Chương 48 - Trùng Đực Tham Gia Show Hôn Nhân Chiếm Trọn Spotlight

Trùng Đực Tham Gia Show Hôn Nhân Chiếm Trọn Spotlight

Đối với việc cùng nhau làm điểm tâm, bất kể là Colin hay mấy đứa nhỏ, ai nấy đều hứng khởi tràn trề.

Trong phòng bếp, sau khi dạy xong cách làm, Phù Lăng Thần liền nhường lại vị trí đầu bếp cho mọi người tự do thể hiện, còn y chỉ đứng một bên, thỉnh thoảng mới lên tiếng chỉ dẫn đôi câu.

Lúc đầu, Phù Lăng Thần còn khá hài lòng với thành quả học tập của mọi người — dù động tác có hơi chậm chạp, nhưng nhìn chung vẫn đi đúng hướng.

Cho đến khi ánh mắt y dừng lại trên người Colin, khóe môi liền hơi co giật, khuôn mặt lập tức nhiễm vài phần bất đắc dĩ.

“Colin các hạ, ta nghĩ chừng này đường chắc đã đủ rồi, không cần thêm nữa đâu.” Nếu cứ đổ tiếp, món ngọt này sợ là ăn vào sẽ ngọt đến nghẹn họng mất.

Colin đang cầm hũ đường, nghe thế liền dừng tay, vẻ mặt nghi hoặc: “Di? Chút này đã đủ rồi sao?”

Phù Lăng Thần: “…” Cái này mà gọi là chút à? Ngươi đổ cả đống rồi, sắp đủ xây thành một ngọn núi đường đến nơi!

Thấy Colin còn như chưa cam lòng, Phù Lăng Thần nhẫn nại nói: “Làm điểm tâm cho mấy bạn nhỏ thì lượng đường không nên cao quá, nếu không dễ bị sâu răng.”

“Ra vậy, thế ta không thêm nhiều nữa. Chờ lần sau ta làm cho mình ăn thì ta sẽ thêm nhiều hơn một chút.”

Phù Lăng Thần: “…”

Sâu răng hình như đâu chỉ là đặc quyền của trẻ con thì phải?

Trong lòng y thầm nghĩ, có khi vài hôm nữa lên Tinh Võng lại thấy tin Colin bị sâu răng đi bệnh viện cũng nên.

Sau khi ngăn được “ma vương thêm đường” Colin, Phù Lăng Thần tiếp tục đi kiểm tra các nhóm khác.

Yilt đang tập trung làm một phần bánh cuộn kem mứt trái cây, cẩn thận phết từng lớp mứt lên cốt bánh. Hắn chuyên tâm đến mức mãi đến khi Phù Lăng Thần đi tới cạnh bên mới phát hiện ra.

Cảm nhận được sự hiện diện của y, Yilt theo bản năng quay đầu lại.

Phù Lăng Thần nhìn thấy gương mặt nghiêm túc của hắn thì không khỏi mỉm cười, khóe môi khẽ cong.

Ánh cười ấy khiến Yilt thoáng ngẩn người, chớp mắt mấy lần, không hiểu vì sao lại bị cười như thế.

Phù Lăng Thần nhìn thấy dáng vẻ ấy càng thấy buồn cười hơn — đúng là tên ngốc, chỉ làm cái bánh kem thôi mà trông như trẻ con nghịch bẩn, mặt mày lem luốc thế kia.

“Hùng chủ, có phải ta làm sai chỗ nào không?” Yilt tưởng rằng Phù Lăng Thần đang cười vì hắn làm hỏng bước nào đó.

Phù Lăng Thần rút một tờ khăn giấy từ trên bàn, đưa tới trước mặt hắn, “Em không nhận ra trên má mình dính mứt trái cây sao?”

Tuy thấy dáng vẻ này rất buồn cười, nhưng sau khi tự mình ngắm đủ rồi, y cũng không muốn để trùng khác nhìn thấy hắn trong bộ dạng như vậy.

Nhận ra mình vừa xấu hổ trước mặt Phù Lăng Thần, Yilt lập tức đỏ mặt, vội nhận khăn giấy, cúi đầu lau loạn trên mặt.

Nhưng hắn càng lau lại càng chệch, chỗ dính mứt vẫn nguyên.

Phù Lăng Thần càng nhìn càng buồn cười, nhẹ giọng nói: “Thật là vụng về.”

Trong giọng nói của y mang theo ý cười nhàn nhạt, rồi y đưa tay, ngón trỏ khẽ chạm vào má Yilt, nhẹ nhàng quét một cái, lau sạch vệt mứt dính.

“Phụt!”

Tiếng cười nín nhịn vang lên từ bên cạnh.

Phù Lăng Thần và Yilt cùng quay đầu lại, chỉ thấy Anna, Lasend và mấy đứa nhỏ khác đang cố nín cười đến nỗi bờ vai run rẩy, rõ ràng toàn bộ cảnh tượng vừa rồi đều bị bọn nhỏ xem hết.

【 Chẳng lẽ đám nhóc con này không biết quấy rầy người lớn yêu đương là không có đạo đức sao 】
【 Chính xác! Ta còn đang “ngọt” đến nghiện thì bị ngắt ngang mất 】
【 Yilt thượng tướng: Ánh mắt ta muốn đánh người nhưng đang cố nhịn 】
【 Mức độ “ngọt” giữa hai người họ hoàn toàn không kém lượng đường mà Colin bỏ vào đâu 】
【 Thân là tình địch của Yilt, ta mong mấy cảnh đường mật thế này có thể ít đi một chút, chứ tim ta sắp tắc mạch rồi 】
【 Ha ha ha, tỉnh lại đi, họ đã kết hôn rồi, không cho họ ân ái chắc? 】

Lúc làm hành động đó, Phù Lăng Thần chẳng nghĩ gì, chỉ là phản xạ tự nhiên. Nhưng khi nhìn thấy mấy đứa nhỏ nín cười đến run người, trong lòng y đột nhiên có chút ngượng ngập.

Y mím môi, xoay người, giả vờ như không có chuyện gì, mở vòi nước trong bồn bếp, rửa sạch tay dính mứt trái cây, trông như chẳng hề để ý đến tiếng cười khúc khích phía sau.

Còn Yilt, không giỏi giấu cảm xúc như y, nên sự bối rối và xấu hổ đều hiện rõ trên khuôn mặt.

Sau khi Phù Lăng Thần rửa tay xong, y đi sang phía bên Mannie để chỉ dẫn, vẻ mặt vẫn giữ bình tĩnh tự nhiên, nhưng bước chân hơi gấp, tiết lộ tâm trạng trong lòng không hề yên ổn.

Khi Phù Lăng Thần rời đi, bọn trẻ cũng không trêu nữa, mà tiếp tục tập trung làm điểm tâm.

Yilt cúi đầu, chậm rãi phết mứt lên bánh, động tác cẩn thận như thể sợ làm hỏng. Nhưng nếu ai để ý ánh mắt hắn, sẽ nhận ra hắn hoàn toàn không còn tâm trí ở việc làm bánh nữa.

Hắn khẽ giơ tay, lặng lẽ chạm vào chỗ da mặt bên má vừa bị Phù Lăng Thần chạm qua — nơi ấy vẫn còn nóng ran, ấm áp đến giờ chưa tản đi.

Lặng lẽ liếc nhìn Phù Lăng Thần đang ở bên kia chỉ dẫn Mannie, Yilt nhớ lại khoảnh khắc vừa rồi, khóe môi không kìm được khẽ cong lên… nhưng ngay sau đó lại thu lại nụ cười. Nhớ đến quyết định mà hắn đã âm thầm hạ trong lòng, ánh sáng trong mắt hắn dần ảm đạm đi, hàng mi rủ xuống, che giấu hết mọi cảm xúc phức tạp.

Còn Phù Lăng Thần, từ khoảnh khắc ấy cho đến khi mọi người hoàn thành hết phần điểm tâm trong tay, cũng không tiến lại gần Yilt thêm lần nào nữa, chỉ luôn giữ khoảng cách vừa phải — không xa không gần.

Cô nhi viện mới cách cô nhi viện cũ không xa, đi bộ chỉ khoảng mười phút là đến nơi.

Mấy bạn nhỏ ở cô nhi viện mới vẫn luôn xem phát sóng trực tiếp, nên sớm đã biết nhóm Phù Lăng Thần sẽ mang bánh kem đến.

Vừa nhìn thấy Anna và Lasend xuất hiện, các bạn nhỏ đang chờ ở cổng lập tức reo lên vui sướng, ùa ra nghênh đón bọn họ.

Tuy đây là lần đầu tiên Colin và Mannie tự tay làm điểm tâm, nhưng vì trong suốt quá trình đều có Phù Lăng Thần giám sát kỹ, nên thành phẩm làm ra vô cùng ngon miệng, khiến đám trẻ nhỏ khác yêu thích không dứt, hoan nghênh hết mực.

Thấy món điểm tâm do mình làm được đón nhận như vậy, Colin và mọi người đều rất vui, cảm thấy mình thật sự đã được công nhận.

Sau khi ăn xong điểm tâm, Phù Lăng Thần và mọi người lại ở lại chơi với bọn nhỏ thêm một lúc. Đợi đến khi trời tối, họ mới quay trở lại cô nhi viện cũ.

Lasend thì được Thư phụ của nhóc đến đón về nhà.

——

Sáng sớm hôm sau.

Sau khi ăn sáng xong, Phù Lăng Thần và Yilt dự định dẫn Anna ra công viên giải trí gần đó.

Trong lịch trình quay hai ngày này, các khách mời đều có thể tự chọn địa điểm. Sau khi bàn bạc với Anna, Phù Lăng Thần và Yilt liền quyết định đi công viên giải trí.

Trước kia Anna chưa bao giờ được đến công viên giải trí. Trong cô nhi viện, các thầy cô đều rất bận, gần như chẳng bao giờ có thời gian rảnh để dẫn bọn trẻ đi chơi.

Lần này là lần đầu tiên được đến công viên giải trí, hơn nữa còn được đi cùng Phù Lăng Thần và Yilt, nên mới sáng sớm nhóc đã tỉnh dậy, đã vui đến mức không giấu được nụ cười.