Chương 54 - Trùng Đực Tham Gia Show Hôn Nhân Chiếm Trọn Spotlight

Trùng Đực Tham Gia Show Hôn Nhân Chiếm Trọn Spotlight

Khi các phóng viên và nhóm khán giả đang ngồi canh trước buổi phát sóng trực tiếp của Trùng tộc thì thấy Phù Lăng Thần đi theo Trùng Hoàng Miles tiến vào từ cửa lớn, ai nấy đều kinh ngạc đến suýt rơi cằm.

Đôi mắt tím lộng lẫy như bảo thạch kia của Phù Lăng Thần sáng rực rỡ, cho mọi người thấy rõ huyết thống hoàng thất của y… Dù sao thì, chỉ có trùng đực hoàng thất mới có thể kế thừa gen mắt tím.

Tuy trong lòng ai nấy đều vô cùng kích động trước tình huống này, nhưng vì ở trước mặt Trùng Hoàng, các phóng viên không dám làm càn mà đặt câu hỏi. Tất cả đều phải tuân theo trình tự đã được hoàng thất sắp xếp.

Những câu hỏi chuẩn bị từ sớm đã được bộ tuyên truyền của hoàng thất duyệt qua. Toàn bộ vấn đề đều hết sức quy củ, bất kỳ câu nào có thể khiến hoàng thất không hài lòng đều bị loại bỏ khỏi danh sách phỏng vấn lần này.

Trong buổi họp báo, Trùng Hoàng cũng không tiết lộ quá nhiều tin tức, chỉ tuyên bố với mọi người rằng Phù Lăng Thần đã trở lại hoàng thất, trở thành trùng đực điện hạ tôn quý của hoàng thất.

Suốt buổi phỏng vấn Phù Lăng Thầnđều trầm mặc, rất ít nói, chỉ khi Miles quay sang trò chuyện y mới đáp lại vài câu. Cách đối đãi đặc biệt này khiến quan hệ cha con giữa hai trùng trên màn ảnh trông có vẻ vô cùng hòa thuận.

Buổi họp báo này có thể nói là được toàn dân chú ý, gần như toàn bộ Trùng tộc đều đang dán mắt vào phát sóng trực tiếp. Alvin và Thư phụ của y là Ryoma cũng đang xem hình ảnh phát sóng tại hiện trường.

So với dáng vẻ tao nhã quý khí của Alvin, Ryoma– Thư phụ của gã có diện mạo hơi bình thường, nhưng nguyên nhân hắn có thể gả làm Thư quân của Miles không phải vì dung mạo, mà vì gia thế tốt.

Tuy hiện giờ Ryoma tạm thời bị nhốt trong cung điện của mình, nhưng Trùng Hoàng cũng không cấm Alvin đến thăm, bởi vậy lúc này Alvin mới có thể ở bên cạnh hắn.

Alvin nhìn Phù Lăng Thần lạnh lùng cao ngạo trên màn hình, trong mắt tràn đầy địch ý mãnh liệt… Nếu không phải vì Phù Lăng Thần đột ngột xuất hiện, thì Thư phụ của gã –Ryoma – cũng sẽ không bị Hùng phụ giam trong cung điện.

Hơn nữa, sự xuất hiện của Phù Lăng Thần còn đồng nghĩa với việc địa vị Trùng Hoàng mà gã tưởng chừng dễ dàng có được giờ lại thêm một đối thủ mạnh cạnh tranh.

Alvin quay sang nhìn Thư phụ Ryoma, nghiêm giọng thề: “Thư phụ, ngài yên tâm, ta nhất định sẽ khiến Hùng phụ thả ngài ra.”

“Chuyện này không cần gấp.”Ryoma điềm nhiên nói, “Nếu hiện tại Hùng phụ ngươi chưa công khai trừng phạt ta, vậy nghĩa là chuyện này vẫn còn cơ hội xoay chuyển.”

Ryoma dặn dò Alvin: “Đối với Phù Lăng Thần, tạm thời ngươi đừng tùy tiện ra mặt nhằm vào y, tránh để y nhận ra địch ý của ngươi. Trước tiên hãy âm thầm quan sát xem y thực chất là người thế nào.”

Alvin gật đầu, “Ta hiểu rồi, ta sẽ không hành động nông nổi.”

Tuy nói vậy, nhưng từ khi Phù Lăng Thần xuất hiện, trong lòng Alvin vẫn luôn dấy lên một nỗi bất an. Gã nhìn Ryoma, lo lắng nói: “Thư phụ, hình như hùng phụ rất coi trọng Phù Lăng Thần.”

Điều Alvin lo chính là sự coi trọng đó có thể làm lung lay địa vị của gã trong lòng Trùng Hoàng.

Ryoma khẽ cười, “Nếu Hùng phụ ngươi thật sự để tâm đến đứa nhỏ Phù Lăng Thần kia, vậy thì ông ta tuyệt đối không chỉ đơn giản là cấm túc ta như thế này thôi đâu. Giờ ngươi cũng chẳng còn thấy được Thư phụ là ta nữa rồi.”

Ryoma đã gả cho Miles nhiều năm, tự cho rằng mình vẫn còn hiểu khá rõ trùng đực này… Miles là kẻ cực kỳ ích kỷ, từ trước đến nay không có lợi thì tuyệt đối không ra tay.

Trong lòng Ryoma vẫn luôn nghĩ rằng, trên thế giới này, trùng mà Miles thật sự quan tâm e rằng chỉ có chính ông ta; còn vui giận hờn ghen của những trùng tộc khác, Miles căn bản chẳng bao giờ để vào mắt.

Ryoma nhìn Alvin, giọng ôn hòa mà giải thích: “Rất có thể vì hiện tại trong tay Phù Lăng Thần đang nắm giữ phương thuốc hoàn chỉnh của thuốc xoa dịu tinh thần. Thái độ hiện tại của Hùng phụ ngươi đối với y, phần lớn khả năng là vì ông ta nhìn trúng phương thuốc trong tay y… Thực ra nếu có thể, ta cũng hy vọng ngươi có thể kéo y về phe mình. Nhưng vì có ta tồn tại, trước mắt chuyện này e rằng không dễ làm được.”

Alvin nhíu chặt mày, “Nếu Hùng phụ bởi vì phương thuốc đó mà muốn lập y làm người kế nhiệm Trùng Hoàng thì sao?”

Ryoma lạnh lùng nhếch môi, trên mặt hiện lên nụ cười băng giá pha lẫn độc ý: “Chỉ cần ta còn ở đây, ta sẽ giúp ngươi. Tuyệt đối sẽ không để y cản đường ngươi bước lên ngôi vị tối cao đó… Nếu thật sự không còn cách nào khác, ta sẽ để y đi gặp Thư phụ của y, giúp y và Thư phụ y sớm ngày đoàn tụ.”

Alvin nhìn dáng vẻ Thư phụ của mình như vậy, trong lòng không khỏi thở phào nhẹ nhõm… Từ sau khi biết được Phù Lăng Thần có huyết thống hoàng thất, thần kinh gã vẫn luôn căng chặt. Nếu Phù Lăng Thần thật sự có thể biến mất khỏi thế giới này, vậy thì gã có thể an tâm mà ngủ ngon.

Ryoma tựa như chợt nhớ ra điều gì đó, liền lo lắng dặn dò Alvin: “Những thú vui nhỏ trước đây của ngươi, gần đây nên thu liễm lại. Dù có nhìn trúng ai cũng phải nhịn một chút, tránh để Phù Lăng Thần phát hiện dấu vết.”

Alvin gật đầu, “Thư phụ yên tâm.”

Mỗi lần gã đều diệt khẩu, nên ngoài những tâm phúc thật sự trung thành bên cạnh, sẽ không ai biết những chuyện đó.

Khi Alvin và Ryoma trò chuyện, thì buổi họp báo của hoàng thất cũng vừa khép lại.

Tin tức Phù Lăng Thần mang huyết mạch hoàng thất đã lan truyền khắp toàn bộ Trùng tộc. Mức độ chấn động của việc này chẳng hề thua kém tin tức về thuốc xoa dịu tinh thần trước đó.

【 Có đánh chết ta cũng không ngờ được, Phù Lăng Thần các hạ lại chính là vị tiểu điện hạ thần bí kia 】
【 Suốt buổi họp báo ta đều điên cuồng chụp màn hình, mắt tím của Phù Lăng Thần các hạ thật sự đẹp đến choáng váng 】
【 Không thể không nói, Phù Lăng Thần các hạ đúng là một trùng đực thâm tàng bất lộ 】
【 e rằng muốn trở thành Thư hầu của Phù Lăng Thần các hạ càng ngày càng khó rồi 】
【 Ta tuyệt vọng thật rồi, ô ô ô, thật ghen tị với Yilt thượng tướng có thể có được Phù Lăng Thần các hạ hoàn mỹ như thế 】
【 Cho nên, đời Trùng Hoàng kế tiếp của chúng ta sẽ là Phù Lăng Thần các hạ sao? Có chút mong đợi rồi đấy 】
【 Không có khả năng đâu, dù sao Alvin điện hạ đã được tiếp nhận giáo dục người thừa kế hoàng thất suốt nhiều năm, năng lực của Phù Lăng Thần các hạ hẳn vẫn kém ngài ấy 】
【 Đồng ý, hơn nữa so với Alvin điện hạ, trợ lực của Phù Lăng Thần các hạ vẫn còn ít 】
【 Tuy khả năng thấp, nhưng ta vẫn hy vọng Phù Lăng Thần các hạ có thể trở thành Trùng Hoàng. Cảm giác nếu là ngài ấy, có lẽ sẽ mang đến rất nhiều thay đổi bất ngờ 】
【 Ta cũng nghĩ vậy, bất quá quyền lựa chọn cuối cùng nằm trong tay Trùng Hoàng bệ hạ, dù chúng ta có nghĩ thế nào thì cũng chẳng thay đổi được gì 】
【 Ta thấy hôm nay Trùng Hoàng bệ hạ và Phù Lăng Thần các hạ ở chung khá tốt, nói không chừng thật sự sẽ để ngài ấy trở thành Trùng Hoàng cũng nên 】
【 Ha hả, nghĩ Alvin điện hạ không có fans sao? Phù Lăng Thần các hạ làm sao so được với Alvin điện hạ của chúng ta 】
【 Ờ… Ngài ấy kém ở đâu chứ? Thứ nhất, diện mạo Phù Lăng Thần các hạ đã hoàn toàn đè bẹp Alvin điện hạ; thứ hai, Phù Lăng Thần các hạ là trùng đực cấp S, cấp bậc chẳng thua gì Alvin điện hạ; cuối cùng, Phù Lăng Thần các hạ còn giúp trùng cái chúng ta nghiên cứu ra loại thuốc xoa dịu tinh thần có thể giải thoát khỏi trùng đực. Tuy hiện tại mới ở giai đoạn lâm sàng, nhưng chỉ riêng thành tựu này thôi, Alvin điện hạ đã hoàn toàn bị bỏ xa 】
【 Ngươi không nói thì ta còn chưa nhận ra, so ra các phương diện thì quả thực Phù Lăng Thần các hạ chẳng hề thua kém Alvin điện hạ 】
【 Hơn nữa hiện tại, giá trị nhân khí của Phù Lăng Thần các hạ đã vượt xa Alvin điện hạ rồi. Nếu ngài ấy thật sự trở thành Trùng Hoàng, có thể nói đó là lòng dân hướng về 】
【 Kỳ thật Phù Lăng Thần các hạ cũng không nhất thiết muốn làm Trùng Hoàng. Ngài ấy giấu đôi mắt tím ấy nhiều năm như vậy, điều đó cho thấy ngài ấy chẳng mấy quan tâm đến thân phận hoàng thất. Nếu ngài ấy thật sự coi trọng điều đó, thì chúng ta đã sớm phát hiện ra thân phận thật của ngài ấy rồi 】
【 Nghe cũng có lý 】
【 Xác thật, dù có là Trùng Hoàng hay không, với thành tựu hiện tại, Phù Lăng Thần các hạ cũng chẳng quá để tâm 】

Phù Lăng Thần hoàn toàn không biết rằng lúc này trên Tinh Võng đang dấy lên làn sóng thảo luận kịch liệt về y.

Sau khi buổi họp báo kết thúc, y liền rời khỏi hoàng cung, trở về nhà của mình và Yilt.

Trước đó, sau khi biết được quan hệ giữa Phù Lăng Thần và hoàng thất, Yilt đã nói rằng sau khi họp báo xong, hắn muốn về nhà một chuyến.

Phù Lăng Thần về đến nhà không bao lâu thì Yilt cũng từ quân bộ trở về.

“Cốc cốc cốc.”

Yilt gõ nhẹ lên cửa thư phòng ở tầng hai.

“Vào đi, cửa không khóa.”

Yilt đẩy cửa ra, thấy Phù Lăng Thần đang ngồi sau bàn làm việc cạnh cửa sổ, cúi đầu xử lý văn kiện.

Nhìn khuôn mặt quen thuộc của y, trong mắt Yilt thoáng hiện lên chút lưu luyến cùng không nỡ.

Hắn khẽ nhắm mắt, hít sâu một hơi, nén xuống những cảm xúc phức tạp trong lòng, cố gắng làm bản thân bình tĩnh lại.

Tuy Phù Lăng Thần cúi đầu xem văn kiện, nhưng kỳ thật tâm trí lại chẳng đặt ở đó.

Y thật ra có chút không biết nên đối mặt với Yilt thế nào — dù sao, khi thân phận hoàng thất của y bị công khai, chắc chắn Yilt cũng biết mối liên hệ giữa y và Thư phụ của hắn.

Cuối cùng, người phá vỡ bầu không khí nặng nề trong thư phòng vẫn là Yilt — dù sao thì trong lòng hắn đã diễn tập vô số lần cảnh tượng hôm nay.

“Hùng chủ, quấy rầy ngài một chút, ta có vài chuyện muốn hỏi.”

Phù Lăng Thần vô thức nuốt khan, cổ họng căng cứng, ngẩng đầu nhìn hắn: “Ngươi muốn biết gì, ta đều sẽ nói hết cho ngươi.”

“Lần trước ngài dẫn ta đi tế bái hai tấm bia mộ vô danh kia… trong đó, có phải có một ngôi mộ là của Thư phụ ta – Nicholas không?”

Phù Lăng Thần siết chặt tập văn kiện trong tay, khẽ gật đầu: “Đúng vậy.”

“Ông ấy… đã qua đời như thế nào?”

“Năm đó khi chúng ta trốn khỏi hoàng cung, ông ấy đã bị thương. Sau khi đến Biên Cảnh Tinh không lâu, vì vết thương quá nặng nên không thể qua khỏi.”

“Quả nhiên là vậy.”

Từ sau khi trở thành Quân thư, Yilt đã từng âm thầm điều tra chuyện năm đó. Khi biết được Thư phụ của hắn từng chịu trọng thương, hắn đã sớm đoán rằng Thư phụ e là không sống được bao lâu.

“Xin lỗi.” Trong đôi mắt tím của Phù Lăng Thần tràn đầy áy náy và tự trách.

“Đó là lựa chọn của Thư phụ, Hùng chủ không cần phải áy náy.” Yilt khẽ nói, giọng bình thản mà nhẹ nhàng an ủi.

“Chú Nicholas không phải cố ý bỏ lại em đâu…” Phù Lăng Thần sợ hắn hiểu lầm nên vội giải thích, “Khi đó, chú ấy chỉ tình cờ vào cung tìm Thư phụ ta để bàn về quân vụ, nên mới bị cuốn vào chuyện đó.”

Trong thời khắc hỗn loạn lúc ấy, bọn họ căn bản không có thời gian hay khả năng mang cả Yilt theo.

“Thôi, chuyện đó đã qua rồi…” Yilt ngước mắt nhìn chăm chú Phù Lăng Thần, “Hùng chủ, ta còn muốn thương lượng với ngài một chuyện.”

Nhìn thấy vẻ nghiêm túc trong mắt hắn, trong lòng Phù Lăng Thần không hiểu sao bỗng dấy lên một cơn bất an mạnh mẽ, môi y khẽ mím lại thành một đường mảnh: “Em muốn thương lượng chuyện gì?”