Khoảng cách giữa trường học và cô nhi viện không xa, nên nhóm Phù Lăng Thần rất nhanh đã trở về đến nơi.
Vừa mới bước xuống xe huyền phù, Phù Lăng Thần liền bị Colin bất ngờ lao tới trước mặt làm cho giật mình.
Đợi y phản ứng lại, đã thấy hai mắt Colin sáng rực, nhìn chằm chằm y không chớp.
Phù Lăng Thần: “… Colin các hạ, có chuyện gì sao?”
Hai tay Colin đan lại như đang cầu khẩn, giọng đầy mong chờ: “Phù Lăng Thần các hạ, làm ơn, dạy chúng ta làm mấy món điểm tâm đó đi!”
Colin vừa dứt lời, Mannie ở phía sau cậu ta lập tức gật đầu phụ họa, dùng hành động biểu lộ mình hoàn toàn đồng ý với đề nghị của Colin.
Vừa rồi Colin và Mannie cũng xem buổi phát sóng trực tiếp của nhóm Phù Lăng Thần. Dù ban đầu ai cũng chỉ tò mò vì sao Phù Lăng Thần và Yilt lại bị thầy giáo mời đến trường, nhưng sau khi nhìn thấy Anna và Lasend vì Phù Lăng Thần mà cãi nhau, cả Colin và Mannie đều cười đến không ngậm được miệng. Colin thậm chí cười đến đau cả bụng…
Thế nhưng, khi thấy Anna và Lasend ngồi ăn ngon lành những món điểm tâm do Phù Lăng Thần tự tay làm, nụ cười trên mặt bọn họ lập tức đông cứng lại.
Cho xem mà không cho ăn? Này ai chịu nổi chứ! Huống chi, qua mấy kỳ quay trước, Colin và Mannie đã hoàn toàn hiểu rõ trình độ nấu nướng của Phù Lăng Thần siêu phàm đến mức nào.
Cùng trẻ con tranh ăn à? Tất nhiên Colin và Mannie không làm ra chuyện như vậy. Hơn nữa, xem buổi phát sóng trực tiếp, bọn họ cũng nhận ra ngoài phần Phù Lăng Thần cố ý để lại cho Gia Lan, những phần điểm tâm còn lại hình như đã bị ăn sạch trên đường rồi.
Vì thế, hai trùng bị thèm đến ngứa ngáy trong lòng chỉ có thể nghĩ ra một cách — cầu xin Phù Lăng Thần dạy bọn họ làm mấy món điểm tâm kia.
Phù Lăng Thần hỏi: “Colin các hạ, ý ngươi là muốn ta dạy các ngươi làm pudding với ly bánh kem, phải không?”
Colin gật đầu như giã tỏi.
Phù Lăng Thần hỏi tiếp: “Bây giờ dạy sao?”
“Đúng, có thể chứ? Cần nguyên liệu hay dụng cụ gì ta đều có thể bảo Nickel chuẩn bị ngay!” Colin chớp chớp đôi mắt sáng rực nhìn y, trong lòng chỉ mong có thể lập tức học được công thức chế tác. Càng sớm học xong, cậu ta càng sớm được ăn thứ điểm tâm mình thèm muốn đến phát điên. Chỉ cần chậm thêm một giây, cậu ta liền cảm thấy mình sắp chịu không nổi rồi.
Trước ánh mắt chờ đợi của Colin, Phù Lăng Thần hơi nhíu mày, môi mỏng khẽ bật ra: “Không tiện lắm.”
“… Ra vậy, được rồi.” Colin cố gắng giả vờ bình tĩnh, muốn che giấu nỗi thất vọng trong lòng, nhưng cảm xúc lại bộc lộ rõ ràng hết cả trên mặt.
Thấy Colin và Mannie cúi đầu buồn bã sau khi bị từ chối , trong mắt Anna và Lasend đều hiện lên chút áy náy… Sớm biết vậy, vừa rồi bọn họ không nên tham ăn quá. Nếu lúc ấy chừa lại, giờ Colin các hạ và các bạn nhỏ khác trong cô nhi viện cũng có thể được cunf thưởng thức hương vị tuyệt diệu đó rồi. Hai đứa nhỏ nghĩ vậy, đều cúi đầu, bàn tay nhỏ nắm lấy vạt áo, vẻ mặt co quắp, đầy hối lỗi.
“Nếu ta dạy các ngươi ngay bây giờ…” Phù Lăng Thần mở miệng phá tan bầu không khí lúng túng, “thì mấy phần điểm tâm này hôm nay e rằng sẽ không còn ai ăn mất.”
Khóe môi y cong nhẹ, giơ túi đồ trong tay lên trước mặt Colin và Mannie đang ngơ ngác, “Trong này còn hai hộp điểm tâm lớn, nếu các ngươi và các bạn nhỏ khác không ăn, chẳng phải sẽ bị lãng phí sao?”
Ánh mắt vốn uể oải của Colin và Mannie lập tức sáng rực, trên mặt hiện lên nụ cười vui sướng khó tin.
Phù Lăng Thần đã chuẩn bị sẵn nhiều phần điểm tâm vì biết lần này quay ở cô nhi viện, dự tính làm đủ cho tất cả các ấu tể ở đây. Nhưng hiện tại, ngoài bốn bạn nhỏ tham gia quay hình, những đứa bé nhỏ tuổi khác đều đã chuyển đến nơi ở mới. Bởi vậy, dù mọi người đã ăn hết một hộp trên xe, trong tay y vẫn còn thừa hai hộp lớn.
Nhớ lại cảm xúc vừa thăng vừa trầm của mình, Colin chu môi oán trách: “Phù Lăng Thần các hạ, ngươi có thấy không, đôi khi ngươi thật là ác quá đi!”
Phù Lăng Thần chớp mắt, ra vẻ vô tội: “Hả? Có sao, ta không thấy đó.”
Colin: “……Đừng tưởng giả ngốc là lừa được ta nha!!”
Phù Lăng Thần mở hộp, lấy ra một phần pudding, mỉm cười đưa cho cậu ta: “Ăn điểm tâm đi, mấy chuyện lặt vặt đó tạm thời gác qua một bên.”
Colin: “…” Đáng giận, miệng người cho đồ ăn mềm thật, tay cầm đồ ăn cũng chẳng nỡ đánh.
Cậu ta oán hận cắn to một miếng pudding trong tay… Nhưng mà, ngon như vậy thì thôi, coi như bỏ qua đi. Dù Phù Lăng Thần các hạ thoạt nhìn lạnh nhạt, thỉnh thoảng lại trêu chọc cậu ta một câu, trong lòng Colin vẫn ngược lại dâng lên một cảm giác vui vẻ mơ hồ — giống như mình được coi như bạn bè mà đối đãi.
Yilt đứng bên cạnh Phù Lăng Thần, ánh mắt nhu hòa nhìn y chia điểm tâm cho Colin và những người khác. Thật ra hắn đã sớm nhận ra trong túi Phù Lăng Thần còn dư không ít đồ ăn, chỉ là không nói, lặng lẽ để y hiếm hoi được “ấu trĩ” một lần.
Rất nhanh, bất kể là Colin hay những vị khách quý đi cùng các bạn nhỏ, trong tay ai nấy đều cầm một phần điểm tâm, vừa ăn vừa cười.
Mọi người tụ lại quanh chiếc bàn đá trong sân, ai nấy đều vùi đầu thưởng thức món ngon, không còn tâm trí nói chuyện nữa.
Vì số lượng điểm tâm lần này rất nhiều, nên ngay cả Anna và Lasend — hai đứa nhỏ đã được ăn trên xe — lúc này trong tay cũng mỗi nhóc đều cầm một món yêu thích, vừa chậm rãi nhấm nháp vừa cười vui vẻ.
Chỉ có duy nhất một tổ vẫn chưa lộ diện, đó là tổ của Hiram và Barton. Phù Lăng Thần vốn đã chẳng ưa gã Hiram này, nên dù không thấy bóng dáng gã cùng Barton, y cũng chẳng bận tâm làm gì.
Thật ra, Hiram vẫn đang dõi theo mọi chuyện xảy ra trong sân. Trong lòng gã cũng rất muốn nếm thử món điểm tâm do Phù Lăng Thần làm, nhưng lại cảm thấy nếu tự mình bước qua đó thì chẳng khác nào hạ thấp thân phận quý tộc của mình. Vì vậy, gã chỉ cùng Barton ngồi trong phòng khách của nhà nhỏ, giả bộ ung dung, chờ Phù Lăng Thần tự mình đến mời.
Trong lòng Hiram nghĩ, nếu Phù Lăng Thần đã mời tất cả các vị khách quý khác, thì tuyệt đối không thể có chuyện không mời gã. Nếu thật sự không đến mời, vậy chẳng phải sẽ khiến trùng bàn tán, chê cười hay sao?
Chỉ là, ý nghĩ này của Hiram thực sự quá đề cao địa vị của bản thân trong lòng Phù Lăng Thần — hoàn toàn không hề có chút tự biết thân biết phận nào.
Khi thấy Anna cứ thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn về phía sau cây đại thụ, Phù Lăng Thần cũng thuận ánh mắt cậu bé nhìn theo, rất nhanh liền phát hiện có một tiểu trùng cái đang trốn ở phía sau thân cây, ánh mắt đầy hâm mộ nhìn sang bên này.
Y lập tức nhận ra đó chính là tiểu trùng cái mà tổ của Hiram phụ trách chăm sóc.
Cậu bé nhỏ đó có lông mi mềm mại, dáng vẻ rụt rè ngượng ngùng. Vừa phát hiện Anna và Phù Lăng Thần nhìn về phía mình, cậu nhóc liền nhanh chóng trốn hẳn ra sau thân cây, cố dùng những cành khô để che khuất bản thân.
Phù Lăng Thần khom lưng, cúi đầu nói nhỏ vài câu với Anna. Anna lập tức cười, chạy một mạch sang phía đại thụ, kéo cậu bé nhỏ kia từ sau thân cây ra, dắt tay đưa đến bên bàn đá, cùng mọi người ngồi xuống thưởng thức điểm tâm.
Tự cho rằng mình đã ăn có kinh nghiệm, Anna còn hăng hái chỉ dẫn cậu bạn nhỏ:
“Reed, ngươi ăn cái pudding này trước đi, pudding ngon nhất đó!”
Lasend lập tức phản bác, chẳng chịu thua: “Không phải đâu! Ly bánh kem mới là ngon nhất, Reed, ngươi ăn ly bánh kem trước đi!”
Reed bị kẹp giữa hai bên, vẻ mặt lúng túng: “…” Vậy rốt cuộc nhóc nên chọn cái nào đây? Hay là… ăn mỗi thứ một miếng?
Còn Hiram, vẫn ngồi trong phòng khách, chờ mãi mà chẳng thấy Phù Lăng Thần bước vào mời. Đến khi gã phát hiện ngay cả tiểu trùng cái mà mình phụ trách cũng đã bị lôi ra ngoài cùng mọi người vui vẻ ăn điểm tâm, trong lòng gã liền dâng lên một cơn bực bội đến cực điểm.