Alvin nghe chuyện của Phù Lăng Thần xong thì không quá kinh ngạc, ngược lại càng thêm tò mò về y. Alvin cười nhìn Carville hỏi:
“Có thể chỉ trong một lần dùng tinh thần lực mà có thể bảo vệ được hai trùng đực, tinh thần lực của Phù Lăng Thần các hạ chắc hẳn không thấp đâu nhỉ?”
Hiram âm thầm khinh bỉ trong lòng — cái tên Phù Lăng Thần kia có gì mà cao sang, chẳng phải chỉ là một trùng đực cấp D hèn mọn thôi sao.
Nghe Alvin hỏi, Carville nở nụ cười rạng rỡ, cố ý liếc nhìn Hiram một cái rồi đắc ý nói:
“Hiram, trước kia không phải ngươi luôn miệng nói Phù Lăng Thần các hạ chỉ có cấp D sao? Thật ra ngài ấy là cấp S đó! Có vui không, bất ngờ không?”
Cấp S?!
Hiram lập tức trợn to hai mắt… Không thể nào!! Tên trùng đực đó dựa vào cái gì mà là cấp S?! Rõ ràng gã mới là kẻ xuất sắc hơn, sao có thể để một phế vật như Phù Lăng Thần vượt qua?!
Ngay cả Alvin cũng thoáng nhíu mày:
“Nhưng ta nhớ trong cơ sở dữ liệu không có ghi nhận Phù Lăng Thần các hạ là cấp S.”
Carville khẽ cười, “Đúng vậy, cơ sở dữ liệu thậm chí không ghi nhận cấp bậc của y. Phù Lăng Thần các hạ chưa từng tham gia đo lường tinh thần lực của chính phủ, cấp bậc là do y tự mình bí mật kiểm tra.”
Nghe vậy, Alvin mới sực nhớ ra thân thế đặc biệt của Phù Lăng Thần năm xưa.
Khán giả đang xem phát sóng trực tiếp, vừa nghe đến hai chữ “cấp S”, lập tức bùng nổ…
【 Vậy là hiện tại Trùng tộc chúng ta có sáu trùng đực cấp S rồi sao?! 】
【 Mọi người khỏi nghi ngờ, ta dám khẳng định đời trước Yilt hượng tướng cứu vớt vũ trụ, nên đời này mới có được hùng chủ như vậy! 】
【 Trước đây không phải có bao nhiêu kẻ luôn mồm nói Phù Lăng Thần là trùng đực cấp thấp sao? Sao giờ im re hết rồi? 】
【 Trời ạ, cấp S mà giấu kỹ đến vậy! Quá khiêm tốn rồi đi! 】
【 Chính vì quá kín tiếng nên mới để mấy kẻ nhảm nhí tung tin bậy bạ. Đám rác rưởi đó về sau chắc không dám mở miệng nói linh tinh nữa đâu 】
【 Không hổ là hùng chủ của ta, đúng là chữ “lợi hại” phải viết hoa! 】
【 Trùng muốn mở miệng gọi Phù Lăng Thần các hạ là hùng chủ, có thể xếp hàng từ Thủ Đô Tinh đến tận rìa vũ trụ. Ngươi thử gọi xem, Phù Lăng Thần các hạ có chịu đáp không. 】
【 Nếu là Yilt thượng tướng gọi, ngài ấy nhất định sẽ đáp. 】
【 Đừng nói nữa… Ta thật sự ghen tị với Yilt thượng tướng, dựa vào cái gì ngài ấy lại có được hùng chủ tốt như vậy! 】
【 Nghĩ đến việc trước đây chúng ta còn thương cảm Yilt thượng tướng, ta cảm thấy não mình đúng là có bệnh 】
【 …Kỳ thật trùng đáng thương nhất chính là chúng ta thôi 】
【 Đừng nói nữa, ta muốn lập nhóm đi “gõ cửa” Yilt thượng tướng xả giận 】
【 Khi nào lập nhóm, cho ta tham gia một vé 】
【 Cho ta hỏi một câu nghiêm túc: nếu được chọn một trong ba cấp S — Phù Lăng Thần các hạ, Alvin hoàng tử điện hạ, Hách Qua các hạ — làm thư quân, các ngươi chọn ai? 】
【 Cần hỏi sao? Đương nhiên là hoàng tử Alvin rồi! Chỉ nhìn đôi mắt tím như bảo thạch của ngài ấy thôi ta đã nguyện theo suốt đời 】
【 Thiển cận! Mắt tím là dấu hiệu của hoàng thất, như ngươi nói thì Trùng Hoàng bệ hạ cũng có mắt tím, sao ngươi không chọn ngài ấy luôn đi? 】
【 Hắc hắc, đó là lý tưởng của đời trước chúng ta, không thích hợp với trùng trẻ tuổi như chúng ta 】
【 Nếu các ngươi đều chọn hoàng tử Alvin, vậy ta ôm Phù Lăng Thần các hạ về nhà nhé 】
【 Yilt thượng tướng: Ngươi muốn tư chết hay để ta ra tay? 】
【 Nếu được Phù Lăng Thần các hạ nhìn ta thêm hai lần, dù bị Yilt thượng tướng đánh một trận ta cũng vui lòng 】
【 Cảm ơn các ngươi đã không tranh Hách Qua với ta, chờ chúng ta kết hôn ta sẽ phát kẹo mừng 】
【 Lăn! Ta mới là trùng cùng Hách Qua các hạ hẹn hò, đừng tưởng có thể bịa chuyện phá hư tình cảm của bọn ta 】
【 Suy nghĩ năm phút, nghiêm túc phân tích ưu khuyết điểm của cả ba, nhưng đến lúc hạ bút chọn, ta bỗng thấy bản thân thật chật vật — cứ làm như ta thực sự có tư cách lựa chọn ấy 】
【 Đúng rồi, ba vị đó mà chịu liếc ta một cái thôi, ta mừng đến cười trong mơ mất 】
…
Nghĩ đến từ khi đến đây vẫn chưa gặp Phù Lăng Thần, Alvin liền quay sang Carville hỏi:
“Hiện giờ Phù Lăng Thần các hạ vẫn còn ở đây chứ? Ta muốn cho bộ phận Trùng tộc kiểm định tinh thần lực đến giúp y tiến hành một bài kiểm tra cấp bậc chuyên nghiệp.”
Nghe ra trong giọng Alvin mang chút hoài nghi, Carville liền bực bội nói:
“Phù Lăng Thần các hạ ở lại chỗ này làm gì nữa? Ở đây chẳng có gì vui, ngài ấy cùng Yilt thượng tướng đã sớm về nhà rồi.”
Nylas khẽ vỗ tay Carville, hạ giọng nhắc:
“Carville, nói chuyện cho nghiêm túc, chú ý thái độ — đây là Alvin điện hạ.”
Carville đảo mắt, tỏ vẻ chẳng buồn quan tâm.
Nylas chỉ mỉm cười, lịch thiệp nói với Alvin:
“Thật ngại quá, điện hạ, tính tình đứa nhỏ Carville này thẳng thắn, lời nói có chút đường đột, nhưng nó không cố ý đâu. Mong ngài đừng để trong lòng.”
Nghe đến đây, cho dù Alvin không hài lòng thái độ của Carville cũng đành tỏ ra rộng lượng, gật đầu cười nói:
“Không sao cả. Nếu Phù Lăng Thần các hạ đã về rồi, ta sẽ cho trùng của bộ phận phụ trách đến tận nơi kiểm định. Nếu quả thật Trùng tộc chúng ta có thể nhiều thêm một vị trùng đực cấp S, đó dĩ nhiên là chuyện tốt.”
Nụ cười trên mặt y ôn hòa, nhưng trong lòng lại lạnh lẽo hừ một tiếng…
Nếu Phù Lăng Thần thật sự là trùng đực cấp S, vậy chẳng phải trùng cái Yilt kia lại gặp may sao? Tưởng rằng mình gả cho phế vật, không ngờ lại nhặt được báu vật.
Alvin từng có ý kết giao với Yilt. Y từng muốn mượn sức Yilt để củng cố thế lực trong quân bộ, thậm chí từng định đích thân ra mặt mời Yilt làm thư hầu của mình. Ai ngờ Yilt lại dám cự tuyệt — việc đó khiến Alvin cảm thấy bản thân bị mất mặt chưa từng có.
Dù nhiều năm đã trôi qua, y vẫn ghi hận chuyện ấy trong lòng.
Huống hồ thư quân của y lại là một quý tộc trùng cái, chẳng có dính dáng gì đến quân sự, nên y càng không cam lòng.
Trong đầu Alvin lóe lên suy nghĩ đầy ghen ghét: Nếu Phù Lăng Thần có khả năng là cấp S, thì ta chỉ mong kết quả kiểm định lần này phủ định điều đó. Ta tuyệt đối không muốn nhìn thấy Yilt sống càng ngày càng tốt.
Tốc độ hành động của Alvin cực nhanh. Không lâu sau khi Phù Lăng Thần và Yilt vừa về đến nhà, đã có một nhóm Trùng tộc thuộc bộ phận kiểm định mang theo thiết bị chuyên dụng đến gõ cửa, nói muốn tiến hành đo lường cấp bậc tinh thần lực cho Phù Lăng Thần.
Thiết bị kiểm định là một vòng kim loại màu bạc, hình dạng như chiếc vòng tay. Trùng được kiểm định chỉ cần đeo vào cổ tay, thông số sẽ lập tức hiển thị trên màn hình của thiết bị kế bên.
Mặc dù trong lòng mọi người đều đã đoán trước, nhưng khi chữ “S” hiện rõ trên màn hình, cả nhóm Trùng tộc đều gần như bật thành tiếng hô mừng rỡ.
Một trùng đực cấp S! Họ tận mắt chứng kiến một kỳ tích!
Không uổng công bọn họ dốc sức chen chân giữa bao đối thủ để giành lấy cơ hội công tác lần này — quả thực đáng giá!
Sau khi kích động xong, trong lòng bọn họ liền dâng lên cơn tức ngầm với chính quyền Biên Cảnh Tinh…
Lúc trước làm ăn kiểu gì mà một việc trọng đại như đo lường tinh thần lực lại không được thực hiện?
Dĩ nhiên, họ đã quên mất chuyện đó vốn là vì Phù Lăng Thần tự mình từ chối.
Dù sao thì, sai đến đâu cũng không thể là lỗi của Phù Lăng Thần các hạ!
Sau khi ghi chép kết quả, nhóm kiểm định mang theo vẻ mặt hưng phấn và phấn khởi rời khỏi nhà họ.
Khi cửa đóng lại, Phù Lăng Thần quay sang nhìn Yilt. Sắc mặt y vẫn điềm tĩnh, song câu nói tiếp theo của y khiến Yilt hơi khựng lại.
“Lần tinh thú này… có khả năng là loại có thể tự do xuyên qua không gian, hoặc tự mở được thông đạo không gian. Về sau em nên cẩn thận hơn một chút.”
Thanh âm y vẫn bình thản, như thể chỉ là lời nhắc vu vơ.
Trên thực tế, ở Biên Cảnh Tinh, y từng cùng Thư phụ Gia Hải Hi lén đi săn tinh thú. Y hiểu rõ các đặc tính của chúng — và tinh thú hôm nay hoàn toàn khác với bất cứ loài nào y từng gặp.
Yilt không ngờ Phù Lăng Thần lại nói ra loại nhận định ấy. Nhìn theo bóng lưng y rời đi, trong lòng hắn bỗng dâng lên một nỗi nghi hoặc mơ hồ — Phù Lăng Thần tựa như được bao phủ bởi một tầng sương mù, càng nhìn càng thấy không thể đoán thấu.
Một trùng đực bình thường không thể hiểu rõ tinh thú đến mức ấy.
Ngay cả phần lớn trùng cái cũng chỉ biết tinh thú là sinh vật ăn tươi nuốt sống không có lý trí, chứ không hiểu rõ rằng — trên thực tế, tinh thú cũng có phân cấp.
Cấp bậc cao nhất trong chúng thậm chí sở hữu tư duy sơ đẳng và năng lực đặc biệt, chẳng hạn như điều khiển băng, phun độc, hoặc phun lửa. Dù số lượng rất hiếm, nhưng mỗi khi xuất hiện, chúng đều khiến Biên Cảnh Tinh phải hứng chịu vô số thương vong.
Thật ra, tinh thú không phải sinh vật tồn tại sẵn từ ban đầu trong vũ trụ này.
Cách đây hàng vạn năm, Biên Cảnh Tinh còn chưa mang tên gọi hiện tại, từng là một tinh cầu phồn hoa. Thế nhưng một ngày kia, xuất hiện một hang động khổng lồ, vô số tinh thú trào ra như thác lũ…
Khi quân đội từ các tinh cầu khác của Trùng tộc chạy đến cứu viện, những con tinh thú kh*ng b* kia đã gần như g*m c*n trọn cả hành tinh — mặt đất không còn lấy một cọng cỏ, chỉ còn lại vô số dấu vết bị tàn phá. Thậm chí, không ít tinh thú còn bay sang cả những tinh cầu của các chủng tộc lân cận, mà những chủng tộc ấy hoàn toàn không có khả năng chống lại chúng, chỉ đành hướng Trùng tộc cầu cứu.
Khi đó, để tiêu diệt được đám tinh thú ấy, toàn bộ Trùng tộc đã phải dốc toàn lực, hao hết sức trùng sức của, mới có thể khống chế phạm vi hoạt động của chúng lại trong Biên Cảnh Tinh. Nhưng vì tinh thú vẫn không ngừng từ trào ra từ hang động đó, Trùng tộc buộc phải cử quân đội trú đóng lâu dài ở Biên Cảnh Tinh để phòng thủ.
Các nhà khoa học khi ấy từng nghi ngờ, trong hang động khổng lồ kia có thể ẩn chứa một “lỗ đen” kết nối đến nơi khác, tinh thú không ngừng tràn sang thông qua đó. Tuy nhiên, cho đến nay, giả thuyết này vẫn chưa thể được chứng thực.
Nhiều năm gần đây, tinh thú vẫn luôn bị kiềm giữ trong khu vực Biên Cảnh Tinh, chưa từng vượt quá phạm vi ấy. Thế nhưng nay, ở Thủ Đô tinh lại đột nhiên xuất hiện một con tinh thú chui ra từ lỗ đne giữa không trung — chuyện này khiến vô số trùng hoang mang, khủng hoảng tột độ.
Dù sao, không phải ai cũng có thể may mắn như Phù Lăng Thần và Carville. Nếu đổi lại là trùng khác bị tập kích bất ngờ như thế, kết cục e rằng chỉ có thể là bó tay chờ ch·ết.
Tuy vậy, điều may mắn là trong những ngày tiếp theo, Thủ Đô tinh không còn phát sinh thêm sự cố nào tương tự, tinh thú cũng không tái xuất hiện. Mọi người dần dần thả lỏng, cho rằng có lẽ con tinh thú kia chỉ là một trường hợp ngoài lệ.
Còn chính phủ, dù đã mở cuộc điều tra quy mô lớn, vẫn không thể tìm ra bất cứ manh mối nào. Mọi dữ liệu, năng lượng dao động, hay dấu vết không gian đều hoàn toàn trống rỗng — như thể sinh vật kia chưa từng tồn tại.
Tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm. Nhưng trong lòng Phù Lăng Thần, lại âm thầm dâng lên một dự cảm…