Nhà hàng, phòng riêng.
Thấy Yilt phía đối diện lại một lần nữa xuất hiện triệu chứng buồn nôn, ,Roca-phó quan của hắn, cau chặt mày: “Thượng tướng, thật sự không sao chứ? Ngài nên đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe đi?”
Hôm nay Roca đi cùng Yilt ra ngoài làm việc, xử lý xong việc đúng giờ cơm trưa, liền tìm một nhà hàng để giải quyết bữa trưa. Nhưng sau khi đồ ăn được mang lên, Yilt lại đột nhiên xuất hiện tình trạng buồn nôn.
Tính từ sau kỳ quay tiết mục lần trước, đây không phải lần đầu Roca thấy Yilt xuất hiện tình huống như vậy.
Yilt xua tay, “Không có vấn đề gì lớn, chắc chỉ là thời tiết đột nhiên nóng lên gây ra thôi. Năm ngoái ta cũng có tình huống tương tự, trời nóng, vừa nhìn thấy đồ ăn dầu mỡ liền buồn nôn.”
“Vậy ta gọi thêm cho ngài vài món thanh đạm nhé.” Roca hỏi.
“Không cần, ta cũng chẳng muốn ăn gì, ngươi cứ ăn đi, ta đi nhà vệ sinh.”
Nói xong, Yilt liền đứng dậy rời khỏi ghế lô.
Roca nhìn theo bóng lưng Yilt, trong mắt hiện lên vài phần lo lắng. Hắn biết cứ đến thời tiết nóng mỗi năm, Yilt có thể xuất hiện tình trạng ăn uống kém, thậm chí buồn nôn, nhưng chưa từng thấy thường xuyên như thế này.
Nhà vệ sinh. Yilt đứng ở một góc bồn rửa tay, cúi đầu rửa tay. Hắn đang định tắt vòi nước thì bên ngoài có hai trùng cái bước vào.
Hai trùng cái đó không nhận ra Yilt đang đứng trong góc, vừa đi vừa nói chuyện:
“Ngươi có xem kỳ tiết mục trước không? Thật ghen tị với Yilt thượng tướng, có được Phù Lăng Thần các hạ hoàn mỹ như vậy làm hùng chủ. Hơn nữa đến giờ ngài ấy cũng chỉ có một thư quân là Yilt thượng tướng.”
“Hừ, có gì đáng ghen tị đâu. Trùng đực đều là loại có mới nới cũ, giờ chỉ có một thư quân thì sao, sớm muộn gì cũng sẽ thích trùng cái khác hay á thư thôi.”
Động tác tắt vòi nước của Yilt dừng lại trong thoáng chốc, rồi rất nhanh khôi phục lại như thường.
“Nhưng biết đâu Phù Lăng Thần các hạ lại là ngoại lệ thì sao? Ta thấy ngài ấy rất để ý Yilt thượng tướng mà.”
“Ngươi đang đùa à? Không thấy bây giờ Phù Lăng Thần các hạ được hoan nghênh thế nào sao! Ta đoán, chưa biết chừng sau khi mùa này kết thúc, chúng ta sẽ sớm nghe tin ngài ấy có thêm một thư hầu tiêu…”
“Đức Lý, đừng nói nữa!” Một trùng trong hai trùng cái lập tức sốt ruột cắt ngang khi phát hiện trong phòng có Yilt.
“Sao vậy, có gì không thể nói đâu, chúng ta chỉ….” Trùng cái tên Đức Lý rốt cuộc cũng thấy được thân ảnh của Yilt.
Mặt Yilt không chút biểu cảm khẽ gật đầu với bọn họ, rồi bước qua họ đi ra ngoài.
“Đều tại ngươi, Đức Lý! Miệng ngươi không có cửa à, làm ta xấu hổ chết mất!”
“Ta có nói gì quá đáng đâu, ta chỉ nói thật thôi mà. Ta nói thế, chắc Yilt thượng tướng cũng hiểu rõ trong lòng.”
Nghe tiếng tranh cãi phía sau, môi Yilt mím chặt thành một đường thẳng…
Đúng vậy, trong lòng hắn cũng biết rõ, bản thân không phải là một trùng cái được yêu thích. Nếu đổi lại là tìm một trùng đực khác làm hùng chủ, chắc đã sớm bị đuổi ra khỏi nhà.
Hắn có thể cùng hùng chủ duy trì hôn nhân đến giờ, kỳ thật phần lớn là vì Phù Lăng Thần quá ôn nhu và thiện lương. Tuy bề ngoài Phù Lăng Thần nhìn lạnh nhạt, nhưng không thể phủ nhận y là một trùng đực dịu dàng. Vì thế y mới luôn nhường nhịn hắn rất nhiều.
Yilt cảm thấy thật ra bản thân nợ Phù Lăng Thần rất nhiều. Nếu hùng chủ hắn cưới được một trùng cái hoạt bát, giỏi ăn nói hơn hắn, hôn nhân của Phù Lăng Thần chắc chắn sẽ hạnh phúc hơn hiện tại nhiều.
Tâm tình nặng nề, Yilt chậm rãi quay về ghế lô của hắn và Roca. Nhưng khi đi ngang một gian ghế lô khác, tiếng nói chuyện quen thuộc truyền ra qua khe cửa khiến hắn lập tức dừng bước.
Chỉ là âm thanh mơ hồ xuyên qua khe cửa nhỏ, nhưng với thính giác nhạy cảm của Yilt, hắn lập tức nhận ra đó là giọng của ai. Hắn không kìm được mà nhìn về phía phát ra âm thanh.
Qua khe cửa, hắn thấy rõ cảnh tượng trong ghế lô – Phù Lăng Thần đang trò chuyện vui vẻ cùng Lahoz. Trên gương mặt vốn luôn lạnh nhạt kia, lúc này lại mang nụ cười ôn hòa.
Yilt đã từng tra qua lý lịch của Lahoz, nên ngay lập tức nhận ra trùng ngồi cạnh Lahoz là Thư phụ Gabriel của hắn ta. Trong ghế lô, ba trùng bọn họ trò chuyện rất hòa hợp, bầu không khí thân mật đến mức khiến trùng khác không chen lời được.
Khi nhận ra ánh mắt của Phù Lăng Thần tựa hồ đang muốn hướng về phía cửa, Yilt liền vội vàng quay người, gần như chạy trối chết rời khỏi đó.
Trong ghế lô, Lahoz nhận ra ánh mắt của Phù Lăng Thần hướng về cửa liền tò mò hỏi: “Sao vậy? Ngươi cứ nhìn bên kia làm gì?”
“Không có gì.” Phù Lăng Thần lắc đầu, y chỉ cảm giác như vừa có một ánh nhìn quen thuộc vô cùng, nhưng khi nhìn lại thì chẳng thấy ai.
Phát hiện cửa còn hé một khe, Lahoz đứng dậy đi khép lại, vừa đi vừa oán giận: “Trùng phục vụ này, rời đi mà không đóng cửa cho tử tế.”
Gabriel cong mắt cười trêu, “Có lẽ trùng phục vụ đó sơ ý giống ngươi thôi, Lahoz.”
Bị dưỡng phụ nói sơ ý trước mặt em trai, Lahoz không khỏi bĩu môi, “Ta chỉ sơ ý hồi nhỏ thôi, giờ không còn như thế nữa!”
Gabriel mỉm cười, “Vậy sao? Thế sao ngươi không nhận ra dây giày ngươi tuột rồi kìa?”
Lahoz cúi đầu nhìn, phát hiện dây giày mình vẫn buộc chặt hoàn hảo, liền không còn gì để nói ngẩng lên trừng Gabriel một cái, “Ngài thật ấu trĩ!”
Gabriel cười tủm tỉm quay sang Phù Lăng Thần nói: “Thật vất vả cho ngươi rồi, có một anh trai ngốc như vậy.”
Trong mắt Phù Lăng Thần ẩn ý cười, trên mặt lại tỏ vẻ nghiêm túc, “Không sao, ta quen rồi.”
Lahoz: “…” Mỗi lần hai trùng này gặp nhau, kẻ bị thiệt chắc chắn là hắn.
Roca nghi hoặc nhìn Yilt ngồi trước mặt mình… Không biết có phải ảo giác hay không, nhưng hắn cảm giác sau khi Yilt từ toilet trở về, tâm trạng liền tệ đi rõ rệt.
Rất nhanh Roca xác nhận đây không phải ảo giác, bởi vì sau khi trở lại quân bộ, hắn liền bị Yilt kéo vào một phòng huấn luyện riêng để “đối luyện”.
Roca: “…” Với thực lực của Yilt thượng tướng, sao gọi là đối luyện được, rõ ràng là hắn bị đánh đơn phương a.
Tuy trong lòng bất đắc dĩ, Roca vẫn liều mình bồi quân tử, chỉ mong Yilt có thể phát tiết xong thì tâm tình khá hơn một chút.
Cho dù Roca có lòng muốn giúp Yilt giải tỏa cảm xúc, nhưng thực sự không chịu nổi thể lực như ma quỷ của hắn. Sau hơn hai giờ liên tục đối luyện với cường độ cao, cuối cùng Roca cũng phải lùi ra một bên để nghỉ lấy hơi.
Nhìn Yilt vẫn đang cùng trùng máy huấn luyện đánh đến kịch liệt, trong mắt Roca hiện lên vài phần khó hiểu — rốt cuộc thượng tướng Yilt bị cái gì k*ch th*ch? Trước kia hắn chưa từng thấy Yilt lộ ra cảm xúc mạnh như vậy.
Đang lúc Roca nghi hoặc suy nghĩ, trên sân huấn luyện, thân thể Yilt đột nhiên lảo đảo như chiếc lá rụng, ngã về sau. Cảnh tượng này khiến Roca sợ đến đồng tử co rút lại, lập tức bật người lao đến đỡ hắn.
Khi Yilt vừa cảm giác được thân thể mình không ổn, hắn đã có dự cảm chẳng lành. Đến khi ý thức khôi phục, hắn phát hiện mình đang nằm trong phòng y tế.
“Thượng tướng, ngài tỉnh rồi!” Nhìn thấy Yilt mở mắt, Roca ngồi bên mép giường vui mừng kêu lên.
“Bộp!” Roca bị một tập hồ sơ gõ mạnh vào đầu.
Hắn nước mắt lưng tròng ôm chỗ bị gõ, ngẩng đầu nhìn thấy bác sĩ á thư Phong Áo đang đứng phía sau, cười tủm tỉm nhìn mình. Nụ cười nhìn có vẻ ôn hòa, nhưng lời nói lại mang theo uy h**p đáng sợ:
“Đây là phòng y tế, tiểu Roca, nếu ngươi còn ồn ào, ta sẽ tiêm một kim ngay vào mông ngươi.”
Roca: “…” Thật là đáng sợ, chẳng trách toàn bộ nhóm quân thư đều sợ vị Á thư này.
Yilt chậm rãi ngồi dậy trên giường bệnh, nhìn về phía Phong Áo nghi hoặc hỏi:
“Bác sĩ Phong Áo, ta bị sao vậy?”
Phong Áo cầm tập hồ sơ, bắt chéo chân ngồi ở ghế cạnh giường:
“Không có chuyện lớn, chỉ là cả ngày nay ngươi chưa ăn gì, sau đó lại vận động quá sức nên mới ngất đi thôi.”
Yilt khẽ nhíu mày. Quả thật hôm nay hắn chưa ăn gì vì không thấy thèm, nhưng huấn luyện vừa rồi cũng không đến mức kịch liệt như vậy, sao lại dễ dàng ngất được?
Tuy trong lòng còn nghi hoặc, nhưng Roca nghe vậy lại mừng rỡ ra mặt:
“Không sao là tốt rồi, ngài làm ta sợ chết khiếp.”
“Được rồi, để thượng tướng Yilt ở lại nghỉ ngơi một lát. Tiểu Roca, ngươi đừng ở đây vướng bận nữa, mau đi làm việc của mình đi.” Phong Áo lạnh nhạt phất tay, ra lệnh đuổi khách.
Sau khi Roca rời đi, phòng y tế lập tức yên tĩnh.
Yilt mở miệng phá vỡ bầu không khí:
“Bác sĩ Phong Áo, ta thật sự chỉ ngất vì nguyên nhân ngươi vừa nói sao?”
Phong Áo hừ nhẹ:
“Sao? Ngươi cũng cảm thấy bản thân không ổn đúng không? Ta còn tưởng ngươi trì độn đến mức không nhận ra cơ.”
Nói xong, Phong Áo ném tập hồ sơ trong tay về phía Yilt, hắn giơ tay bắt gọn.
Mở ra xem, vừa nhìn thấy nội dung bên trong, hô hấp của Yilt liền khựng lại.
“Bác sĩ Phong Áo, ngươi không phải đang nói đùa với ta chứ?” Giọng hắn khàn khàn, ngón tay nắm chặt tập hồ sơ.
Phong Áo khoanh tay trước ngực, hừ lạnh:
“Tuy ta thường thích trêu chọc trùng khác, nhưng tuyệt đối không lấy loại chuyện này ra làm trò đùa vớ vẩn.”
Tuy sự xuất hiện của một sinh mệnh mới là chuyện vui, nhưng sau khi xem tiết mục của bọn họ, Phong Áo sớm đã nhận ra giữa Yilt và Phù Lăng Thần có điều gì đó không ổn. Mà phản ứng hiện tại của Yilt lại càng xác nhận phỏng đoán ấy.
Phong Áo nói:
“Kết quả kiểm tra này hiện chỉ có ta biết, ngoài ngươi ra chưa có Trùng tộc nào khác xem qua.”
Lời ngụ ý rất rõ — bất kể Yilt định xử lý thế nào, hắn sẽ không tiết lộ ra ngoài, thậm chí sẽ không báo cho Phù Lăng Thần biết.
Nói xong, Phong Áo rời khỏi phòng y tế, để lại Yilt một mình.
Yilt ngồi trên giường bệnh, rũ mắt nhìn tờ kiểm tra mỏng trong tay, cảm thấy trái tim mình nặng như bị một tảng đá lớn đè ép.
Sinh mệnh mới này đến quá đột ngột, khiến hắn trở tay không kịp. Lúc này lòng hắn hỗn loạn đến mức như một cuộn chỉ rối.