Chương 39 - Trùng Đực Tham Gia Show Hôn Nhân Chiếm Trọn Spotlight

Trùng Đực Tham Gia Show Hôn Nhân Chiếm Trọn Spotlight

Tuy rằng trận này thắng lợi đến rất dễ dàng, nhưng điều đó cũng không có nghĩa trong lòng Yilt không kích động.

Sau khi nhận được viên đá quý, việc đầu tiên hắn làm chính là đi thẳng về phía Phù Lăng Thần.

Yilt cầm viên đá quý trong tay, dừng lại trước mặt Phù Lăng Thần. Nhìn khuôn mặt tinh xảo lạnh lùng của y, hắn khẽ mím môi đầy căng thẳng, sau đó đưa viên đá quý màu bạc tới trước mặt y, giọng nói mang theo vài phần tự hào:
“Hùng chủ, ta thắng rồi.”

Ngay giây đầu tiên nhìn thấy viên bảo thạch, ánh sáng lấp lánh trong suốt của nó khiến hắn bất giác nhớ tới Phù Lăng Thần — như ánh trăng mềm mại phản chiếu những sợi sáng bạc vỡ vụn.

Khoảnh khắc này, Yilt giống như một kỵ sĩ vừa thắng trận trở về, dâng chiến lợi phẩm của mình lên cho quốc vương mà hắn trung thành nhất.

Phù Lăng Thần nhìn vào đôi mắt xanh thẳm rực rỡ của Yilt, vẻ mặt vẫn bình tĩnh, y nhẹ nhàng đón lấy viên đá quý trong tay hắn, nhưng trái tim trong lồng ngực lại đập dồn dập nhanh hơn thường ngày.

Y cúi đầu nhìn viên đá quý xinh đẹp trong tay, ánh sáng của nó vẫn rực rỡ chói lóa, nhưng trong lòng y lại đột nhiên cảm thấy ánh sáng ấy, dù đẹp đến đâu, vẫn không bằng ánh nhìn xanh thẳm sáng rực của Yilt.

Khi Yilt chăm chú nhìn y, đôi mắt xanh sâu ấy lấp lánh sáng ngời như chứa cả bầu trời sao — dù là ngôi sao sáng nhất trong đêm cũng chẳng thể sánh bằng.

Colin đứng một bên, thấy Phù Lăng Thần cầm viên đá quý màu bạc trong tay, không khỏi kinh ngạc cảm thán:
“Nhìn gần mới thấy, viên đá này thật sự quá đẹp.”

Mannie cũng gật đầu tán đồng.

Colin quay sang hùng chủ của mình là Nickel, cười nói:
“Nickel, dù sao Yilt thượng tướng đã thắng rồi, sau này hẳn hắn sẽ không thi nữa. Vậy tối mai chúng ta quay lại thử một lần đi, cơ hội thắng chắc cao hơn hôm nay nhiều.”

Với tài lực của Nickel, thật ra hắn có thể dễ dàng mua được hàng loạt đá quý như thế này, nhưng nhìn Colin hào hứng như vậy, hắn chỉ cười gật đầu:
“Được, tối mai ta nhất định sẽ giúp hùng chủ của ta giành quán quân.”

Colin cười vui vẻ, đưa túi đồ ăn vặt trong tay cho Nickel:
“Nào, Nickel, ngươi ăn nhiều một chút, bây giờ tranh thủ bồi bổ, tối mai mới có đủ sức thi.”

Nickel bất đắc dĩ cười:
“Hùng chủ, nghe ngài nói thì cảm động thật, nhưng đây chẳng phải là đồ ngài ăn mấy miếng thấy ngán nên mới muốn ta ăn hết sao?”

Colin làm bộ nịnh nọt cười nói:
“Ta ăn không nổi, vứt đi thì phí quá mà.”

Cuối cùng Nickel vẫn giúp Colin ăn hết đống đồ ăn vặt ấy.

Mannie nghe Colin và Nickel bàn nhau tối mai lại tham gia thi bẻ tay, trong mắt cậu ta cũng lóe lên vài phần hứng thú. Cậu ta khẽ chạm vào tay Mond, thấp giọng hỏi:
“Mond, sau khi kết thúc phát sóng ngày mai, ngươi có vội trở về Thủ đô Tinh không?”

Mond đại khái đoán được ý của Mannie, cười đáp:
“Không vội, chúng ta có thể ở lại Mật Nguyệt Tinh chơi thêm vài ngày.”

Đôi mắt Mannie lập tức sáng rực:
“Vậy tối ngày kia chúng ta cùng tham gia thi vật tay đi!”

Mond nhìn dáng vẻ phấn khởi của cậu ta, không nhịn được giơ tay xoa mái tóc mềm mại của Mannie.

“Hiu hiu hiu!”

“Mau nhìn kìa, pháo hoa bắt đầu rồi!”

Mọi người đều ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.

Những chùm pháo hoa rực rỡ nối tiếp nhau nở rộ giữa đêm đen, sắc màu rực rỡ như xé toạc bầu trời, từng chùm ánh sáng rơi xuống, lung linh ngũ sắc. Phía chân trời, pháo hoa bay lên, nở bung, phóng ra muôn hình vạn trạng, tựa như đang diễn ra một buổi yến hội hoa lệ và huy hoàng giữa màn đêm.

Trước cảnh pháo hoa rực rỡ trước mắt, toàn bộ du khách đều không khỏi thấy tâm tình vui sướng dâng tràn.

Yilt quay đầu, liếc nhìn về phía Phù Lăng Thần đứng bên cạnh.

Cảm nhận được ánh nhìn của hắn, Phù Lăng Thần đang ngẩng đầu ngắm pháo hoa cũng quay sang nhìn lại, trong mắt mang theo vài phần nghi hoặc rõ rệt.

Yilt khẽ nhếch khóe môi, hướng về y nở một nụ cười tràn đầy vui sướng… Có thể gặp được hùng chủ, thật sự là quá tốt rồi!

Nhìn thấy Yilt cười, Phù Lăng Thần thoáng ngẩn người trong chốc lát, rồi cũng không kìm được mà mỉm cười đáp lại. Khóe môi y cong lên một đường cung nhẹ, ý cười chậm rãi lan ra nơi mặt mày, dịu dàng đến mức khiến người ta không khỏi rung động.

Giữa bầu trời đêm rực rỡ pháo hoa, hai trùng nhìn nhau cười — khung cảnh ấy lập tức trở thành một trong những hình ảnh khiến trùng xem cảm thấy khó quên nhất trong cả mùa phát sóng này.

Nhưng cũng ngay lúc đó, trong phòng live stream lại dậy lên một trận sóng lớn của ghen tị và hâm mộ.

【 Cảnh tượng này lãng mạn quá đi, có lẽ chỉ khi ta nằm mơ mới có thể thấy được 】

【 Phía trước, ngươi biết mơ thật đó, ta nằm mơ bao nhiêu lần cũng chẳng bao giờ mơ được khung cảnh lãng mạn như vậy 】

【 Nhắc nhở ấm áp: khi xem phát sóng trực tiếp, xin đừng cầm bất cứ món đồ yêu thích nào trong tay. Nếu không, ngươi có thể vì ghen tị mà bóp nát con búp bê, thú bông hay mô hình ngươi quý nhất 】

【 Đáng giận a, lại là một ngày ghen tị Yilt thượng tướng 】

【 Từ khi tiết mục này phát sóng, ta – một kẻ mê phim tình cảm – nay hoàn toàn bỏ xem hết. Bởi vì chẳng có bộ phim tình yêu nào đẹp được như tiết mục này 】

【 Đồng ý! Diễn viên và kịch bản của những bộ phim kia sao sánh được với tiết mục này 】

【 Nhắc nhở ấm áp: tập tiếp theo chính là tập cuối cùng của mùa này 】

【 …Phía trước, ngươi cảm thấy đây là nhắc nhở ấm áp sao?? Rõ ràng là lời thì thầm của ác quỷ! Không đúng, ác quỷ còn dễ thương hơn ngươi nhiều!! 】

【 Nhìn thấy lời nhắc đó, nụ cười trên mặt ta lập tức cứng đờ 】

【 “Khái đường”? Phù Lăng Thần các hạ và Yilt thượng tướng hiện giờ có CP fan sao? 】

【 Ngươi vừa lên Tinh Võng à? CP của bọn họ sớm đã có rồi, hơn nữa số lượng fan còn không ít đâu 】

【 Ta chắc không phải là trùng cuối cùng biết bọn họ có CP fan chứ? 】

【 Không, ngươi không phải trùng cuối cùng, ta cũng vừa biết đây 】

Sau khi xem pháo hoa xong, mọi người lục tục quay trở về khách sạn của mình, chuẩn bị nghỉ ngơi thật tốt.

Trong phòng quan sát, Lahoz và Hách Qua đang tranh cãi ầm ĩ xem pháo hoa nào đẹp nhất tối nay.

Alvin thấy hai trùng kia lại làm lơ mình, không khỏi khụ khụ hai tiếng, định kéo sự chú ý của họ quay về phía y.

Nhưng cả Hách Qua lẫn Lahoz đều làm ngơ, tiếp tục cãi nhau hăng máu.

Alvin: “…” Hai tên chết tiệt này!

Y cố nén giận, vẫn giữ nụ cười hòa nhã nói với hai trùng:
“Pháo hoa nào cũng có nét đẹp riêng, hai vị cần gì phải tranh cao thấp làm gì.”

Thấy cuối cùng họ cũng chịu quay đầu lại nhìn mình, Alvin liền mỉm cười nói tiếp:
“Thứ sáu tuần sau, Hiram sẽ tổ chức một buổi tiệc tối từ thiện. Tất cả số tiền quyên góp trong buổi tiệc sẽ được chuyển đến cô nhi viện Thiên Bạc ở Thủ đô Tinh. Hiram nhờ ta mời hai vị đến dự tiệc, không biết hai vị có rảnh không?”

Hách Qua nghe xong, không chút do dự, qua loa đáp:
“Thứ sáu tuần sau ta có cuộc hẹn quan trọng rồi, không có thời gian tham dự đâu.”

Cậu ta đối với mọi chuyện có liên quan đến Hiram đều không hề hứng thú, hơn nữa cậu ta cũng chẳng tin Hiram lại thiện lương đến vậy — e rằng trong lòng gã đang toan tính điều gì đó.

Nghe Hách Qua từ chối thẳng thừng, nụ cười trên mặt Alvin liền phai nhạt đi mấy phần, ánh mắt chuyển sang nhìn về phía Lahoz.

“Thật xin lỗi,” Lahoz mỉm cười, giọng điệu nhẹ nhàng mà xa cách, “ta cũng đã có sắp xếp quan trọng rồi.”
Dù ngoài miệng nói xin lỗi, nhưng trong giọng hắn lại chẳng có lấy một tia áy náy.

Bị từ chối liên tiếp, thậm chí ngay cả Lahoz — thân là trùng cái — cũng lạnh nhạt cự tuyệt mình, điều này khiến tâm trạng Alvin rơi xuống đáy, tức giận đến cực điểm.

Không tiện trút giận lên Hách Qua, y liền chọn Lahoz làm đối tượng để gây khó dễ.

Y vẫn giữ nụ cười, nhưng trong mắt lại lóe lên tia lạnh:
“Giám đốc Lahoz, không biết ngươi có sắp xếp quan trọng đến mức nào mà không thể dời được? Tiệc từ thiện lần này có ý nghĩa rất lớn với bọn trẻ ở cô nhi viện Thiên Bạc tại Thủ đô Tinh. Rất nhiều khách quý đã vì bữa tiệc này mà hủy bỏ các cuộc hẹn quan trọng của mình, chỉ để có thể góp phần giúp đỡ bọn nhỏ.”

Alvin vốn nghĩ, nghe hắn nói vậy thì dù trong lòng có không tình nguyện, Lahoz cũng sẽ miễn cưỡng đổi ý. Nhưng kết quả hắn nhận được lại nằm ngoài dự đoán.

Lahoz bình thản đáp:
“Thật xin lỗi, nhưng lịch trình này quả thật không thể thay đổi. Thứ sáu tuần sau là thời điểm nghiên cứu quan trọng của Phù Lăng Thần các hạ, ta cần phải đến phòng thí nghiệm để nắm bắt tiến độ và xác nhận kết quả giai đoạn.”

Lời của Lahoz khiến Alvin sững người, trên mặt tràn đầy nghi hoặc:
“Phù Lăng Thần các hạ nghiên cứu? Giám đốc Lahoz, lời này của ngươi là có ý gì? Ta hình như không nghe rõ lắm.”

Lahoz làm ra vẻ ngạc nhiên:
“Hả? Ta chưa nói với mọi người sao? Phù Lăng Thần các hạ là nghiên cứu viên cao cấp của Viện nghiên cứu Hải Sâm a.”

Alvin: “…”
Y chưa từng nghe qua chuyện này!

Không, điều quan trọng hơn là — tại sao Phù Lăng Thần lại là nghiên cứu viên của viện nghiên cứu mới đúng!

Không còn tâm trí để tức giận với Lahoz, Alvin vội vàng truy hỏi tiếp, muốn làm rõ chi tiết này.

Lahoz vẫn giữ nụ cười nhàn nhã, thong thả giải thích:
“Phù Lăng Thần các hạ là học trò của giáo sư Lee, hiện đang cùng ông ấy hợp tác nghiên cứu một hạng mục lớn. Ta quen biết Phù Lăng Thần cũng là nhờ việc đầu tư vào Viện nghiên cứu Hải Sâm. Thứ sáu tuần sau chính là giai đoạn then chốt của hạng mục đó, ta không thể vắng mặt vào thời điểm quan trọng như vậy được.”

Lời nói của Lahoz khiến gương mặt Alvin thoáng hiện vẻ kinh ngạc tột độ.
Dù là thân phận của Phù Lăng Thần, hay việc y đang hợp tác nghiên cứu cùng giáo sư Lee — tất cả đều khiến người ta khó mà tin nổi.

Rốt cuộc, giáo sư Lee là nhà khoa học sinh vật học đức cao vọng trọng nhất Trùng tộc hiện nay, nhiều năm qua vẫn không ngừng dốc sức cải tiến “thuốc xoa dịu tinh thần”, hơn nữa đã đạt được thành quả không nhỏ.

Không chỉ Alvin chấn động, mà ngay cả khán giả trong phòng phát sóng cũng lập tức bùng nổ:

【 Phù Lăng Thần các hạ là học sinh của giáo sư Lee?! Hơn nữa còn đang cùng ông ấy nghiên cứu?! Ta có đang nằm mơ không vậy, mỗi câu Lahoz nói ta đều hiểu, nhưng ghép lại thì nghe như chuyện thần thoại 】

【 Tự tát một cái, khẳng định là ta không nằm mơ, vì mặt ta đang sưng đây 】

【 Phù Lăng Thần các hạ và giáo sư Lee?? Đây là tổ hợp thần kỳ gì thế! 】

【 Nên hỏi là — Phù Lăng Thần các hạ là trùng đực thần kỳ gì?! Có chuyện gì mà ngài ấy không biết làm không? 】

【 《 Trùng đực thần kỳ: Phù Lăng Thần 》 ha ha ha ha 】

【 Không ngờ tới tổ hợp mộng ảo như vậy, giáo sư Lee chính là trùng dẫn đường cho ta bước vào con đường nghiên cứu sinh vật học đó 】

【 Phù Lăng Thần các hạ có thể được giáo sư Lee thu nhận làm học trò, thậm chí còn đủ năng lực hợp tác nghiên cứu — năng lực của ngài ấy chắc chắn rất mạnh 】

【 Ta vẫn cảm thấy không thể tin nổi, Phù Lăng Thần các hạ sao lại liên quan đến giáo sư Lee được a, ngài ấy biết làm nghiên cứu từ khi nào chứ 】

Alvin càng nghe càng sốt ruột, hận không thể moi thêm nhiều thông tin hơn, nhưng lúc này Lahoz lại đổi giọng, không còn hào phóng như ban nãy, cố tình giữ kín, hỏi gì cũng chỉ đáp mơ hồ — một câu “không rõ”, ba câu “không biết”, khiến Alvin tức đến mức suýt nổ tung.

Mà sau khi buổi phát sóng trực tiếp kết thúc, tin tức Phù Lăng Thần hợp tác nghiên cứu cùng giáo sư Lee đã nhanh chóng lan khắp Tinh Võng, trở thành đề tài nóng được toàn dân bàn luận sôi nổi.