Nhìn thấy Phù Lăng Thần và Yilt đã ăn tối xong chuẩn bị rời đi, Alvin liền cười nói với đạo diễn Gia Lan: “Đạo diễn, hiện tại ta muốn phát nhiệm vụ cho bốn tổ khách quý.”
Lại lần nữa nghe được thông báo nhiệm vụ truyền đến từ hệ thống phát sóng trực tiếp, Phù Lăng Thần và Yilt dừng bước chân, nghiêng tai lắng nghe nội dung nhiệm vụ.
Để du khách không thấy nhàm chán trong lúc chờ tiệc pháo hoa buổi tối, mỗi ngày trước khi tiệc pháo hoa bắt đầu, bên tinh cầu đều sẽ tổ chức một cuộc thi vật tay cho du khách chơi tại bãi cát.
Nhiệm vụ Alvin giao cho chính là yêu cầu bốn vị khách quý thư quân tham gia trận thi vật tay tối nay.
Khi Phù Lăng Thần và Yilt đến hiện trường báo danh tham dự, phát hiện du khách đăng ký thi đấu thật sự không ít. Nhưng ngẫm lại thì cũng hợp lý, dù sao trò vật tay này rất dễ chơi, mà phần thưởng cho quán quân lại vô cùng hấp dẫn.
Yilt nhìn về phía két sắt trong suốt đặt trên đài, bên trong là viên đá quý màu bạc, cho dù cách xa vẫn có thể cảm nhận được ánh sáng rực rỡ chói mắt tỏa ra từ đó.
【 Viên đá quý này thật không nhỏ, thoạt nhìn còn lớn hơn cả nắm tay ta 】
【 Tập đoàn Thần Tư thật sự có tiền, ta nhớ loại đá quý màu bạc này cực kỳ quý hiếm 】
【 Hình như tập đoàn của bọn họ sở hữu nhiều mỏ khoáng sản, chắc đá quý này do chính họ khai thác nên mới hào phóng như vậy 】
【 Cuộc thi vật tay của Mật Nguyệt Tinh là hạng mục mỗi du khách trùng cái đều sẽ trải nghiệm. Nó được yêu thích phần lớn là vì quán quân có thể nhận được viên đá quý này 】
【 Nếu ta thắng quán quân mỗi ngày, chẳng phải ta sẽ nhanh chóng phát tài nhờ phần thưởng này sao? 】
【 Mơ đi, chỉ lần đầu tiên trở thành quán quân mới có thể nhận phần thưởng đá quý. Sau đó dù có thắng nữa cũng không được nhận lại 】
【 Quy định này cũng khá hay, nếu không thì trò chơi sẽ mất vui 】
【 Thật tò mò hôm nay ai sẽ thắng trong trận vật tay này 】
【 Mọi người chắc chắn đều sẽ dốc toàn lực, dù sao khi thi đấu, hùng chủ của mình cũng đang ở bên cạnh xem. Nếu trước mặt hùng chủ mà thua trùng cái khác thì mất mặt lắm 】
【 Ta nghe nói rất nhiều trùng đực các hạ đều thích đá quý màu bạc này, cho nên mỗi lần thi đấu đều có rất nhiều trùng cái đăng ký, ai cũng muốn vì hùng chủ của mình mà giành viên đá quý 】
Ánh mắt Yilt nhìn viên đá quý màu bạc trên đài cũng lóe lên vài phần quyết tâm — hắn nhất định phải thắng được nó.
Để tiện tham gia thi đấu, Yilt liên hệ tổ tiết mục, yêu cầu họ tạm thời tháo vòng tay đen trên người hắn và Phù Lăng Thần.
Vì sau đó còn có lễ hội pháo hoa nên cuộc thi nhanh chóng bắt đầu, dù sao đây cũng chỉ là hoạt động nhỏ giúp giết thời gian trước tiệc chính.
Tuy có nhiều trùng đăng ký, nhưng tốc độ loại trừ cũng cực nhanh. Để tiết kiệm thời gian, cuộc thi dùng thể thức loại trực tiếp — thua một lần là bị loại.
Chẳng mấy chốc, trong sân chỉ còn lại tám trùng cái. Mặc dù cạnh tranh kịch liệt, nhưng bốn vị thư quân khách quý vẫn thuận lợi tiến vào vòng tám đội chung kết.
Đáng tiếc là Nickel và Mond sau đó chạm trán nhau, Nickel đánh bại Mond, rồi ở trận tiếp theo lại gặp Yilt.
Bị Yilt đánh bại trong nháy mắt, Nickel chỉ có thể tiếc nuối cười với Colin: “Vốn tưởng có thể thắng, xem ra vẫn là không có biện pháp.”
Colin mỉm cười, nắm tay Nickel an ủi: “Không sao, Nickel, ngươi đã biểu hiện rất tốt rồi. Đối thủ là thượng tướng Yilt, thua cũng là chuyện bình thường.”
Nickel bất đắc dĩ cười: “Hùng chủ, ngài đang an ủi ta sao?”
Colin cười lớn: “Đương nhiên rồi, tuy là lời thật, nhưng cũng coi như an ủi.”
Trận đấu đến thời điểm nàu, chỉ còn lại Yilt và Barton — quán quân sẽ được quyết định giữa họ.
Colin liếc nhìn Hiram và Barton đang trò chuyện cách đó không xa, rồi quay đầu lại thấp giọng nói với Yilt: “Yilt thượng tướng, ta tin ngươi nhất định có thể giành được quán quân!” Hắn không muốn nhìn thấy vẻ đắc ý trên mặt Hiram thêm lần nào nữa.
Phù Lăng Thần thì không quá để tâm thắng thua, y chỉ nhẹ giọng nói với Yilt: “Cố hết sức là được.” Đừng làm mình bị thương. Y cảm thấy dường như Yilt rất để ý tới kết quả của trận này.
Yilt gật đầu, trong mắt lóe lên ánh sáng kiên định — hắn muốn giành viên đá quý đó cho Phù Lăng Thần.
Khi Yilt và Barton bước lên sân khấu trung tâm cho trận chung kết, khán giả xung quanh đều hò reo cổ vũ cho hai trùng.
“Yilt thượng tướng cố lên, nhất định phải giành quán quân!”
“Barton trung giáo, ngươi làm được mà, cố lên! Hãy thay chúng ta đánh bại Yilt thượng tướng!”
…
Dù chỉ là một cuộc thi vật tay, nhưng không khí hiện trường lại náo nhiệt vô cùng.
Ngay cả Colin cũng hứng khởi hò hét cổ vũ cho Yilt dưới khán đài, thậm chí còn muốn kéo Phù Lăng Thần cùng hô.
Colin: “Phù Lăng Thần các hạ, ngươi là hùng chủ của Yilt thượng tướng, có ngươi cổ vũ, sĩ khí của hắn chắc chắn tăng cao!”
Phù Lăng Thần: “…” Muốn y giống Colin nhảy nhót như vậy, quả thật có chút khó khăn.
Dù trong lòng có chút xấu hổ, cuối cùng Phù Lăng Thần vẫn nhận lấy que cổ vũ mà Colin đưa qua.
Hiram nhìn Phù Lăng Thần đứng ở bên kia sân khấu, trong lòng tràn đầy tự tin vào Barton — lần này gã nhất định có thể hòa một ván thật đẹp.
Trên sân khấu, Barton nhìn Yilt từng bước tiến đến gần, ánh mắt hắn tràn đầy kích động và chiến ý… Hắn và Yilt gần như cùng thời điểm gia nhập quân bộ. Ban đầu, mọi người từng gọi họ là “song tử tinh” của quân bộ, nhưng dần dần, trong mắt tất cả chỉ còn có Yilt. Chỉ cần Yilt xuất hiện, mọi sự chú ý đều dồn về hắn. Dù hắn nỗ lực đến đâu, vẫn không thể đuổi kịp tốc độ thăng chức và lập công của Yilt.
Hắn từng nghĩ rằng ít nhất ở phương diện chọn hùng chủ, mình thắng được Yilt. Nhưng khi Phù Lăng Thần xuất hiện, điều đó như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt. Thế nhưng hôm nay… trong trận thi đấu này, hắn tuyệt đối sẽ không thua!
Vì trận đấu hôm nay, hắn đã ra sức rèn luyện cổ tay, cánh tay, điên cuồng luyện tập kỹ thuật vật tay. Barton tin tưởng tuyệt đối rằng lần này hắn có thể đánh bại Yilt, khiến Yilt trở thành bại tướng dưới tay hắn.
Trong phòng quan sát, Alvin cũng đang chăm chú nhìn hình ảnh trên màn hình phát sóng trực tiếp, khóe môi hơi nhếch lên.
Thực ra, ý tưởng “mỗi khách quý quan sát được một lần phát nhiệm vụ” chính là đề nghị do y đưa ra cho tổ tiết mục. Khi nhận được lời mời tham gia, Alvin liền đề xuất ý kiến này — và giờ y đã thấy được kết quả mình mong muốn.
Gần đây, quân bộ đang chuẩn bị thăng chức cho một nhóm quân thư. Alvin và Hiram muốn nhân cơ hội này giúp Barton nâng cao vị thế trong quân bộ. Nhưng xét theo thành tích quân công hiện tại, Barton vẫn chưa đủ điều kiện, cần được bù đắp từ mặt khác.
Để tạo danh tiếng cho Barton, Alvin và Hiram nghĩ ra cách này — biến Yilt thành bàn đạp cho hắn. Chỉ cần Barton đánh bại Yilt trong trận thi đấu này, họ liền có thể dùng chiến thắng đó để quảng bá, nâng đỡ Barton, đạt được mục đích của mình.
Trong sự chờ đợi của tất cả mọi người, trận chung kết của cuộc thi vật tay cuối cùng cũng chính thức mở màn.