không hay, phải nhờ tỷ tỷ nhắc nhở mới không phạm sai lầm lớn. Hôm nay chúng tôi mơ màng mà lên chiếc thuyền đó, chỉ là ham chơi, vốn không biết thân phận vị công t.ử chèo thuyền, càng không biết Trần Quốc phu nhân. Nếu việc gặp với Ân đại công t.ử và Trần Quốc phu nhân có điều gì cấm kỵ, mong tỷ tỷ chỉ giáo cho. Chiếc trâm cài này, nếu tỷ tỷ không chê, xin hãy nhận lấy, coi như chút lòng thành cảm tạ."

Phượng Tiên hai tay dâng trâm cài cho Đường Ly, Chân Chân cũng lập tức lấy phần của mình ra đưa tặng. Đường Ly từ chối, nhưng hai người kiên quyết muốn tặng, cuối cùng nàng ta nhận lấy cái của Phượng Tiên, rồi rút cây trâm ngọc trên đầu đưa lại cho Phượng Tiên, nói: "Coi như chúng ta tặng quà Đoan Ngọ cho nhau đi."

Thấy Phượng Tiên nhận trâm ngọc, sắc mặt nàng ta hòa hoãn hơn, bắt đầu giải thích ngọn ngành cho hai người: "Vị Ân đại công t.ử đó là trưởng t.ử của Diên Bình Quận vương - em trai Hoàng thái hậu. Nương hắn là Trần Quốc phu nhân, cháu gái trưởng của Tề Thái sư triều trước. Diên Bình Quận vương sinh ra tuấn tú, tính tình ôn hòa, xưa nay rất được Hoàng thái hậu và Tiên đế yêu thương, Tề Thái sư khi còn sống lại là Tể tướng được Tiên đế trọng dụng, cho nên gia đình Diên Bình Quận vương hiển hách tôn quý, gia sản kếch xù, trong đám ngoại thích không ai sánh bằng. Chỉ hiềm một nỗi, Ân đại công t.ử năm năm-sáu tuổi không biết bị kinh hãi gì, mà mắc chứngcuồng hãn..."

"Chứngcuồng hãn?" Chân Chân không kìm được xen vào, "Nhưng hôm nay chúng tôi nói chuyện với ngài ấy, thần thái ngài ấy bình thường, ôn nhu lễ độ, hoàn toàn không giống người mắc bệnh."

Đường Ly nói: "Bệnh của hắn không phải ngày nào cũng phát tác, lúc tốt lúc xấu. Khi tỉnh táo thì chẳng khác gì người thường, nhưng nếu bị kích động sẽ điên cuồng mất kiểm soát. Năm ngoái hắn đến Đông cung dự tiệc, thích một món điểm tâm trên bàn tiệc, quan Đề cử Đông cung bèn điều nội nhân làm món đó sang phủ Diên Bình Quận vương hầu hạ hắn. Nào ngờ chẳng bao lâu sau, bệnh tình hắn phát tác, hắn lại rút kiếm của em trai Ân Đề đ.â.m c.h.ế.t nội nhân đó."

Phượng Tiên lập tức hiểu ra, chính vì chuyện này mà Lăng Tam cô nương thà bỏ trốn chứ không chịu gả cho Ân Kỳ. Nghĩ đến chuyện hôn nhân, Phượng Tiên lại hỏi Đường Ly: "Vậy Ân đại công t.ử bây giờ đã thành gia chưa?"

Đường Ly lắc đầu: "Những nhà quyền quý môn đăng hộ đối trong kinh chẳng ai muốn kết thân với hắn. Năm ngoái nghe nói đã định hôn với con gái một võ tướng trấn thủ biên cương, nhưng gần đến ngày cưới, chắc nhà gái nghe được phong thanh gì đó, cứ lần lữa mãi không chịu đưa con gái đến thành thân. Năm nay lại bảo muốn hoãn ngày cưới, Trần Quốc phu nhân nổi giận, cách đây không lâu kiên quyết bắt Diên Bình Quận vương hủy bỏ hôn ước."

Phượng Tiên thầm thở phào nhẹ nhõm.

Đường Ly tiếp tục nói: "Kể ra Ân đại công t.ử cũng có chút đáng thương, đã hai mươi hai tuổi rồi mà hôn sự vẫn chưa đâu vào đâu."

"Ngài ấy hai mươi hai tuổi rồi sao?" Chân Chân ngạc nhiên, "Trông ngài ấy khá trẻ, tôi tưởng chỉ mười bảy mười tám thôi chứ."

"Vì có bệnh, từ nhỏ bị nhốt trong phủ Quận vương, ít khi ra ngoài, nên da dẻ trắng bệch, vóc dáng cũng không cao lớn bằng em trai Ân Đề, trông cứ như trẻ con. Đứng cạnh Ân Đề, ai cũng tưởng Ân Đề cao lớn oai phong mới là anh trai." Đường Ly kiên nhẫn giải thích, "Ân Đề tuổi trẻ tài cao đã làm Thân Tòng Quan của Hoàng Thành Ty, còn Ân Kỳ chỉ có thể ru rú trong nhà, việc thường làm nhất là luyện chữ, cho nên chữ viết của hắn ngược lại rất đẹp."

Chân Chân gật đầu: "Dáng vẻ nho nhã thư sinh của ngài ấy quả thực rất giống người đọc sách."

Đường Ly cười nhạt: "Dáng vẻ hắn thì đẹp, giống hệt Diên Bình Quận vương thời trẻ, nhưng các người đừng quên hắn là người bệnh, chẳng biết lúc nào sẽ phát tác. Mỗi lần hắn vào cung, các nội nhân đều tránh như tránh tà, may mà hắn ít khi vào cung, một năm cũng chỉ một hai lần. Hôm nay hắn bảo muốn dạo hồ một mình, Trần Quốc phu nhân bèn tìm một chiếc thuyền cho hắn, lại ngầm sai người trên các thuyền khác hộ vệ xung quanh. Chúng ta đều tránh xa thuyền của hắn, chỉ có mấy người các ngươi ngớ ngẩn, thấy thuyền trống là leo lên, lại còn rủ rê Thẩm gia tiểu nương t.ử lên cùng, ta nhìn mà toát mồ hôi hột thay cho các ngươi. May mà hôm nay hắn không phát bệnh, nếu không các ngươi đừng hòng sống sót xuống thuyền."

Hai ngày sau, Bùi Thượng Thực truyền tin xuống: Thẩm gia tiểu nương t.ử nói vừa gặp Vân Oanh Ca đã thấy thân thiết như người quen cũ, yêu cầu ngày cử hành hôn lễ Vân Oanh Ca phải đến Thẩm trạch, lo liệu việc ăn uống trong phòng tân hôn. Vân Oanh Ca nhận lệnh, đồng thời thỉnh cầu Bùi Thượng Thực cho Lăng Phượng Tiên và Ngô Chân Chân, những người vốn phối hợp ăn ý với mình cùng đi. Bùi Thượng Thực đồng ý, điền tên hai người này vào danh sách nội nhân đến Thẩm trạch vào ngày cưới.

Ngày vui chớp mắt đã đến. Tân lang Phó Tuấn Dịch mặc áo xanh lục, đầu đội khăn hoa, cưỡi con tuấn mã cao lớn, theo đoàn nhạc quan đ.á.n.h trống thổi sáo, cùng đoàn người rước dâu bưng bình hoa, nến hoa, cầu hương, đồ rửa mặt Sa La, hộp trang điểm, đài gương, rương váy, tráp áo, bách kết, lọng xanh và ghế giao ỷ, huyên náo tưng bừng trong tiếng nhạc vui tươi tiến đến Thẩm trạch.

Người nhà gái chặn cửa đòi tiền lì xì,ngâm thơ rằng: "Tiên nga phiêu miểu hạ nhân hoàn, Chỉ xích vinh quy động phủ gian. Kim nhật môn lan đa hỷ sắc, Hoa tương lợi thị bất hứa khan." (Tiên nga thướt tha xuống cõi trần, Vinh quy gang tấc động phủ gần. Hôm nay cửa ngõ bừng sắc hỷ, Lì xì hòm hoa chớ keo kiệt.)

Phó Tuấn Dịch cười tươi như hoa sai tùy tùng dâng lên một ít. Cửa mở, một vị Khắc Trạch Quan (quan chọn ngày giờ) cầm đấu hoa khoan t.h.a.i bước ra, tung ngũ cốc, đậu, tiền, quả màu trong đấu hoa về phía cửa, để lũ trẻ con đứng xem náo nhiệt ở cổng tranh cướp, hành động này gọi là "Rắc ngũ cốc", nhằm trấn áp "Tam sát" – Thanh Dương (Dê xanh), Ô Kê (Gà đen), Thanh Ngưu (Trâu xanh) – những thứ được cho là sẽ cản trở tân nhân vào cửa.

Lúc này mây đen cuồn cuộn nơi chân trời, che khuất mặt trời rực rỡ, ánh sáng dần mờ đi, tựa hồ sắp có mưa to. Phó Tuấn Dịch nhíu mày, nhưng thấy đám trẻ nhặt ngũ cốc vẫn hứng chí bừng bừng, cười nói không ngớt, lòng hắn cũng an tâm đôi chút, rảo bước vào trong.

Người đàng gái đón tân lang vào phòng, trước tiên treo ngang một dải lụa màu trên khung cửa phòng, đợi tân lang bước vào, mọi người liền tranh nhau giật dải lụa, gọi là "Lợi thị kiểu môn" (Lì xì qua cửa), để cầu dính chút hỷ khí, lấy điềm lành. Phó Tuấn Dịch vào cửa xong quay đầu nhìn lại, thấy mọi người vẻ mặt háo hức, trăm tay tranh giành, không khỏi đắc ý dạt dào, ung dung đi vào phòng ngồi xuống, chờ đến giờ lành.

Giờ lành đã điểm, lễ quan mời Phó Tuấn Dịch và tân nương ra giữa sảnh đường. Tân nương mặc áo tay rộng thêu kim tuyến, váy dài lụa đỏ, đầu trùm khăn che mặt thêu kim tuyến, dung mạo tạm thời không thấy rõ, nhưng vóc dáng yểu điệu, mỗi bước đi đều thướt tha yêu kiều. Phó Tuấn Dịch nhớ đến nhan sắc của Thẩm Nhu Nhiễm, lòng tràn đầy vui sướng, khóe môi luôn giữ nét cười. Một dải lụa màu hồng lục được tết thành nút đồng tâm, Phó Tuấn Dịch tay cầm hốt gỗ hòe, treo một đầu dải lụa, đầu kia do tân nương cầm trên tay, Phó Tuấn Dịch đi lùi, dắt tân nương ra giữa sảnh, nghi thức này gọi là "Dắt khăn" (Khiên cân).

Hai vị tân nhân đứng yên vị giữa sảnh, theo thông lệ, lúc này sẽ do một người phụ nữ phúc hậu được chọn từ họ hàng nhà trai dùng gậy hoặc thoi dệt khều khăn che mặt của tân nương lên, để lộ dung nhan như hoa, sau đó hai tân nhân mới bái lạy gia thần và họ hàng. Nhưng Phó Tuấn Dịch lấy lý do xa quê, thời gian gấp gáp nên không mời họ hàng bên mình đến dự lễ, việc khều khăn che mặt đành nhờ nữ quyến nhà họ Thẩm làm thay.

Phó Tuấn Dịch mỉm cười nhìn chằm chằm khăn che mặt của tân nương, cây gậy nhỏ trên tay người phụ nữ nọ nhẹ nhàng luồn vào dưới khăn, từ từ nâng lên, chầm chậm để lộ chiếc cằm trắng ngần tú lệ của tân nương. Cây gậy khựng lại một chút, rồi tiếp tục đưa lên, đôi môi được tô vẽ tỉ mỉ với độ cong tuyệt mỹ của tân nương dần hiện ra.

Phó Tuấn Dịch cùng quan khách cả sảnh nín thở, tiếp tục chờ đợi.

Cây gậy hơi đưa xuống, dừng lại một thoáng rồi đột ngột hất lên cao, hoàn toàn vén mở chiếc khăn che mặt.

Tân nương hơi cúi đầu, thứ Phó Tuấn Dịch chú ý đầu tiên là chiếc mũ miện kết bằng châu ngọc của nàng, giây lát sau nhìn xuống theo những đóa hoa trang trí bốn mùa trên mũ, mới chạm phải ánh mắt nàng đang nhìn về phía mình.

Trên không trung, đám mây đen trĩu nặng một cơn mưa chực chờ trút xuống, tiếng sấm thi thoảng rền vang, trong sảnh tối sầm lại. Phó Tuấn Dịch nhìn tân nương chằm chằm, nụ cười trên môi cứng đờ, hắn ra sức chớp mắt liên tục, cố gắng chứng minh mình bị hoa mắt nhất thời, người hắn nhìn thấy không phải là cố nhân kia.

Một tia chớp bất thình lình x.é to.ạc màn đêm, ánh sáng trắng bệch soi rõ khuôn mặt tân nương, mày mắt ấy rõ ràng là nàng trong ký ức, chỉ là đôi mắt đen thẳm chất chứa ngàn vạn oán hờn, đôi môi đỏ thắm ngậm sự quyết tuyệt lạnh lẽo nhất, làn da dưới ánh chớp trắng bệch một cách quỷ dị không chút hơi ấm, mà tóc mái trước trán nàng ướt đẫm, dường như vừa ngâm trong nước, thậm chí còn có một giọt nước, trượt dài trên trán nàng lăn xuống.

Phó Tuấn Dịch toàn thân nổi da gà, bất giác lùi lại, còn vị tân nương kia mặt lạnh như tiền, từng bước từng bước ép sát về phía hắn. Phó Tuấn Dịch run rẩy lùi ra ngoài sảnh, cuối cùng không kìm nén được nỗi sợ hãi trong lòng, quay đầu bỏ chạy về phía cổng lớn, nhưng gần cửa vẫn còn vương vãi những hạt ngũ cốc mà Khắc Trạch Quan vừa rãi lúc nãy, hắn giẫm phải mấy hạt, trượt chân ngã sóng soài ra đất. Vừa mới chống tay ngồi dậy, chưa kịp đứng lên, tân nương kia đã áp sát trước mặt, cúi người dùng ngón tay lạnh lẽo lướt qua mặt hắn, u uất gọi một tiếng: "Phó lang..."

Phó Tuấn Dịch hét lên t.h.ả.m thiết, liều mạng co rúm người lại về phía sau, hai hàm răng đ.á.n.h vào nhau cầm cập, trong cơn kinh hãi tột độ thốt lên một tiếng ai oán: "Oanh Ca!"