Chương 57 - Trùng Đực Tham Gia Show Hôn Nhân Chiếm Trọn Spotlight

Trùng Đực Tham Gia Show Hôn Nhân Chiếm Trọn Spotlight

Từ ngày đầu trở về hoàng thất, Phù Lăng Thần liên tục nhận được đủ loại thiệp mời dự tiệc.

Giới quý tộc tựa hồ có vô số lý do để tổ chức yến hội, mà Phù Lăng Thần đối với những lời mời ấy cũng không hoàn toàn nhận hết, y chỉ chọn ra một vài buổi có giá trị để tham dự.

Tuy bề ngoài Phù Lăng Thần luôn lạnh lùng, khiến trùng khác có cảm giác xa cách, nhưng một khi y thật sự muốn kết giao, sức hút của y gần như vô địch, khiến ai cũng khó lòng kháng cự. Dù chỉ riêng khuôn mặt ấy thôi, cũng đủ để chinh phục vô số Trùng tộc.

Chỉ sau hai buổi tiệc, trong giới quý tộc đã bắt đầu lan truyền lời đồn rằng Phù Lăng Thần là kiểu quý tộc sinh ra đã cao quý – từ dáng vẻ, lễ nghi cho đến cách ăn nói, mọi hành vi của y đều tao nhã, khiến những quý tộc vốn luôn ngẩng cao đầu kia cũng phải tâm phục khẩu phục.

Hơn nữa, bởi vì Hách Qua — trùng đực cấp S — và Carville — trùng đực cấp A — thường xuyên vây quanh Phù Lăng Thần, nên mỗi khi ba trùng này xuất hiện trong tiệc, lập tức trở thành tâm điểm của cả khán phòng, ai cũng muốn kết thân cùng họ để lấy làm vinh dự.

Chỉ là Hách Qua và Carville không hợp nhau cho lắm.

Carville từng được Phù Lăng Thần cứu trong yến hội ở nhà mình, từ đó liền một lòng trung thành, sùng bái y đến mức lời nào của Phù Lăng Thần cậu ta cũng nghe răm rắp.

Còn Hách Qua thì đối với trùng bên ngoài luôn tỏ vẻ cao ngạo, lạnh nhạt, nhưng mỗi khi ở trước mặt Phù Lăng Thần lại thích trêu chọc, chỉ để nhìn y mất bình tĩnh, coi đó là niềm vui riêng.

Carville chướng mắt thái độ đó của Hách Qua, nên mỗi lần gặp nhau hai trùng đều đấu võ mồm như trẻ con.

Ban đầu Phù Lăng Thần không để tâm hai kẻ suốt ngày cãi vã này, nhưng đến giờ y bắt đầu cảm thấy đau đầu, vì bọn họ chẳng những không dừng lại mà còn kéo y vào, hỏi y rốt cuộc đứng về phía ai.

Hiện tại, Phù Lăng Thần đang cùng Hách Qua và Carville tham dự một buổi yến hội. Sau khi hoàn thành mục đích tham dự, họ tìm một góc yên tĩnh ngồi nghỉ.

Thế rồi Hách Qua và Carville lại bắt đầu cãi nhau, nguyên nhân là do Hách Qua trêu rằng gần đây sắc mặt Phù Lăng Thần xấu đi như bị ai vứt bỏ vậy.

Hách Qua nào ngờ câu nói đùa ấy lại trúng ngay sự thật, còn Carville thì nghe xong liền nổi giận.

Cậu ta trừng mắt nhìn Hách Qua, đôi con ngươi vàng kim lóe sáng: “Ngươi nói năng thật khó nghe,làm sao có Trùng tộc nào từ bỏ được Phù Lăng Thần điện hạ chứ!”

Phù Lăng Thần: “…”

Hách Qua chỉ cười híp mắt đáp lại: “Đó là ngươi nghĩ thế thôi, chứ không phải ai cũng giống ngươi. Nếu ta là trùng cái hay á thư, ta chẳng thèm thích loại trùng đực như y.”

Carville cười lạnh, “Thật đáng tiếc, ngươi không phải trùng cái hay á thư, nên ngươi chẳng hiểu họ nghĩ gì. Ta tận mắt thấy rồi — Phù Lăng Thần điện hạ chính là trùng đực lý tưởng được bình chọn hạng nhất đấy! Ngươi xem, ánh mắt của cư dân mạng vẫn sáng suốt hơn ngươi nhiều.”

Hách Qua nhướng mày, “Ta không tin. Chẳng lẽ y chưa từng gặp qua ai không thích y?”

Cả Hách Qua lẫn Carville cùng lúc quay mắt nhìn Phù Lăng Thần.

Phù Lăng Thần: “…Ta đi vệ sinh.”

Y lập tức đứng dậy, rút mình ra khỏi “chiến trường” này… Dù không muốn thừa nhận, nhưng quả thật nghe hai kẻ ấy cãi nhau khiến y nhức cả đầu.

Vừa mới đứng lên, y liền nghe thấy tiếng ồn ào vang lên từ cửa chính đại sảnh.

Theo hướng âm thanh, Phù Lăng Thần nhìn thấy Yilt và Roca đang đứng ở cửa. Y theo bản năng mím môi.

Có lẽ cảm nhận được ánh mắt của Phù Lăng Thần, Yilt cũng quay đầu nhìn lại. Ánh mắt hai trùng giao nhau trong không trung.

Cả hai đều không ngờ sẽ gặp lại nhau ở đây. Họ đều tưởng rằng lần gặp mặt kế tiếp là khi đi xử lý thủ tục ly hôn vào thứ năm tuần sau.

Trùng đầu tiên dời mắt là Phù Lăng Thần. Y lập tức đi về phía cửa bên kia của đại sảnh, hoàn toàn không có ý định chào hỏi, như thể Yilt chỉ là một trùng tộc xa lạ.

Yilt nhìn theo bóng dáng của Phù Lăng Thần, trong mắt hắn thoáng qua một tia cô đơn u tối.

Sự giao nhau ngắn ngủi ấy lại rơi vào mắt của một á thư khác trong hội trường.

Hôm nay Liarl theo chân vị hùng chủ tương lai Daulle, mới có tư cách bước chân vào buổi yến hội này.

Sau lần bị Phù Lăng Thần làm mất mặt trước cửa, trong lòng hắn tràn đầy ghen ghét với anh trai trùng cái của mình — Yilt. Nhưng vì thái độ của Hùng phụ và Thư phụ, hắn đành phải nhắm mắt mà chọn Daulle — một trùng đực quý tộc — làm mục tiêu mới.

Ban đầu, hắn và Thư phụ đều vô cùng vừa lòng với cuộc hôn nhân này. Dẫu sao Daulle là quý tộc, thân phận cao quý, nhưng kể từ khi tin tức Phù Lăng Thần mang huyết mạch hoàng thất bị lan ra, tâm tình của hắn và Thư phụ liền trở nên phức tạp.

Hắn bắt đầu không ngừng ảo tưởng, rằng nếu mình có thể trở thành thư hầu của Phù Lăng Thần, thì so ra Daulle chẳng đáng nhắc tới nữa.

Bởi vậy, khi phát hiện Phù Lăng Thần cũng có mặt trong buổi tiệc hôm nay, trong lòng hắn vui mừng khôn xiết. Đến khi thấy giữa Yilt và Phù Lăng Thần tựa hồ đang có rạn nứt, nụ cười hả hê trên mặt hắn lại càng rõ ràng đến mức cả Daulle bên cạnh cũng có thể nhận ra.

Vẻ mặt Daulle nghi hoặc nhìn Liarl: “Sao thế? Trông ngươi có vẻ rất vui?”

Liarl đương nhiên sẽ không để Daulle phát hiện tâm tư thật của mình trước khi mọi chuyện thành công. Hắn mỉm cười có chút ngượng ngùng, “Bởi vì có thể cùng Daulle các hạ tham dự buổi yến hội như thế này, trong lòng ta thật sự rất cao hứng. Trước kia ta rất ít khi có tư cách bước chân vào những nơi như thế này. Từ khi được ở bên Daulle các hạ, ta đã mở mang được rất nhiều điều.”

Lời nói ấy khiến Daulle cảm thấy vô cùng đắc ý, hắn cười nói: “Chuyện nhỏ thôi, sau này có cơ hội, ta sẽ đưa ngươi đi dự yến hội của hoàng thất, khi đó mới gọi là xa hoa thật sự.”

Liarl cụp mắt, giả vờ vui vẻ gật đầu, nhưng trong đáy mắt lại lóe lên một tia sáng lạnh.

Hắn tìm một cái cớ, liền rời khỏi bên người Daulle, đi về hướng Phù Lăng Thần vừa rời khỏi.

Yilt đang nói chuyện cùng một trùng cái trước mặt. Hôm nay hắn đến đây với tư cách đại diện quân bộ. Nhưng trong khoảnh khắc thoáng thấy bóng dáng Liarl rời đi, lông mày hắn khẽ nhíu lại… Liarl cố ý đi theo hùng chủ sao?

“Yilt thượng tướng, Yilt thượng tướng!” Giọng nói của khách khứa trước mặt kéo Yilt trở về thực tại.

“Xin lỗi, vừa rồi ta hơi thất thần.”

“Không sao, nếu vậy chúng ta tìm chỗ ngồi xuống uống một ly, tiện thể bàn về lượng t·àu ch·iến quân bộ sẽ nhập hàng năm sau. Năm nay bên ta vừa nghiên cứu ra một mẫu t·àu ch·iến mới, công năng vượt xa mọi loại đang có trên thị trường.”

Mặc dù trong lòng vẫn rối bời vì chuyện vừa rồi, nhưng Yilt vẫn gật đầu. Dù sao hôm nay hắn đến đây cũng chính là vì việc này.

Phù Lăng Thần nói đi toilet kỳ thật chỉ là cái cớ để rời khỏi Hách Qua và Carville. Sau khi rời khỏi đại sảnh, y liền đi thẳng ra khu hoa viên bên ngoài.

Trong hoa viên, Phù Lăng Thần ngồi trên một chiếc ghế dài, mắt dõi theo những bụi hoa cách đó không xa, nhưng tâm trí y lại hoàn toàn đặt ở hình ảnh Yilt vừa gặp.

Trùng c** ** tựa hồ gầy đi rồi. Dù chỉ mới mấy ngày không gặp, nhưng sự thay đổi ấy quá rõ, đến mức y vừa nhìn liền nhận ra ngay.

“Xin hỏi, ta có thể ngồi nghỉ chốc lát ở đây không?”

Một giọng nói dè dặt làm gián đoạn dòng suy nghĩ của Phù Lăng Thần.

Y ngẩng đầu, lập tức nhận ra á thư trước mặt — chính là “em trai” mà Yilt từng nhắc tới.

“Nơi này còn có những ghế khác.” Giọng Phù Lăng Thần lạnh nhạt, ý cự tuyệt rất rõ ràng.

“Nhưng ta cảm thấy dường như từ góc độ ngài ngồi, nhìn sang mấy đóa hoa đang nở kia là đẹp nhất.” Liarl hơi nghiêng môi cười, nụ cười ấy mang theo chút ngọt ngào gợi cảm, cố tình phô bày mị lực của bản thân.

“Mỗi khi tâm tình ta không tốt cũng giống như ngài, đều thích ngồi nhìn mấy đóa hoa tinh thần phấn chấn này. Luôn cảm thấy ngắm chúng một lúc, tâm trạng sẽ dịu đi đôi chút. Đây cũng là lý do ta ra đây.” Khi nói đến câu cuối, trên gương mặt tinh xảo của Liarl còn lộ ra vài phần ưu sầu rất đúng chừng mực.

Phù Lăng Thần vốn định nói “liên quan gì đến ta”, nhưng khi y ngẩng đầu nhìn thấy phía sau Liarl có một bóng trùng đang đi tới, khóe môi liền khẽ cong, lời trào phúng sắp nói ra cũng nuốt ngược lại. Y đổi giọng: “Ngươi cũng có chuyện phiền lòng sao?”

Liarl nhẹ gật đầu, làm ra vẻ vô tình hỏi: “Phù Lăng Thần điện hạ, ngài cũng đang phiền lòng ư? Ta thấy ngài và anh trai không đi cùng nhau, có phải cãi nhau rồi không?”

Phù Lăng Thần không trả lời câu hỏi ấy, mà lại hỏi ngược lại: “Vậy ngươi phiền lòng chuyện gì? Biết đâu ta có thể giúp được.”

Nghe Phù Lăng Thần đáp lại, trong lòng Liarl mừng như điên. Y nói chuyện với hắn, chứng tỏ trong lòng y cũng có chút quan tâm đến hắn.

Hắn bèn làm ra vẻ sầu não:

“Ta cũng không biết có nên nói ra hay không… Thật sự ta không biết phải giải quyết thế nào. Hùng phụ và Thư phụ vì lợi ích riêng, chẳng hề quan tâm đến cảm nhận của ta, định gả ta cho một trùng đực mà ta không hề thích — chính là Daulle các hạ. Ta nghe nói tính tình Daulle các hạ cực kỳ nóng nảy, đối xử rất tệ với trùng cái và á thư bên cạnh. Ta thật sự sợ rằng sau khi gả cho ngài ấy, cuộc sống của ta sẽ biến thành địa ngục. Nhưng điều khiến ta khổ sở nhất lại không phải chuyện này…”

Liarl nói đến đây, dừng lại một chút rồi ngước mắt nhìn Phù Lăng Thần, giọng nhỏ đi: “Mà là… ta đã sớm có trùng trong lòng rồi. Ta chỉ muốn được gả cho vị trùng đực các hạ mà ta yêu.”

“Kỳ thật ta cảm thấy, những phiền não đó của ngươi không nên nói với ta.” Phù Lăng Thần chậm rãi mở miệng, giọng điệu ôn hòa nhưng xa cách, “Dù sao chuyện tình cảm là việc của hai trùng, ngươi nên nói rõ với trùng đực tương lai của mình — cũng chính là Daulle — mới phải.”

Lời này khiến Liarl sững sờ. Hắn không ngờ Phù Lăng Thần lại trả lời như thế. Rõ ràng Phù Lăng Thần đã nhìn ra tâm tư của hắn, sao còn nói ra câu khiến trùng khác không biết đáp thế nào như vậy.

Liarl cúi đầu, ra vẻ ủ rũ, “Nhưng ta không biết phải nói với ngài ấy thế nào cho tốt.”

“Không sao, ngươi không cần lo lắng chuyện này nữa.” Phù Lăng Thần khẽ nhếch khóe môi, một nụ cười nhàn nhạt hiện lên.

Nhìn thấy nụ cười đó, Liarl lập tức hiểu sai. Hắn tưởng rằng Phù Lăng Thần định ra mặt giúp mình hủy bỏ hôn ước với Daulle, trong lòng liền dâng trào đắc ý, thậm chí còn bắt đầu mơ tưởng: chờ khi hắn trở thành thư hầu của Phù Lăng Thần, hắn nhất định sẽ tìm mọi cách khiến Phù Lăng Thần ly hôn Yilt, rồi để hắn được nâng lên làm thư quân.

Nhưng ngay lúc hắn đang say sưa trong mộng tưởng đó, câu nói kế tiếp của Phù Lăng Thần lại khiến hắn như rơi xuống vực sâu không đáy.

Phù Lăng Thần hơi nghiêng cằm, chỉ về hướng phía sau hắn: “Bởi vì những gì ngươi vừa nói, Daulle đều đã nghe hết rồi. Ta nghĩ hắn hẳn sẽ hiểu ý ngươi, và ‘giải thoát’ cho ngươi thôi.”

“Hay lắm, Liarl! Ngươi đúng là giỏi giả vờ!” Phía sau vang lên giọng gào giận dữ của Daulle, “Trước mặt ta thì ra vẻ ngoan ngoãn, đến trước mặt Phù Lăng Thần các hạ lại biến thành kẻ đáng thương! Được, như ngươi mong muốn — từ giờ phút này, hôn ước giữa ta và ngươi hoàn toàn chấm dứt! Muốn gả cho ai thì đi mà gả, ta không thiếu một á thư như ngươi!”

Giọng nói phẫn nộ ấy khiến toàn thân Liarl run lên. Mặt hắn trắng bệch như tường vôi, đôi mắt tràn đầy hoảng loạn — mãi đến giờ hắn mới nhận ra mình bị Phù Lăng Thần gài bẫy.

Daulle chỉ định đi tìm Liarl, nào ngờ lại nghe được toàn bộ lời hắn nói lúc nãy. Cơn giận trong lòng gã sôi trào, ánh mắt đầy oán hận liếc về phía Liarl, rồi chuyển sang Phù Lăng Thần:

“Phù Lăng Thần điện hạ, á thư này làm thế chẳng qua là muốn trèo cao mà thôi! Ngài ngàn vạn lần đừng bị hắn lừa!”

Dù đã cắt đứt hôn ước, Daulle cũng tuyệt đối không muốn để Liarl đạt được mục đích.

Trước lời nhắc nhở đó, Phù Lăng Thần khẽ cười lạnh: “Ta có Yilt thượng tướng — thư quân ưu tú như vậy — ngươi nghĩ ta mù đến mức phải chọn một thư hầu như hắn sao?”

Một câu nói khiến Liarl hoàn toàn tan nát. Hắn như tro tàn trong gió, không còn chút hy vọng nào.

Daulle nắm lấy tay hắn, kéo mạnh về hướng cổng hoa viên: “Nếu hôn ước đã hủy, thì mau đem toàn bộ lễ vật mà ta tặng ngươi và nhà ngươi trả lại cho ta! Tiền của ta không phải để phí cho loại bạch nhãn lang như ngươi!”

Sau khi Daulle và Liarl rời đi, hoa viên lại trở về yên tĩnh. Nhưng Phù Lăng Thần cũng chẳng còn tâm trạng ở lại. Y đứng dậy, bước về hướng ngược lại với nơi họ vừa đi, và ngay khi rẽ qua khúc quanh, y liền nhìn thấy Yilt đang đứng ngẩn người ở đó.

Nhớ lại câu cuối cùng mình nói với Daulle, Phù Lăng Thần lập tức cảm thấy xấu hổ. Y không biết Yilt đến đây từ khi nào, cũng chẳng dám chắc hắn có nghe được hết những lời đó không.

Cuối cùng vẫn là Yilt mở miệng trước, phá vỡ khoảng lặng: “Hùng chủ, hình như vừa rồi Hách Qua các hạ đang tìm ngài.”

Phù Lăng Thần khẽ “Ừ” một tiếng, giọng điệu khách khí: “Cảm ơn em đã nhắc.”

Nói xong, y lập tức bước đi.

Yilt vẫn đứng nguyên tại chỗ, nhìn theo bóng lưng y rời xa. Thật ra hắn đã đến đây từ sớm — chỉ sau khi Liarl bắt đầu mở miệng không lâu. Nghĩ đến câu nói cuối cùng của Phù Lăng Thần vừa rồi, trong lòng hắn dâng lên từng đợt sóng, không thể bình tĩnh nổi.

Phù Lăng Thần đi được một đoạn thì dừng lại, quay đầu nhìn lại: “Còn đứng đó làm gì? Không đi à?”

Yilt sững sờ vài giây, rồi nhanh chóng chạy về phía y, cố gắng che giấu nụ cười đang không kìm được mà khẽ cong khóe môi.

Còn Roca, lúc này vẫn đang trong đại sảnh yến hội tìm kiếm Yilt. Khi hắn nhìn thấy Yilt và Phù Lăng Thần cùng nhau quay lại, nghi hoặc dâng đầy trong mắt — vừa rồi thượng tướng nói ra ngoài, chẳng lẽ là cố ý đi tìm Phù Lăng Thần điện hạ sao?