Chương 60 - Trùng Đực Tham Gia Show Hôn Nhân Chiếm Trọn Spotlight

Trùng Đực Tham Gia Show Hôn Nhân Chiếm Trọn Spotlight

Sau khi nghe được từ chính miệng Yilt nói hắn đã mang thai , Phù Lăng Thần ngẩn người tại chỗ. Trong nháy mắt y vừa mừng vừa sợ, trong lòng cảm thấy không dám tin, thậm chí còn hoài nghi đây có phải lại là trò đùa dai của Yilt và Lahoz hay không.

Mãi đến khi xác nhận lại lần nữa cùng Yilt, y mới thật sự tin được tin tức chấn động này.

Vì thế, Lahoz thành công tránh được một kiếp, nguyên bản chuẩn bị đợi ăn xong cơm sẽ bị trùng nào đó đánh cho một trận, nhưng bởi vì chuyện này mà được miễn tội.

Phù Lăng Thần lo lắng trong quá trình Yilt ‘rèn luyện’ Lahoz có thể phát sinh chuyện ngoài ý muốn, dẫn tới chính mình bị thương.

Tuy Yilt biết rằng với tố chất thân thể của mình, chuyện Phù Lăng Thần lo lắng gần như không có khả năng xảy ra, nhưng sau khi nhận được ánh mắt của Lahoz, hắn vẫn rất nhanh gật đầu đồng ý với đề nghị của Phù Lăng Thần. Dù sao nếu không có Lahoz, hiện tại phỏng chừng hắn và Phù Lăng Thần đã sớm cầm tờ ly hôn trên tay rồi.

Sau khi ăn xong, nhóm Phù Lăng Thần liền rời khỏi ghế lô.

Khi đi đến cửa nhà hàng, Phù Lăng Thần liếc nhìn Lahoz đang đứng bên cạnh, nói: “Ta và Yilt còn có việc muốn bàn, ngươi tự gọi xe mà về.”

Lahoz: “…”

Nhìn bóng dáng chiếc xe huyền phù lao vút đi, Lahoz bị bỏ lại chỉ có thể lắc đầu, tấm tắc hai tiếng, “Thật là trọng sắc khinh anh trai!”

Trong xe huyền phù, Yilt ngồi ở ghế lái, giọng nhẹ nhàng nói: “Hùng chủ, ta có thể hỏi ngài một vấn đề không?”

“Hử, vấn đề gì?”

“Trước kia ta vô tình nhìn thấy một tờ đơn xin ly hôn trong thư phòng của ngài… Sau khi nhìn thấy, ta vẫn luôn cho rằng tờ đơn đó chuẩn bị cho ta. Ngài có thể nói cho ta biết, thật ra tờ đơn xin ly hôn đó dùng để làm gì không?” Mắt Yilt vẫn nhìn thẳng phía trước, nói ra vấn đề mà hắn vẫn luôn canh cánh trong lòng bấy lâu nay.

“Kia không phải chuẩn bị cho hai trùng chúng ta.”

Phù Lăng Thần không ngờ tờ đơn xin ly hôn kia lại khiến Yilt hiểu lầm, y nhìn hắn nói: “Hẳn là em biết, nói nghiêm túc thì hiện tại Thư phụ của ta vẫn còn duy trì quan hệ hôn nhân với Trùng Hoàng đúng không?”

Yilt gật đầu. Hắn quả thật chưa từng nghe qua tin tức Trùng Hoàng giải trừ hôn nhân quan hệ với trung tướng Gia Hải Hi .

“Thư phụ ta rất chán ghét Trùng Hoàng, khi còn sống ông ấy rất muốn chấm dứt đoạn hôn nhân này. Nếu về sau có cơ hội, ta muốn giúp ông ấy hoàn thành nguyện vọng đó, nên mới lấy một tờ đơn xin ly hôn về để tìm hiểu một chút tình huống liên quan.”

Yilt không ngờ chuyện khiến hắn bối rối lâu như vậy, hóa ra lại chỉ vì nguyên do này.

Trong thoáng chốc hắn cảm thấy mình trước kia đúng là hơi ngốc. Nếu sớm chịu mở miệng hỏi, có lẽ hắn đã sớm hiểu ra rằng bản thân không phải là đơn phương yêu vô vọng.

Yilt chia sẻ cảm khái trong lòng lúc này với Phù Lăng Thần.

Phù Lăng Thần trầm mặc một hồi, sau đó mở miệng nói: “Ta cũng muốn hỏi em một vấn đề.”

Yilt quay đầu nhìn về phía Phù Lăng Thần, hiển nhiên đối với vấn đề y sắp nói có chút tò mò.

“Em có muốn dọn hết đồ đạc của mình ở ký túc xá bên quân bộ về nhà không?”

Từ rất lâu trước đây Phù Lăng Thần đã không quen nhìn Yilt coi quân bộ như nhà mình, bất quá khi y nói ra lời này, ánh mắt vẫn nhìn về phía con đường trước mặt, không liếc nhìn Yilt, tựa như chỉ là thuận miệng nhắc đến mà thôi.

Yilt không nghĩ tới Phù Lăng Thần sẽ đột nhiên mời hắn dọn hẳn về nhà ở, khóe miệng hắn trong nháy mắt liền cong lên, “Vậy thì phiền Hùng chủ đi cùng ta dọn đồ một chuyến nhé, trong ký túc xá của ta cũng không có nhiều đồ đâu.”

Nghe được Yilt trả lời như vậy, Phù Lăng Thần chỉ khẽ gật đầu “Ừ” một tiếng, nhưng khóe miệng lại âm thầm nhếch lên một cái.

Hôm nay Yilt xin nghỉ một ngày, cho nên bọn họ có đủ thời gian để thu dọn ký túc xá, có thể mang theo một ít vật dụng cần thiết trở về nhà sắp xếp.

Yilt rất nhanh đã đến quân bộ.

Dừng xe huyền phù ở bãi đỗ phía sau, Phù Lăng Thần và Yilt sóng vai đi bộ về phía tòa nhà ký túc xá dành cho quan quân cấp cao, nơi Yilt đang ở.

Trên đường đi, bọn họ gặp không ít quân thư.

Những quân thư đi ngang qua chỉ định chào hỏi Yilt, nhưng khi phát hiện bên cạnh hắn là Phù Lăng Thần, trên mặt bọn họ lập tức tràn đầy kinh hỉ.

Phù Lăng Thần mỉm cười nhàn nhạt đáp lại, xem như chào hỏi.

Nhìn thấy Phù Lăng Thần mỉm cười với mình, đám quân thư kia liền cảm giác như vừa nhận được một phần đại lễ từ trên trời rơi xuống, vui mừng đến mức đầu óc choáng váng.

Bất quá, Yilt đối với cảnh tượng này lại hơi hơi ghen, cảm thấy đám thuộc hạ ngu ngốc kia đang chiếm mất thời gian hắn và Hùng chủ ở chung.

Sau khi tạm biệt thêm một trùng quân thư khác, giọng Yilt có chút không vui nói: “Hùng chủ, từng trùng trong đám quân thư kia đều dễ dàng đắc ý đến mức mũi hếch lên trời, ngài có thể không cần để ý đến bọn họ không?”

“Nhưng bọn họ cũng xem như đồng nghiệp của em mà, nếu ta làm lơ bọn họ, sẽ không ảnh hưởng đến em sao?”

Nghe được lời này, trong lòng Yilt liền ngọt như ăn mật, lập tức chẳng còn ý kiến gì nữa.

Khoảng cách từ bãi đỗ xe đến tòa ký túc xá không xa, nhóm Phù Lăng Thần đi chưa đến vài phút liền tới nơi. Lúc này tin tức Phù Lăng Thần xuất hiện tại quân bộ đã truyền khắp nơi trong quân bộ.

Đây là lần đầu tiên Phù Lăng Thần đặt chân vào ký túc xá của Yilt. Phải nói rằng điều kiện sinh hoạt của quân bộ thật không tồi. Ký túc xá của Yilt là một căn hộ kiểu gác lửng khá rộng rãi, bên trong đầy đủ tiện nghi — có phòng bếp, phòng ăn, và phòng tắm riêng với vòi sen.

Chỉ là dấu vết sinh hoạt ở căn phòng kí túc xá này không nhiều, Yilt vẫn giữ nguyên dáng vẻ ban đầu, không tiến hành cải tạo gì mang tính cá nhân.

Lần này Yilt quay lại ký túc chủ yếu là muốn lấy mấy bộ quân phục và đồ tắm rửa về nhà, ngoài ra cũng không có nhiều thứ cần mang theo, cho nên hắn chỉ dùng một chiếc túi hành lý là thu dọn xong tất cả.

Tuy rằng đã thu xếp đồ đạc ổn thỏa, nhưng bọn họ vẫn còn việc khác phải làm.

Tầng này ngoài ký túc xá của Yilt ra, còn có ba vị quan quân cấp cao độc thân khác làm hàng xóm của hắn.

Phù Lăng Thần biết được ba trùng này đều có quan hệ khá tốt với Yilt, nên trên đường tới đã cố ý mua chút điểm tâm làm quà cảm ơn.

Khi biết được hai trùng trong đó hiện không có ở ký túc, Phù Lăng Thần liền treo túi điểm tâm lên tay nắm cửa phòng họ, bên trong còn đặt một tấm thiệp cảm ơn do y tự tay viết, bày tỏ lòng cảm tạ hai vị hàng xóm này đã chiếu cố Yilt.

Còn lại một trùng— quan quân tên Burley — thì vừa khéo đang có mặt ở ký túc, nên Phù Lăng Thần cùng Yilt liền trực tiếp đến tìm hắn ta.

Yilt đã sớm liên hệ với Burley qua quang não, vì vậy khi bọn họ đến, Burley đã mở sẵn cửa ký túc, đứng ở đó chờ.

Hai bên liền làm quen giới thiệu với nhau.

Khóe miệng Phù Lăng Thần hơi cong, y mỉm cười nhẹ, đem túi điểm tâm trong tay đưa cho Burley, “Trung tướng Burley, trước nay Yilt vẫn luôn làm phiền ngài chiếu cố. Đây là điểm tâm ta cùng em ấy mua trên đường, hy vọng ngài sẽ thích hương vị của nó.”

Burley không ngờ Phù Lăng Thần lại còn mang điểm tâm đến cho mình, nhất thời có chút thụ sủng nhược kinh, “Không không, hẳn là ta phải cảm tạ thượng tướng đã chiếu cố ta mới đúng.”

Phù Lăng Thần khẽ cười, “Mấy món điểm tâm này phiền ngài nhận lấy đi. Vì thời gian có hơi gấp gáp, ta chưa kịp tự tay làm, nhưng trước đây ta từng ăn qua điểm tâm của cửa hàng này, hương vị của họ vẫn rất ổn.”

Burley nhận túi điểm tâm từ tay Phù Lăng Thần, “Cảm ơn ngài, Phù Lăng Thần điện hạ, thật làm phiền ngài rồi, ta nhất định sẽ từ từ thưởng thức.”

Sau khi Phù Lăng Thần và Yilt đưa xong quà, y liền định quay về. Nhưng đúng lúc này, Burley đột nhiên lên tiếng hỏi: “Phù Lăng Thần điện hạ, ta có chút công vụ muốn nói riêng với Thượng tướng Yilt, có thể tạm thời mượn ngài ấy một chút được không?”

Phù Lăng Thần gật đầu, “Đương nhiên có thể.”

Y quay sang Yilt, “Vậy ta về ký túc xá chờ em.”

Yilt đáp, “Vâng, Hùng chủ, ta sẽ quay lại ngay.”

Đợi đến khi thân ảnh Phù Lăng Thần biến mất khỏi tầm mắt hai trùng, Yilt liền bất ngờ giơ chân đá thẳng về phía Burley. Đối phương nghiêng người né sang bên, vừa khéo tránh được cú đá đó.

Yilt thấy vậy khẽ hừ lạnh một tiếng, “Nói đi, có chuyện gì, đừng lãng phí thời gian của ta.”

Hắn không tin lời Burley nói vừa rồi, chỉ là không muốn vạch trần hắn ta trước mặt Phù Lăng Thần mà thôi.

Burley cười hắc hắc: “Đây là ngươi thật sự dọn về nhà ở rồi à?”

Giọng Yilt mang ý cười, “Ừ.”

“Tốt lắm, xem ra ta thắng rồi!”Burley mặt mày hớn hở.

“Ngươi nói vậy là có ý gì?”

“Là thế này, sau khi tiết mục lần trước của ngươi kết thúc, ta với hai trùng hàng xóm khác đánh cuộc xem bao giờ ngươi mới chịu dọn về nhà. Ta đặt cược là trong năm nay, xem ra lần này ta thắng lớn rồi!” Burley cười đắc ý.

“Hai trùng bọn họ cược lúc nào?” Yilt tò mò hỏi.

“Cả hai đều nói rằng, chờ ba đứa chúng ta đều kết hôn và dọn ra ngoài hết, thì phỏng chừng ngươi vẫn còn ở đây.”

“Vậy thì lần này, ngươi thắng là đúng rồi.”

Burley cười ha hả, vui vẻ vô cùng.

Sau khi Phù Lăng Thần và Yilt thu dọn hành lý xong, bọn họ nhanh chóng rời khỏi quân bộ, đi về nhà.

Khi hai trùng còn đang trên đường về, tin tức Phù Lăng Thần xuất hiện tại quân bộ đã lan truyền khắp Tinh Võng, trong nháy mắt khiến cư dân mạng sôi nổi bàn tán.

【 Thật hâm mộ đám quân thư đó, từ sau buổi họp báo của hoàng thất đến nay, ta vẫn chưa được gặp lại Phù Lăng Thần điện hạ 】

【 Ô ô ô, hôm qua ta vừa hay bị điều đi làm nhiệm vụ, nếu không hôm nay cũng đã được nhìn thấy Phù Lăng Thần điện hạ rồi 】

【 Đáng giận! Phù Lăng Thần điện hạ còn chụp ảnh chung với đám quân thư đó 】

【 Hì hì hì, nói cho các ngươi nghe, đừng ghen tỵ nha. Hôm nay ta vừa khéo được chào hỏi với Phù Lăng Thần điện hạ, ngài ấy còn mỉm cười với ta đó 】

【 Ta thật muốn bang bang cho ngươi hai quyền, cho ngươi biết thế nào là kích động cực độ 】

【 Tin nhỏ bảo đảm thật: Phù Lăng Thần các hạ còn mang điểm tâm đến tặng cho mấy vị hàng xóm bên cạnh ký túc xá của Yilt thượng tướng 】

【 Không cần tin nhỏ, tin lớn đây này — @Burley trung tướng đã đăng ảnh chụp điểm tâm ngài ấy nhận được lên Tinh Võng】

【 Ta xem qua rồi, mấy món điểm tâm đó là mua ở tiệm bánh Marian gần nhà ta, còn có cả đóng gói ship đi nữa 】

【 Ha ha ha, Phù Lăng Thần điện hạ đi mua loại điểm tâm giống với loại ngài ấy từng tự tay làm trong tiết mục trước đây 】

【 Ta hiểu rồi, chứng tỏ tiệm bánh đó đúng là rất ngon, nếu không Phù Lăng Thần điện hạ cũng sẽ không chọn mua 】

【 Vì sao ta luôn chậm hơn trùng khác một nhịp!! Hiện giờ toàn bộ điểm tâm của cửa hàng đó đều cháy hàng 】

【Hôm nay ngươi mới biết sao, Phù Lăng Thần điện hạ có sức “mang hàng” đáng sợ lắm 】

【 Ha ha ha, may mà ta biết tên cửa hàng sớm, lập tức đặt đơn, mỗi loại ta đều mua một phần 】

【 Bạn tốt phía trước, ta nhắn riêng được không? Ta trả gấp mười lần giá gốc, ngươi nhường ta nửa phần thôi 】

【 Từ chối!! 】

Lại một lần nữa Phù Lăng Thần khiến Tinh Võng dậy sóng. Cửa hàng điểm tâm kia cũng nhờ đó mà nổi tiếng khắp Trùng tộc, buôn bán bùng nổ đến mức chủ tiệm phải liên tục đăng thông báo tuyển thêm nhân viên mới.

Mãi đến khi sinh nhật hằng năm của Trùng Hoàng sắp đến, độ nóng liên quan đến Phù Lăng Thần mới dần bị nhiệt độ bàn luận về đại lễ sinh nhật của Trùng Hoàng đè xuống — dù sao, từ trước đến nay sinh nhật Trùng Hoàng vẫn luôn là sự kiện trọng đại nhất của toàn Trùng tộc.