Chương 8 - Trùng Đực Tham Gia Show Hôn Nhân Chiếm Trọn Spotlight

Trùng Đực Tham Gia Show Hôn Nhân Chiếm Trọn Spotlight

Chẳng bao lâu sau khi phần khảo nghiệm hỏi đáp ăn ý này kết thúc, tàu bay đã đến tinh cầu mục tiêu.

Tinh cầu này là một tinh cầu nhỏ chưa từng bị khai phá, trên bề mặt không có sinh vật trí năng cư trú, nhưng động thực vật thì lại vô cùng phong phú.

Trước đó tổ tiết mục đã xây dựng sẵn trên tinh cầu bốn tòa công trình. Bốn tòa này đều nằm cùng một khu vực, cách nhau không xa, chỉ tầm mấy trăm mét.

Tàu bay hạ cánh xuống khoảng đất trống trước công trình.

Bọn Phù Lăng Thần lần lượt bước xuống từ trên tàu bay.

Để khơi gợi sự chú ý của các khách quý với phần tiết mục kế tiếp, tổ chương trình cố ý thiết kế bốn tòa kiến trúc này với tiêu chuẩn khác nhau.

Tòa tốt nhất là một căn nhà nhỏ hai tầng, bề ngoài ngăn nắp tráng lệ, thiết kế tinh xảo đồng thời toát ra cảm giác tràn đầy khoa học kỹ thuật.

Ba tòa còn lại đều chỉ có một tầng.

Trong đó, kém nhất là một căn nhà nhỏ chỉ xếp đá đơn giản lại mà dựng thành.

Colin liếc mắt một cái liền biết căn nhà đá nhỏ kia chắc chắn là nơi ở hai ngày tới của cậu và Nickel. Ba tổ khách quý còn lại cho dù đầu óc có hỏng cũng sẽ không chọn tòa nhà đá nhỏ này.

Cậu làm mặt khổ sở, quay sang đạo diễn Gia Lan oán trách: “Các ngươi thật quá nhẫn tâm, ta thậm chí còn hoài nghi các ngươi đang ngược đãi trùng đực. Ta chưa từng ở trong căn nhà tồi tàn nào đến thế này, loại phòng như vậy thật sự có thể ở được sao?”

Gia Lan nhìn ra Colin chỉ nói giỡn chứ không phải thật sự làm khó, liền cười đáp: “Colin các hạ, xin ngài yên tâm, tuy căn nhà đá kia trông có vẻ xấu, nhưng chúng ta đã thử nghiệm rồi, bên trong sẽ không xảy ra tình trạng mưa dột, hơn nữa còn chuẩn bị đầy đủ các đồ dùng sinh hoạt cơ bản.”

Colin không biết nói gì: “Từ khi nào mà yêu cầu thấp nhất với phòng ở của chúng ta lại biến thành chỉ cần không bị mưa dột là được vậy?”

Gia Lan cười to haha, khán giả trong phòng live stream thấy bộ dáng đáng thương của Colin cũng đều không nhịn được mà cười vui vẻ.

【 Đừng nói, thật hiếm khi thấy trùng đực các hạ chịu ủy khuất, rất thú vị 】

【 Tổ tiết mục thật tàn nhẫn, ngay cả trùng đực các hạ cũng nỡ lòng trêu chọc 】

【 Colin các hạ thật sự đáng yêu quá, nhìn vẻ mặt ấm ức của cậu ấy, ta thật sự rất muốn đưa tay xoa xoa 】

【 To gan quá! Ngươi dám vọng tưởng trùng đực các hạ, phiền cũng kéo ta theo một cái, hắc hắc 】

Đạo diễn Gia Lan nhìn về phía Phù Lăng Thần: “Phù Lăng Thần các hạ, bởi vì trên tàu bay ngài có biểu hiện xuất sắc, nên ngài có thể là trùng đầu tiên chọn phòng ở. Xin hỏi ngài muốn chọn tòa nào?”

Phù Lăng Thần quay đầu nhìn về phía Yilt bên cạnh, đột nhiên mở miệng: “Em muốn ở căn nào?”

Yilt không ngờ Phù Lăng Thần sẽ hỏi hắn, ngây ra trong chốc lát, một lúc sau mới phản ứng, “Nghe theo hùng chủ.”

Yilt là quân nhân, thường ngày không ít lần phải ngủ màn trời chiếu đất ngoài dã ngoại, nên đối với điều kiện cư trú không hề kén chọn.

“Ta hỏi là, em muốn ở căn nào?” Đôi mắt đen sâu thẳm của Phù Lăng Thần chăm chú nhìn Yilt.

Yilt thấy ánh mắt y dừng lại trên mình, tim bất giác đập lỡ một nhịp, “… Ta, ta muốn ở căn nhà nhỏ hai tầng kia.”

Phù Lăng Thần vừa lòng thu hồi ánh nhìn, y không muốn hắn chỉ biết phụ họa như một trùng máy vô vị.

Phù Lăng Thần quay sang đạo diễn nói: “Chúng ta muốn căn nhà nhỏ hai tầng kia.”

【 có ai giống ta không? Cảm giác hình như Phù Lăng Thần các hạ cũng không phải thật sự không quan tâm Yilt thượng tướng đâu? 】

【 không phải đâu không phải đâu, Phù Lăng Thần các hạ chỉ thuận miệng hỏi một câu thôi, ngươi lại còn nhìn ra được tình cảm, không biết còn tưởng ngươi hiểu rõ Phù Lăng Thần các hạ lắm ấy chứ 】

【 sửa lại, không phải y chỉ hỏi một câu, mà hỏi đến hai lần! 】

【 ta cũng cảm thấy thật ra Phù Lăng Thần các hạ cũng không giống như vẻ ngoài lạnh nhạt kia 】

【 ta không nghe ta không nghe! Nếu tình cảm bọn họ thật sự tốt, vậy ta còn có đất sống sao 】

【… Tỉnh táo đi, vốn dĩ cũng đâu có liên quan tới ngươi, trời hãy còn sớm, đừng vội nằm mơ 】

【 ta thấy những kẻ đang nói chắc chắn đều nghĩ nhiều quá 】

【 đồng ý, dù sao ta cũng không tin. Với tính cách như Phù Lăng Thần các hạ, rất khó động tâm, huống chi ban đầu nhìn vào Yilt thượng tướng cũng chỉ thấy là một quân thư khô khan chẳng biết dỗ trùng 】

【 ai nói quân nhân là không biết dỗ, đây là định kiến thôi!! Có một tên cùng theo đuổi một trùng đực các hạ với ta, quân thư kia cực kỳ mặt dày vô sỉ, dỗ vị trùng đực ta thích xoay vòng quanh hắn 】

【 a, yêu đương thì cần chút tâm cơ, sao có thể gọi là mặt dày vô sỉ được 】

Đạo diễn Gia Lan: “Tiếp theo là đến lượt Hiram các hạ, xin hỏi ngài muốn chọn căn hộ nào?”

Hiram nhìn mấy căn còn lại đều chẳng ưng ý. Gã luôn theo đuổi thứ tốt nhất, giờ phải chọn phần còn thừa sau khi Phù Lăng Thần lấy đi, điều này khiến gã cảm thấy như bị vũ nhục nặng nề.

Ngoài căn nhà đá ra, hai căn hộ còn lại thật ra cũng chẳng khác biệt nhiều, Hiram bèn tùy tiện chọn một căn.

Mannie thì lấy căn còn lại ngoài nhà đá.

Colin thấy cuối cùng để lại cho hắn vẫn chỉ là căn nhà đá, không khỏi xụ mặt. Nhưng vốn là kiểu trùng dễ tính, uể oải chưa được ba giây liền nhanh chóng phấn chấn trở lại, tràn đầy khí thế, quay sang thư quân của mình là Nickel nói: “Nickel, phần tiếp theo ta nhất định sẽ cố gắng biểu hiện hết sức, tuyệt đối không để chúng ta thành trùng đứng cuối!”

Nickel cười nhìn Colin: “Được, vậy ta sẽ trông mong biểu hiện tiếp theo của hùng chủ.”

Colin vừa nghe Nickel nói thế, lập tức chột dạ, “Hay là… ngươi hạ bớt kỳ vọng với ta một chút đi. Chúng ta cứ tùy duyên thôi.”

Nickel khẽ cười, không nhịn được đưa tay xoa đầu Colin đầy thân mật.

Chia phòng ở xong, đạo diễn Gia Lan lên tiếng: “Các vị khách quý, tiếp theo sẽ là một giờ nghỉ ngơi do tổ chương trình sắp xếp. Các ngươi có thể trở về phòng nghỉ, hoặc ra xung quanh dạo chơi. Trong lúc nghỉ ngơi, chủ phòng live stream sẽ tạm dừng phát sóng, nhưng nếu có trùng đực các hạ nào muốn tiếp tục livestream, tổ chương trình sẽ mở riêng kênh phát sóng cho.”

Trong lòng Hiram vốn đã bất mãn vì trước đó Phù Lăng Thần đã chiếm hết sự chú ý của khán giả, nghe đạo diễn nói xong, gã lập tức cất lời: “Đạo diễn, ta và Barton muốn tiếp tục phát sóng trực tiếp, phiền mở cho chúng ta một kênh riêng. Trước đó ta đã hứa với fans trên Tinh Võng rằng sẽ tận lực chia sẻ sinh hoạt của mình trong chương trình.”

Đạo diễn tự nhiên vui vẻ đồng ý. Sở dĩ cho nghỉ ngơi là vì lo các trùng đực quá mệt mà từ chối hợp tác, nhưng hiện tại Hiram lại chủ động đề nghị, đây đương nhiên là tin tốt với tổ tiết mục.

Ngay sau đó Gia Lan lại đưa ánh mắt về phía Phù Lăng Thần. Ông biết rõ, từ lúc chương trình bắt đầu, Phù Lăng Thần đã trở thành trùng đực hot nhất trên Tinh Võng. Nếu y cũng chịu mở kênh phát sóng riêng, tổ tiết mục chắc chắn sẽ kiếm lớn.

Gia Lan thử thăm dò: “Phù Lăng Thần các hạ, ngài có muốn chúng ta cũng mở riêng kênh phát sóng cho ngài không?”

“Không cần.” Phù Lăng Thần thản nhiên từ chối. Nếu không phải vì trước đó Yilt cứ có ý định muốn tìm thế thân, y thậm chí đã chẳng thèm đến tham gia tiết mục này. Giờ có thể quang minh chính đại nghỉ ngơi, sao y phải ngu ngốc đi tự rước phiền phức.

Nghe Phù Lăng Thần từ chối, trong lòng Gia Lan đầy tiếc nuối.

【 khóc rống, không có Phù Lăng Thần các hạ trong một giờ này, ta sống sao nổi 】

【 bao năm trước kia chẳng phải không có Phù Lăng Thần các hạ , ngươi vẫn sống bình thường đấy thôi 】

【 trước kia là do chưa gặp được Phù Lăng Thần các hạ, cuộc sống khi đó sao so nổi với hiện tại 】

【 tại sao Phù Lăng Thần các hạ không thể giống Hiram các hạ chứ 】

【 vậy ngươi tính thoát fan à, đúng thì ta sẽ ủng hộ 】

【 cút! Đừng tưởng ta không biết ngươi có tâm tư gì, chẳng phải muốn ít đi một tình địch sao! Ta mới không ngu ngốc vậy đâu! 】

【 thở dài, dù Phù Lăng Thần các hạ từ chối dứt khoát, tim ta vẫn điên cuồng thích y như trước, thật sự hâm mộ Yilt thượng tướng có thể sớm chiều ở cạnh Phù Lăng Thần các hạ 】

……

Colin và Mannie vốn không hứng thú với việc phát sóng tiếp. Thấy Phù Lăng Thần đã từ chối, họ càng chẳng còn tâm tư, nên cũng khéo léo cự tuyệt tổ tiết mục.

Rất nhanh, mọi người lần lượt trở về phòng của mình.

Phù Lăng Thần và Yilt nối gót bước vào nhà nhỏ của bọn họ.

Tuy nhà nhỏ có hai tầng, nhưng tầng một không hề có phòng ngủ, toàn bộ đều được thiết kế thành phòng khách, nhà ăn và phòng bếp — những khu vực sinh hoạt chung để mở cho các hoạt động công cộng.

Lên đến tầng hai, hai trùng đi một vòng, phát hiện cả tầng chỉ có duy nhất một gian phòng ngủ, hai phòng còn lại thì được bố trí thành phòng trò chơi và thư phòng.

Dạo xong bố cục của nhà nhỏ, trở về phòng khách tầng một, Yilt chủ động nói với Phù Lăng Thần: “Hùng chủ, phòng ngủ để ngài ở, ta sẽ tự tìm chỗ khác nghỉ ngơi.”

Phù Lăng Thần cũng đang suy nghĩ chuyện sắp xếp chỗ ngủ.

Dù trước kia Yilt từng ở lại vì cần giải tỏa tinh thần lực, nhưng y và hắn cũng không bao giờ ngủ chung một phòng; thường thì sau khi được giải tỏa xong, Yilt sẽ lập tức đứng dậy về phòng của hắn, tuyệt nhiên không lưu lại thêm dù chỉ một phút.

Hiện tại đột ngột phải ở cùng một phòng, trong lòng Phù Lăng Thần dấy lên một loại cảm giác khẩn trương và phức tạp khó nói rõ.

Nhưng Yilt lại chủ động mở lời, kèm theo bộ dáng sợ phải ở chung phòng với y, điều đó lập tức khiến lòng Phù Lăng Thần phiền muộn, dâng lên một tia bực bội không tên.

Phù Lăng Thần nheo mắt nhìn Yilt, giọng lạnh lẽo: “Em chê ta sao?”

“Không, không phải… Ta chỉ lo ngài sẽ không quen thôi.” Yilt vội vàng giải thích.

Phù Lăng Thần hừ nhẹ một tiếng, buột miệng thốt ra: “Cũng đâu phải chưa từng nằm chung giường, có gì mà không quen.”

Nghe vậy, Yilt lập tức nhớ tới những lần Phù Lăng Thần giúp hắn giải tỏa tinh thần lực trước kia, cổ họng khô khốc nuốt xuống, khuôn mặt lạnh lùng thoắt chốc phủ kín một mảng đỏ ửng. Hắn cảm giác ngay cả lỗ tai, vốn bị tóc màu xám nhạt che khuất, cũng nóng đến mức sắp bốc cháy. Yilt vội vàng đứng bật dậy: “Hùng chủ, ta… ta lên lầu dọn dẹp phòng một chút.”

Vừa dứt lời, thậm chí hắn không dám nhìn phản ứng của Phù Lăng Thần, chỉ cúi đầu vội vã bước thẳng lên cầu thang.

Đợi đến khi bóng lưng Yilt biến mất khỏi tầm mắt mình, Phù Lăng Thần mới chậm rãi giơ tay xoa lên lỗ tai đang nóng bừng, khẽ thở ra một hơi nóng hổi.

Nghĩ đến những lời mình vừa nói, trong mắt y không khỏi hiện lên một tia xấu hổ buồn bực. Đều tại Yilt, bằng không… y tuyệt đối sẽ không buột miệng thốt ra cái loại câu kỳ quặc như vậy.