Phù Lăng Thần đem thẻ trúc lật lại, phát hiện mặt trái của nó dính thêm một cây thẻ, trên cây đó viết ba chữ “Thượng thượng thiêm”.
“Di? Hai thẻ này dính vào nhau sao?” Colin thò đầu nhìn qua, sau đó nghi hoặc nói: “Vậy Yilt thượng tướng rốt cuộc là rút được thượng thượng thiêm hay hạ hạ thiêm đây?”
Phù Lăng Thần không trả lời, chỉ nhẹ nhàng tách hai thẻ ra. Y đi đến trước bếp lò, nhân lúc có khe hở, liền ném cây hạ hạ thiêm vào trong lửa.
Ngọn lửa trong bếp rất nhanh đã nuốt trọn thẻ tre kia, thiêu sạch không còn.
Phù Lăng Thần quay lại trước mặt Yilt, đem cây thượng thượng thiêm còn lại trong tay đưa qua: “Cầm đi, đây là thẻ ngươi rút được.”
Yilt chớp mắt mấy cái, tựa hồ vẫn chưa kịp phản ứng, nhưng vẫn giơ tay tiếp nhận thẻ.
Colin gãi gãi má, “Chúng ta đốt mất cây hạ hạ thiêm kia rồi, có phải nên bồi thường tiền không?”
Yilt nhìn về phía nhân viên công tác, ánh mắt như đang hỏi xem cần bồi bao nhiêu.
Nhân viên công tác mỉm cười giải thích: “Không cần bồi tiền. Vốn dĩ nếu rút được hạ hạ thiêm thì có thể ném vào bếp lò thiêu huỷ, như vậy mới coi như đổi vận thành công.”
Colin nghe xong lập tức gật đầu, “Thế thì tốt rồi.”
Sau khi rút thẻ xong, nhóm Phù Lăng Thần nhanh chóng liền rời khỏi nơi đó.
Khóe mắt Yilt thoáng liếc qua thân ảnh của Phù Lăng Thần đi bên cạnh mình, hắn khẽ vuốt túi áo có chứa thẻ thượng thượng thiêm, gương mặt vốn trầm mặc dần dần giãn ra, hiện lên một tia ý cười.
Tuy hắn không tin mấy chuyện quỷ thần, nhưng khi rút phải thẻ hạ hạ thiêm kia, tâm trạng quả thật bị ảnh hưởng. May là hành động sau đó của Phù Lăng Thần khiến lòng hắn lập tức sáng lên.
Vốn dĩ những thẻ xăm này không được phép mang đi, nhưng hắn thật sự muốn giữ lại cây này làm kỷ niệm, liền tìm cớ tránh mặt mọi người, âm thầm tìm đến nhân viên công tác, định bỏ tiền ra mua lại. Nhưng trùng kia lại từ chối, còn nói có thể tặng miễn phí cho hắn.
Đi được một đoạn, Colin quay đầu hỏi: “Các ngươi có khát nước không? Chúng ta đi mua chút đồ uống, tiện thể nghỉ ngơi một lát nhé?”
Mọi người đều không phản đối, thế là cùng nhau đến một tiệm đồ uống bên đường.
Vào tiệm, nhân viên phục vụ dẫn bọn họ đến ngồi bên cửa sổ.
Yilt đi sau cùng, nên ngồi ở phía ngoài, gần đường nhất.
Sau khi nhân viên đưa thực đơn lên, liền tạm thời lui xuống.
Chờ mọi người chọn xong thức uống của mình, Yilt giơ tay gọi nhân viên lại, báo từng món đồ uống mà mọi người đã chọn.
Yilt nói: “Vừa rồi những món ta nói chính là đồ uống của chúng ta.”
Nhân viên phục vụ mỉm cười: “Vâng, ta đã ghi lại rồi. Nhân tiện chúc mừng ngài, hôm nay ngài là vị khách thứ 66 của tiệm chúng ta, đơn này sẽ được miễn phí toàn bộ.”
“Cái này cũng may mắn quá rồi đi? Yilt thượng tướng, xem ra thẻ xăm thượng thượng thiêm kia đang phù hộ ngươi đó!” Colin cười nói.
Khóe môi Yilt cũng không kìm được mà hơi nhếch lên.
Mannie cũng mỉm cười phụ họa: “Xem ra chúng ta cũng được hưởng ké vận may của Yilt thượng tướng rồi.”
Phù Lăng Thần biết rõ chân tướng, nhưng chỉ im lặng mỉm cười nhìn mọi người vui vẻ vì chuyện nhỏ bất ngờ này.
Thượng thượng thiêm vốn có xác suất rút trúng rất thấp, giống như hạ hạ thiêm vậy, mỗi ống thẻ chỉ đặt một cây.
Nhóm Phù Lăng Thần rút được ba cây thượng thượng thiêm liên tiếp, kỳ thật là chuyện cực kỳ hiếm có.
Mỗi khi có du khách rút được thượng thượng thiêm, nhân viên công tác ở đó sẽ lập tức liên hệ với các cửa hàng gần đó, để họ có thể tùy tình huống mà chuẩn bị một vài bất ngờ nhỏ.
Phù Lăng Thần biết rõ quy tắc ngầm này, nhưng nhìn thấy mọi người vui vẻ như thế, y cũng không định nói ra để phá hứng.
Cả ngày hôm đó, nhóm Phù Lăng Thần liền ăn ăn uống uống, chơi chơi, thoáng cái đã đến chạng vạng.
Kỳ phát sóng trực tiếp lần này cũng sắp kết thúc.
Trong phòng quan sát, Hách Qua nhìn về phía Lahoz, “Phát sóng sắp hết rồi, cơ hội phátnhiệm vụ của ngươi vẫn chưa dùng sao?”
Lahoz nói: “Nếu không phải ngươi nhắc, ta suýt nữa quên mất chuyện này.”
Hách Qua lườm hắn: “… Ngươi ngốc thật, nếu không muốn dùng thì chuyển nhượng cho ta, đừng để phí phạm.”
Nếu chuyển cho cậu ta, cậu ta còn có thể nhân cơ hội gây chút sóng gió với Phù Lăng Thần. Chờ chương trình kết thúc rồi, cậu ta đâu còn cơ hội nữa.
“A, ngươi nghĩ cũng hay nhỉ. Ai nói ta không dùng, ta sẽ dùng ngay bây giờ.”
Có điều vì chương trình cũng sắp hết, Lahoz không định gây rối quá mức, liền tuyên bố một nhiệm vụ mà hắn cho là vừa thú vị vừa dễ hoàn thành.
Nghe được nội dung nhiệm vụ, Colin và Mannie đều tỏ ra rất hứng thú.
Tuy nghe có vẻ khó tin, nhưng ở thời đại khoa học phát triển cao như hiện tại, Mật Nguyệt Tinh lại có một thứ gọi là bưu cục.
Bưu cục này là dịch vụ đặc biệt được thiết kế riêng cho du khách, họ có thể viết một lá thư gửi cho bạn đời của mình tại đây, và chỉ định một thời điểm gửi đi bất kỳ trong tương lai. Dù là 10 năm hay 100 năm sau, nhân viên bưu cục đều sẽ đúng thời gian mà gửi lá thư đó đến địa chỉ đã ghi.
Colin nói: “Nhiệm vụ này thật thú vị. Chờ vài chục năm sau ta nhận được lá thư Nickel viết cho ta, chắc sẽ có cảm giác kỳ diệu lắm.”
Mannie gật đầu tán đồng: “Ta muốn gửi sau 70 năm. Khi đó chắc ta đã quên mất mình từng viết thư cho Mond rồi. Mond nhận được lá thư ấy chắc sẽ kinh ngạc lắm.”
Mond cười nói: “Ta sẽ chờ đợi.”
Colin lại nhìn sang Phù Lăng Thần, “Phù Lăng Thần các hạ, ngươi định khi nào gửi lá thư này cho Yilt thượng tướng vậy?”
Phù Lăng Thần không trả lời, chỉ nhìn sang Yilt, “Em muốn khi nào nhận được lá thư này?”
Yilt do dự suy nghĩ một chút rồi nói: “Mười năm sau được không?”
Trong lòng hắn không chắc hôn nhân giữa mình và Phù Lăng Thần có thể kéo dài bao lâu, nên nếu có thể, hắn muốn sớm đọc được lá thư ấy một chút, như vậy ít nhất hắn còn có thứ để ký thác tình cảm của mình.
Phù Lăng Thần không biết được suy nghĩ này, nhưng vẫn gật đầu đồng ý.
Yilt hỏi: “Hùng chủ, còn ngài thì sao, ngươi muốn khi nào nhận được lá thư ta viết?”
Phù Lăng Thần tự hỏi một chút, “Giống nhau là 10 năm đi.” Như vậy có thể đồng thời nhận được lá thư của đối phương.
Colin hứng thú bừng bừng nói: “Chúng ta có nên cùng nhau làm một ước định không? Trong lá thư này hãy viết những lời mà ngươi muốn nói nhất với đối phương kể từ khi hai trùng quen biết.”
Có lẽ vì lá thư này sẽ không được gửi ngay, nên đề nghị của Colin rất nhanh liền được mọi người nhất trí đồng ý.
Sau khi đạt được thống nhất, cả nhóm liền đi thẳng đến bưu cục.
Bên bưu cục có sẵn giấy viết thư, bút cùng các dụng cụ cần thiết, nên Phù Lăng Thần bọn họ chỉ cần tới nơi là có thể bắt đầu viết.
Tuy mỗi trùng đều bị chiếc vòng tay màu đen trói lại một tay, nhưng vì Yilt thuận tay trái, nên khi hắn cùng Phù Lăng Thần viết thư cũng không cần tổ tiết mục hỗ trợ tháo vòng, chỉ cần ngồi gần nhau một chút là được.
Dù vì chiếc vòng tay mà hai người ngồi gần nhau, nhưng từ đầu tới cuối vẫn không hề liếc nhìn nhau lấy một lần, cho dù trong lòng đều tò mò không biết đối phương sẽ viết gì.
Ba tổ khách quý khi viết thư đều có dáng vẻ khác nhau, thể hiện rõ phong cách riêng của mỗi trùng.
Khi Phù Lăng Thần và Yilt viết thư, nét mặt đều bình tĩnh không gợn sóng, khiến trùng khác hoàn toàn không đoán được nội dung.
Colin thì vừa viết vừa mỉm cười, thỉnh thoảng lại che miệng cười khúc khích, khiến ai nhìn cũng tò mò cậu ta đang viết cái gì. Ngồi đối diện hắn, Nickel thấy vậy cũng không kìm được mà bật cười.
Mannie thì viết rồi lại dừng, nhẹ thở ra một hơi, sau đó xoa xoa đôi tai đỏ hồng đang nóng lên của mình. Mond nhìn thấy động tác ấy, trong mắt không khỏi ánh lên nét cười dịu dàng.
【 Chờ sau này ta đến Mật Nguyệt Tinh, ta nhất định cũng phải viết một bức thư như vậy 】
【 Ta cũng muốn! Loại phân đoạn tràn đầy cảm giác nghi thức này thật sự quá tuyệt vời 】
【 Đáng tiếc tổ tiết mục từ chối quay nội dung thư, ta thật sự tò mò không biết Phù Lăng Thần các hạ sẽ viết gì cho Yilt thượng tướng 】
【 Chờ đến 10 năm hay thậm chí lâu hơn nữa, khi đột nhiên nhận được một bức thư như thế này, nhớ lại chuyện hôm nay, chắc chắn sẽ có rất nhiều cảm xúc 】
【 Hy vọng trùng thần phù hộ, để bọn họ vẫn có thể hạnh phúc như bây giờ 】
【 Đến lúc đó chắc ai cũng đã có ấu tể rồi. Nghĩ đến cảnh bọn họ vừa đọc thư vừa kể cho ấu tể nghe chuyện hiện tại, chỉ tưởng tượng thôi cũng thấy thật hạnh phúc 】
【 Mong rằng ấu tể nhà Phù Lăng Thần các hạ sẽ đáng yêu đến mức nổ tung 】
…
Nhóm Phù Lăng Thần nán lại hơn nửa giờ ở bưu cục.
Sau khi viết xong thư, đang chuẩn bị cùng nhau rời đi thì ngay tại cửa bưu cục, họ gặp Hiram và Barton cũng vừa đến đây để hoàn thành nhiệm vụ.
Vì những chuyện xảy ra ngày hôm qua, tâm trạng lúc này của Hiram tệ đến cực điểm.
Nhưng gã hiểu rõ rằng trong chương trình này, mình phải chú ý tới hành vi của bản thân, không thể để hình tượng tiếp tục sụp đổ, cho nên gã không dám như trước đây âm thầm khiêu khích Phù Lăng Thần nữa. Gã chỉ có thể nén giận, miễn cưỡng nở nụ cười, gật đầu chào nhóm Phù Lăng Thần, vẻ mặt khách sáo nhưng cứng nhắc.