Công viên giải trí là do Phù Lăng Thần chọn, nơi này là khu công viên thiếu nhi dưới danh nghĩa của y, cho nên các trò chơi và thiết bị trong công viên đều rất giống với công viên giải trí trên Địa Cầu.
Từ lâu Anna đã luôn mong mỏi được tới đây, cho nên vừa bước vào công viên giải trí, nhóc liền vui mừng hệt như một chú gấu nhỏ rơi vào vại mật, cười đến mức không khép được miệng, đối với trò chơi nào cũng đầy hứng thú.
Phù Lăng Thần cùng Yilt mang nhóc chơi hết tất cả các trò mà nhóc muốn chơi, hơn nữa còn cùng nhau chụp rất nhiều ảnh.
Mãi đến khi hoàng hôn buông xuống, bọn họ mới thoả mãn mà lên xe huyền phù trở về cô nhi viện.
Ngồi trên xe, Anna cúi đầu mở vòng tay quang não xem lại ảnh chụp hôm nay, thấy tấm nào đẹp hoặc buồn cười đều lập tức chia sẻ cho Phù Lăng Thần.
Trải qua hai ngày hôm qua và hôm nay ở bên nhau, Anna từ có phần rụt rè nay đã dần quen thuộc, ở trước mặt Phù Lăng Thần và Yilt cũng không còn giữ kẽ như trước nữa.
Khi tới trước cổng cô nhi viện, Anna cười chạy vào bên trong, định tìm đám bạn nhỏ để khoe với bọn họ niềm vui hôm nay.
Phù Lăng Thần và Yilt đi chậm rãi phía sau nhóc, nhìn dáng vẻ hoạt bát rạng rỡ kia, trên mặt cả hai đều mang theo ý cười ôn hòa.
Xưa nay Anna là điển hình của kiểu “ trùng chưa đến mà tiếng đã tới trước”, nhóc còn chưa bước vào tòa nhà thì Reed ở trong phòng đã nghe thấy tiếng hô của nhóc ngoài sân: “Mọi người ơi, ta về rồi, các ngươi ở đâu đó?”
Vốn đang có chút uể oải, Reed nghe được giọng nói đầy tinh thần của nhóc, khóe miệng cũng không nhịn được mà khẽ cong lên.
Anna tìm khắp tầng trên tầng dưới của tòa nhà một vòng, rất nhanh đã tới trước phòng của Reed.
“Cốc cốc cốc.”
Anna thử gõ nhẹ lên cửa.
Reed, ngươi đã về rồi sao?”
Reed đang nằm trên giường liền ngồi dậy: “Anna, cửa không khóa, ngươi vào đi.”
Anna đẩy cửa, ló đầu vào, chớp mắt hỏi: “Chỉ có mình ngươi trong phòng à?”
Reed gật đầu: “Ta hơi mệt, nên muốn về phòng nghỉ một chút.”
Anna liền tươi cười rạng rỡ, chạy thẳng vào phòng Reed, sau đó nhào lên giường, nằm xuống ngay bên cạnh cậu bé.
Đôi mắt nhóc sáng long lanh nhìn Reed, cười nói: “Reed, sinh nhật vui vẻ nhé! Sáng nay ta ra cửa sớm quá, lúc ấy ngươi còn đang ngủ, nên bây giờ mới có thể chúc phúc ngươi được.”
Reed cong cong hàng mi, khẽ nở nụ cười: “Cảm ơn ngươi, Anna.”
Anna đưa hộp quà trong tay đến trước mặt Reed, “Cho ngươi, đây là quà sinh nhật, hy vọng ngươi sẽ thích.”
Reed mỉm cười nhận lấy hộp quà, “Ta có thể mở ra xem luôn không?”
Anna liền nói: “Đương nhiên là được rồi.”
Reed mở hộp ra, bên trong là một đóa hoa tươi được chạm khắc bằng gỗ, cánh hoa, lá và cả cuống đều tinh tế như thật.
Anna chống hai tay sau đầu, bắt chéo chân, vẻ mặt đắc ý: “Thế nào? Ta nhớ ngươi rất thích hoa tươi mà. Cái này là ta tự tay làm cho ngươi đấy, là món quà độc nhất vô nhị trên thế giới này.”
Reed khẽ cười, đôi mắt cong cong: “Ta muốn đặt bông hoa khắc gỗ này lên bàn, dùng làm trang trí.”
Anna cười hì hì: “Reed, ánh mắt ngươi thật không tồi nha.”
Reed bị nhóc chọc đến bật cười khẽ vài tiếng.
“Đúng rồi,” Anna hỏi, “Hiram các hạ và Barton trung giáo tổ chức tiệc sinh nhật cho ngươi, có vui không?”
Hôm qua Hiram biết hôm nay là sinh nhật của Reed, liền nói sẽ tổ chức một buổi tiệc sinh nhật để chúc mừng nhóc.
Nghe Anna hỏi, nụ cười trên mặt Reed hơi nhạt đi, nhưng nhóc vẫn mỉm cười gật đầu với Anna: “Ta nhận được rất nhiều quà.”
“Vậy à, thế thì tốt rồi. Ta còn lo ngươi không có chúng ta đi cùng sẽ thấy buồn đấy.”
Tối qua, khi Hiram mời nhóm Phù Lăng Thần tham dự tiệc sinh nhật của Reed thì Phù Lăng Thần và Mannie và những người khác đã định sẵn lịch trình hôm nay, nên đành phải từ chối lời mời.
Nghe Anna nói, Reed chỉ mỉm cười, không nói ra cảm xúc buồn bã trong lòng, nhóc không muốn làm ảnh hưởng đến tâm trạng vui vẻ của Anna lúc này.
Thực ra, trong buổi tiệc hôm nay, Reed cảm thấy bản thân hoàn toàn không hòa nhập được.
Tuy Hiram nói là tổ chức sinh nhật cho nhóc, nhưng ngoài việc mời nhóm Phù Lăng Thần ra, phần lớn khách mời đều là bạn bè và con cái của những trùng gã quen biết.
Buổi tiệc được tổ chức tại một khách sạn xa hoa lộng lẫy. Đây là lần đầu tiên Reed bước vào một nơi như thế, vừa mới vào cửa đã cảm thấy khẩn trương.
Khi phát hiện cả hội trường không có một trùng nào mình quen biết, nhóc lại càng thấy lạc lõng và không thích ứng nổi.
Mặc dù trong tiệc có nhiều bạn nhỏ cùng chơi, nhưng Reed hoàn toàn không thể chen vào câu chuyện của bọn họ. Khác biệt về hoàn cảnh sống và điều kiện khiến giữa họ chẳng có đề tài chung nào cả. Nhóc đành im lặng ngồi ở một bên, chỉ lặng lẽ nhìn bọn họ nói cười.
Điều khiến nhóc càng khó chịu hơn là nhóc cảm nhận được rõ, có vài đứa trẻ ở đó khinh thường nhóc– một đứa trẻ cô nhi viện, chỉ vì Hiram các hạ mời nên mới chịu đến dự sinh nhật nhóc. Ở trường học, Reed từng gặp qua loại ác ý tương tự, cho nên nhóc vừa nhìn là đã nhận ra cảm xúc bị giấu dưới nụ cười giả tạo của bọn họ.
Buổi tiệc sinh nhật này, đối với Reed mà nói, chẳng khác gì như đang ngồi trên đống than, đứng trên đống lửa. Cho nên ngay khi buổi tiệc vừa kết thúc, nhóc lập tức cảm thấy nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.