Yilt là trùng cái đầu tiên đuổi tới hoa viên.
Khi hắn vừa bước đến lối vào, liền thấy con tinh thú khổng lồ kia đang phủ rạp trên một vật gì đó. Vì thân thể nó quá lớn nên Yilt không nhìn rõ rốt cuộc bên dưới là gì. Ánh mắt hắn nhanh chóng đảo quanh hoa viên, tìm kiếm một lượt, không thấy bóng dáng Phù Lăng Thần đâu, sắc mặt vốn đã lạnh liền tái đi thêm vài phần.
Nhìn con tinh thú vẫn còn ngửa cổ gầm rú, hai tròng mắt xanh thẫm của Yilt bùng lên ngọn lửa giận cháy rực. Sát khí lạnh lẽo nồng đậm đến mức khiến không khí xung quanh như đông đặc lại — chỉ cần cảm nhận được hơi thở ấy cũng đủ thấy bóng dáng huy hoàng của hắn trong những chiến công lẫy lừng năm xưa.
Móng tay Yilt vốn bóng loáng bỗng duỗi dài, sắc bén đến lấp lánh ánh lạnh, trông chẳng khác nào những lưỡi dao mảnh — trên người tỏa ra một cỗ khí tức nguy hiểm khiến người ta hít thở không thông.
Hắn tung người nhảy lên, tốc độ nhanh đến mức chỉ còn lại tàn ảnh, trong chớp mắt đã xuất hiện ngay trên lưng tinh thú.
Con tinh thú đang thèm nhỏ dãi “con mồi” trước mắt còn chưa kịp nhận ra cơn đau xé ruột, phần lưng nó đã bị rạch toang một lỗ lớn, thân thể khổng lồ ầm ầm đổ xuống, va chạm tạo nên một trận bụi mù tung bay. Khi tinh thú t·ử v·ong, hắc động kh*ng b* trên bầu trời cũng dần thu nhỏ lại rồi biến mất hoàn toàn.
Đến lúc ấy, Yilt mới thấy được dưới lớp khiên phòng ngự là Phù Lăng Thần. Phát hiện y bình an vô sự, dây thần kinh đang căng như dây cung của hắn rốt cuộc cũng thả lỏng.
Nhưng vừa nghĩ đến hành động mất khống chế khi nãy vì cơn giận, Yilt lặng lẽ giấu tay phải ra sau lưng, nhẹ xoay cổ tay, khiến mấy giọt máu xanh dính trên ngón tay b*n r* ngoài, vẽ nên từng đóa hoa máu xanh rực trên nền đất.
Những trùng cái chạy theo phía sau Yilt cũng vừa kịp đến hoa viên. Bọn họ vốn cho rằng khi đến nơi, điều họ nhìn thấy sẽ là th·i th·ể nát vụn của Phù Lăng Thần và Carville — nhưng kết quả lại là hai trùng vẫn bình an, đang được che chở bên trong một màn sáng nửa trong suốt.
“Thật tốt quá, bọn họ không sao cả!”
“Cái màn ánh sáng nhạt đang bao phủ Phù Lăng Thần các hạ và Carville các hạ là cái gì vậy?”
“Chẳng lẽ là loại v·ũ kh·í phòng ngự mới do quân bộ vừa công bố?”
“Không… cái đó hẳn là khiên phòng ngự mà Phù Lăng Thần các hạ tự mình dệt bằng tinh thần lực!” Một trùng cái lớn tuổi lên tiếng, “Các ngươi nhìn kỹ đi, có thể thấy quanh người Phù Lăng Thần các hạ có một tầng ánh sáng mờ ẩn hiện — đó là dấu hiệu cho thấy y đang phát ra tinh thần lực.”
“Cái gì?! Khiên phòng ngự bằng tinh thần lực sao?!”
“Ta nhớ ra rồi, trước kia ta từng thấy một tin tức tương tự. Hơn hai mươi năm trước, có một vị trùng đực các hạ trong lúc gặp nguy hiểm đã đột nhiên bộc phát tinh thần lực, nhờ đó bảo vệ được bản thân. Có lẽ Phù Lăng Thần các hạ cũng là vì nguyên nhân này. Bất quá, ta nhớ tinh thần lực vị đó là cấp A. Không phải nói tinh thần lực Phù Lăng Thần các hạ rất thấp sao? Sao y có thể cùng lúc bảo vệ cả mình lẫn Carville các hạ? Trước kia vị đó còn phải cố gắng lắm mới bảo vệ nổi chính mình, mà thư hầu đi theo bên cạnh vị đó thậm chí còn vì t·ử v·ong ngay tại chỗ trong trận bạo phát đó.”
“Ngươi nói vậy, ta cũng nhớ ra. Lúc đó mọi người còn bàn tán rằng không ngờ trùng đực có thể dùng tinh thần lực để phòng ngự. Nhưng sau đó độ nóng dần giảm, rồi chẳng còn mấy ai nhắc tới chuyện này nữa.”
“Trước kia ai cũng cho rằng chỉ có trùng đực thời viễn cổ mới có thể dùng tinh thần lực làm được chuyện như thế. Còn hiện nay, vì gen thoái hóa, trùng đực chỉ có thể dùng tinh thần lực để giúp trùng cái xoa dịu lĩnh vực tinh thần mà thôi. Nhưng nếu bây giờ đã xảy ra đến hai trường hợp như thế, có phải cũng chứng minh rằng trùng đực thời nay vẫn có khả năng dùng tinh thần lực làm được nhiều việc hơn sao?”
“Nhưng hai sự việc này cách nhau hơn hai mươi năm, lại đều xảy ra trong lúc đối diện sinh t·ử, chẳng lẽ muốn chứng minh phải để trùng đực các hạ đều mạo hiểm đến thế sao?”
“Biết đâu không cần phải nguy hiểm đến vậy, có thể thông qua huấn luyện thường ngày chăng?”
“Nhưng đâu nghe nói tinh thần lực của trùng đực có thể huấn luyện? Không có phương pháp luyện tập, thì chẳng khác nào mò mẫm trong bóng tối.”
“Thôi, tạm gác chuyện đó đã. Các ngươi không thấy Hiramcác hạ biến mất sao? Không phải nói ngài ấy cũng ở trong hoa viên ư, sao giờ chẳng thấy đâu?”
Barton cũng đang nghi ngờ vấn đề đó. Hắn bước tới trước mặt Phù Lăng Thần, hỏi: “Phù Lăng Thần các hạ, hùng chủ của ta — Hiram các hạ đâu? Vì sao ở đây chỉ có ngươi và Carville các hạ?”
Phù Lăng Thần đã dừng phát ra tinh thần lực, lớp khiên phòng ngự cũng tan biến vào không khí.
Nghe Barton nhắc tới Hiram, Carville lập tức nhớ lại cảnh gã đẩy mình ngã xuống đất để chạy trốn khi nãy.
Thấy Barton mang dáng vẻ chất vấn, Carville khó chịu chắn trước mặt Phù Lăng Thần, trừng mắt nói: “Chuyện này mà cũng hỏi chúng ta? Chân mọc trên người gã, gã muốn đi đâu thì liên quan gì đến chúng ta, chẳng lẽ chúng ta còn phải quản gã chắc?”
Câu trả lời đó khiến Barton sững sờ, hoàn toàn không ngờ Carville sẽ nói ra lời lạnh lùng đến vậy — nhất là khi Hiram và Carville vốn có quan hệ rất thân thiết.
Lúc này, Thư phụ của Carville là Nylas cũng chạy đến bên cậu ta, nghe vậy liền khẽ nhíu mày: “Carville, đã xảy ra chuyện gì?”
Carville bèn kể lại toàn bộ — chuyện Hiram đẩy cậu ta ngã để chạy trốn. Khi nghe xong, trong đôi mắt vàng kim của Nylas thoáng qua một tia lạnh lẽo.
Chỉ lo chạy trốn thì còn có thể hiểu được, dù sao không ai có nghĩa vụ phải mạo hiểm cứu trùng khác trong tình huống sinh t·ử. Nhưng đẩy đồng tộc che chắn trước mặt mình để chạy thoát, việc này thật sự khiến mọi người đều chấn động và phẫn nộ.
Barton cũng không ngờ chân tướng lại là như vậy, sắc mặt hắn thoáng xấu hổ, không nói nổi một lời, chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này.
Đối với lời Carville nói, Barton không hề nghi ngờ — bởi hắn hiểu rõ tính cách ích kỷ của Hiram, chuyện này gã hoàn toàn có thể làm ra được.
Về phần Hiram sống chết thế nào, Yilt cũng chẳng quan tâm. Ánh mắt hắn chỉ lo lắng nhìn Phù Lăng Thần, “Hùng chủ, ngài có bị th·ương chỗ nào không?”
Phù Lăng Thần lắc đầu, “Tinh thần lực của ta bùng phát rất kịp thời, nên bảo vệ được cả hai chúng ta. Tinh thú kia không chạm được đến nửa sợi tóc.”
Nghe vậy, Yilt mới thật sự thở phào nhẹ nhõm. Nếu tinh thú dám làm Phù Lăng Thần bị thương dù chỉ một chút, hắn nhất định sẽ hối hận vì đã giết nó quá nhanh.
Lúc này Nylas cũng dắt Carville đến trước mặt Phù Lăng Thần. Carville trông rất giống Thư phụ của cậu ta, chỉ là thiếu đi vài phần trầm ổn được năm tháng tôi luyện.
Thần sắc nghiêm túc, Nylas nói: “Phù Lăng Thần các hạ, vô cùng cảm tạ ngài đã cứu Carville một mạng. Carville là đứa con duy nhất, cũng là bảo bối sinh mệnh của gia đình ta. Chúng ta thật không dám tưởng tượng nếu mất đi nó, cuộc sống sẽ còn lại gì. Nếu sau này ngài có chỗ nào cần nhà chúng ta giúp đỡ, xin cứ nói, tuyệt đối đừng khách khí.”
Lời hứa hẹn ấy khiến những trùng cái xung quanh không khỏi kinh ngạc. Dù sao Nylas là một đại quý tộc trùng cái, thế lực gia tộc của ông trải rộng khắp thương giới và quân giới ba tinh khu, lời hứa không điều kiện này có thể nói là vô giá. Nhưng nghĩ kỹ lại, ai cũng thấy không có gì quá đáng — nếu không nhờ Phù Lăng Thần, e rằng Carville đã sớm thành thức ăn cho tinh thú.
Phù Lăng Thần nghe vậy chỉ nhàn nhạt đáp: “Không cần nói quá lời, khi ấy ta chỉ thuận tay mà thôi.”
Đối với sự từ chối đó, Nylas cũng không để tâm.
Ông liếc qua Yilt đang đứng bên cạnh Phù Lăng Thần, trong lòng âm thầm nghĩ: nếu sau này Phù Lăng Thần thật sự không cần nhà họ hỗ trợ, vậy thì ông sẽ chuyển món nợ này sang cho Yilt. Dù sao hiện Yilt đang là thượng tướng quân bộ, giữa các thượng tướng luôn có sự phân chia thế lực khác nhau. Yilt là trùng đơn độc, chỉ dựa vào quân công mà leo lên vị trí đó, còn muốn tiến thêm một bước nữa thì cần có thế lực chống lưng.
Trước kia Nylas không định dính dáng vào tranh chấp quyền lực trong quân bộ, nhưng nếu một ngày nào đó Yilt thật sự cần giúp đỡ, thì vì hôm nay, ông sẽ không thể không ra tay.
Dĩ nhiên, đó là chuyện sau này mới tính. Lúc này, ông chỉ ra lệnh cho thuộc hạ bắt đầu điều tra nguyên nhân vụ việc và xử lý hậu quả.
Sau khi trải qua trận kinh hoàng vừa rồi, Carville tự cảm thấy mình và Phù Lăng Thần đã là bạn bè. Nylas định bảo cậu ta về nghỉ ngơi, nhưng cậu ta cứ khăng khăng muốn tiễn Phù Lăng Thần ra tận cửa, còn nói là để bày tỏ lòng cảm kích.
Phù Lăng Thần: “…” Thật sự không cần thiết đến thế.
Carville là trùng nhiệt tình, giờ đã quên sạch nỗi sợ hãi khi đối mặt tinh thú, thậm chí còn tò mò hỏi: “Phù Lăng Thần các hạ, tinh thần lực của ngươi hẳn là không giống như Hiram nói chứ?”
Bởi vì vào lúc Phù Lăng Thần phát ra tinh thần lực, trực giác Carville đã mách bảo cậu ta — cấp bậc tinh thần lực của Phù Lăng Thần, tuyệt đối cao hơn cậu ta nghĩ.
“Ừ, đó là gã đoán bậy thôi.”
Những trùng cái vừa rồi có gan chạy đến bắt giết tinh thú đều là những trùng có thể năng cực cao, hơn nữa Phù Lăng Thần và Carville lúc này vẫn chưa đi xa, cho nên đám trùng cái kia đều nghe rõ mồn một cuộc trò chuyện của hai trùng. Từng đôi tai lập tức dựng thẳng, chỉ sợ bỏ sót một dấu chấm hay một tiếng thở của Phù Lăng Thần.
Carville cười hì hì nhìn Phù Lăng Thần hỏi: “Ta đoán là S, tinh thần lực của ngươi nhất định cao hơn ta đúng không?”
Phù Lăng Thần chỉ nhẹ “Ừ” một tiếng. Trước đây y không muốn nói ra cấp bậc tinh thần lực là vì ngại phiền phức — y biết nếu tin này lộ ra, chắc chắn sẽ khiến dư luận chú ý quá mức. Nhưng hiện tại đã xảy ra chuyện tinh thú tập kích chấn động như vậy, cho dù y không nói thì cũng sẽ có vô số trùng đoán, vậy thì chi bằng thừa nhận luôn cho xong.
Vừa nghe được lời thừa nhận của Phù Lăng Thần, trên mặt nhóm trùng cái đang nghe lén liền đồng loạt xuất hiện vẻ kh·iếp sợ.
Đa phần trong số họ vốn nghĩ tinh thần lực của y nhiều lắm cũng chỉ là cấp A — dù sao trùng đực cấp S trong toàn Trùng tộc thật sự quá ít, hiện nay chỉ có đúng 5 trùng, mà trong đó 3 vị đều đã tuổi cao, 2 vị còn trẻ thì là hoàng tử Alvin cùng một trùng đực khác tên Hách Qua.
Trước kia Phù Lăng Thần từng bí mật tự dùng thiết bị đo lường để kiểm tra tinh thần lực của mình. Lúc chính phủ Biên Cảnh Tinh muốn tiến hành đo chính thức, y đã thẳng thừng từ chối, nên cấp bậc tinh thần lực của y chưa từng được ghi vào cơ sở dữ liệu của Trùng tộc.
Yilt nghe thấy Phù Lăng Thần là cấp S thì có hơi kh·iếp sợ, nhưng mặt khác lại cảm thấy hoàn toàn trong dự liệu. Hắn từng đoán trong lòng rằng tinh thần lực của Phù Lăng Thần tuyệt đối không tầm thường, có khả năng rất lớn là S.
Cảm nhận được những ánh mắt hâm mộ, ghen tị và oán hận từ các trùng cái khác phía sau đang dán chặt lên người Phù Lăng Thần, trong lòng Yilt không sợ hãi chút nào, ngược lại còn khẽ nghiêng người, cố ý che kín bóng dáng của Phù Lăng Thần, chắn hẳn tầm nhìn của bọn họ.
Đám trùng cái: … Đáng giận! Hắn cố ý, tuyệt đối cố ý!
Lúc này, do tin tức truyền chậm, trên Tinh Võng Trùng tộc vẫn đang bàn tán lo lắng cho an nguy của Phù Lăng Thần và những trùng ở yến hội.
【 Cầu trùng thần phù hộ, mong Phù Lăng Thần các hạ và những trùng khác đều bình an 】
【 Vì sao Thủ Đô tinh lại xuất hiện tinh thú? Từ khi nào mà tinh thú có thể xuyên qua không gian vậy? Đây là lần đầu tiên ta thấy đó 】
【 Tinh thú đáng ch·ết , nếu nó dám làm tổn thương dù chỉ một đầu ngón tay của Phù Lăng Thần các hạ, ta sẽ nghiền nát nó thành tro 】
…
Lúc này, trong hoàng cung.
Hoàng tử Alvin — trùng kế vị duy nhất của hoàng thất đương triều — cũng đã sớm nhận được tin về vụ tinh thú tấn công. Thế nên khi thấy Hiram xuất hiện trước cửa hoàng cung, y lập tức nghi hoặc, “Hiram, chẳng phải ngươi gặp tinh thú sao? Sao lại ở đây?”
Ngay khi tinh thú xuất hiện trong hoa viên, Hiram đã cảm thấy chẳng còn nơi nào an toàn, chỉ có hoàng cung của anh họ Alvin mới là chỗ an toàn nhất. Vì vậy, sau khi chạy trốn khỏi hoa viên, gã liền lập tức lao thẳng đến đây.
Nghe Alvin hỏi, Hiram vội vàng kể lại toàn bộ quá trình vừa rồi, không dám thêm bớt nửa câu.
“BỐP!”
Một cái tát giòn giã giáng thẳng lên mặt Hiram, má trái gã lập tức sưng đỏ.
“Đồ ngu! Ngươi tốt nhất cầu cho Carville ch·ết trong miệng tinh thú đi! Nếu cậu ta sống sót rồi nói ra việc ngươi vì chạy trốn mà đẩy cậu ta ngã xuống đất, thì danh tiếng mà ta khổ cực gây dựng giúl ngươi bấy lâu sẽ tan thành mây khói!” Alvin vẫn giữ vẻ ôn hòa quý tộc, nhưng ánh mắt lại lộ ra sự độc lệ và lạnh lẽo, “Hơn nữa, ngươi quên rồi sao? Nhà Carville sủng ái cậu ta thế nào, chỉ cần Nylas biết chuyện này, ngươi nghĩ ngươi còn có thể sống yên ổn à?”
Hiram bị dọa đến trắng bệch, run rẩy nói: “Anh họ, ta không cố ý! Khi đó ta thật sự chỉ phản ứng theo bản năng! Xin ngươi giúp ta, ta phải làm sao bây giờ?”
Alvin lạnh giọng: “Hiện tại đi theo ta, đến đó xem tình hình thế nào.”
“Hả? Đến đó sao? Nhưng bên đó có tinh thú mà!” Hiram sợ hãi kháng cự.
Alvin liếc gã một cái, giọng lạnh như băng: “Ngươi cho rằng với đám trùng cái ở hiện trường, con tinh thú ấy còn sống được sao? Chúng ta đi là để biết họ nắm trong tay bao nhiêu tin tức. Khi đến nơi, ngươi câm miệng cho ta, để ta nói.”
Nếu Hiram không phải là em họ duy nhất của mình, Alvin thật sự chẳng muốn để ý đến kẻ vừa vô dụng vừa rước họa như gã.
Cảm nhận được ánh mắt chán ghét của Alvin, Hiram lập tức câm nín, suốt dọc đường chỉ biết co ro ngồi một góc, không dám lên tiếng.
Từ hoàng cung đến nơi tổ chức yến hội thật ra không xa. Trên đường đi, Alvin và Hiram đều đang suy nghĩ đối sách, vì vậy không bật quang não để xem tin tức.
Cũng vì thế mà họ hoàn toàn không biết — ngay lúc này, Nylas và Carville đang được phóng viên hiện trường phỏng vấn trực tiếp, toàn bộ cuộc trò chuyện đều đang phát sóng trên Tinh Võng toàn đế quốc.
Chuyện Phù Lăng Thần và những trùng khác gặp phải tinh thú tập kích, lúc này đã trở thành đề tài được toàn Trùng tộc chú ý. Vì thế, các phóng viên sau khi nhận được tin lập tức đổ xô đến hiện trường, hy vọng thu thập được tin tức mới nhất.
Nylas hiểu rõ, nếu tin tức không được công bố kịp thời thì chẳng mấy chốc lời đồn sẽ bay khắp nơi, nên ông dứt khoát dẫn Carville ra bên ngoài yến hội để tiếp nhận phỏng vấn trực tiếp của đông đảo truyền thông.
Đối mặt với một đại quý tộc trùng cái như Nylas và một trùng đực cấp cao như Carville, dù lòng nóng như lửa đốt, đám phóng viên vẫn phải giữ lễ, không dám tùy tiện l* m*ng.
Nylas nhìn vào ống kính, giọng điềm đạm mà rõ ràng: “Về nguyên nhân xuất hiện lỗ đen và tinh thú, hiện tại chúng ta vẫn đang tiến hành điều tra. Còn Phù Lăng Thần các hạ và Carville các hạ, tuy có chạm trán chính diện tinh thú, nhưng thật may mắn là bọn họ đều không bị thương, thân thể hoàn toàn bình an.”
Nghe ông chỉ nhắc đến Phù Lăng Thần và Carville mà không nói đến Hiram, một phóng viên lập tức giơ tay hỏi: “Xin hỏi, tình hình an toàn của Hiram các hạ thế nào? Chúng tôi nhận được tin trong hoa viên lúc đó còn có Hiram các hạ. Ngài cố tình không đề cập đến có phải vì tình huống của Hiram các hạ không được lạc quan không?”
Khán giả đang xem phát sóng trực tiếp cũng đồng loạt tỏ vẻ nghi ngờ.
【 Đúng rồi, chẳng phải tin nóng nói có ba trùng đực sao? Sao chỉ nhắc Phù Lăng Thần và Carville? 】
【 Theo ta thấy, Phù Lăng Thần các hạ và Carville các hạ có thể sống sót đã là kỳ tích rồi. Tám phần mười Hiram các hạ dữ nhiều lành ít 】
【 Đám trùng cái vô dụng, ngay cả trùng đực cũng không bảo vệ được, thật hết nói nổi 】
【 Gặp chuyện là lại đổ lỗi cho trùng cái hả? Ngươi tưởng tinh thú dễ gi·ết vậy sao? Có gan thì tự đi thử một con xem! 】
…
Carville nghe thấy câu hỏi đó thì khẽ nở nụ cười châm biếm. Cậu ta kéo nhẹ tay áo Thư phụ Nylas, ra hiệu muốn tự mình trả lời. Nylas nhìn cậu ta, khẽ gật đầu đồng ý.
Carville mỉm cười nhìn về phía phóng viên vừa hỏi: “Ta thấy các ngươi lo cho Hiram là dư thừa rồi. Dù sao với năng lực chạy trốn của gã, trong toàn Trùng tộc chắc chẳng ai sánh nổi đâu.”
Câu nói vừa dứt, toàn bộ phóng viên và khán giả trong phòng live stream đều ngẩn người.
Carville vốn chán ghét phiền phức, nhưng cậu cố tình theo Nylas ra phỏng vấn là để công khai khiến Hiram mất mặt. Rất nhanh sau đó, cậu liền kể tỉ mỉ chuyện khi Hiram phát hiện tinh thú liền đẩy cậu ngã xuống đất chạy trốn.
Hiện trường và live stream đều lập tức nổ tung!
Một phóng viên không dám tin liền hỏi lại: “Carville các hạ, những gì ngài nói là thật sao?”
“Thật hay không, các ngươi có thể tự hỏi gã. Dù sao hiện tại gã cũng đang ở ngay phía sau các ngươi.” Carville liếc về hướng sau lưng nhóm phóng viên, ánh mắt đầy chán ghét.
Các phóng viên quay đầu lại, liền thấy Alvin và Hiram vừa từ xe huyền phù bước xuống, cảnh tượng lọt trọn vào ống kính phát sóng trực tiếp.
Alvin vừa nhìn thấy, trong lòng lập tức nổi lên một tia hối hận lẫn oán giận. Nếu y không dẫn Hiram cùng đi, giờ này y vẫn có thể phủi sạch quan hệ với gã. Nhưng bây giờ Carville còn sống sờ sờ, mà y lại xuất hiện cùng Hiram, trong mắt Nylas, chẳng khác nào y đang đứng về phía Hiram.
Phóng viên lập tức ùn ùn kéo tới vây quanh hai trùng.
“Hiram các hạ, có phải ngài thật sự vì chạy trốn mà đẩy Carville các hạ ngã xuống đất?”
“Ta được biết trước kia quan hệ giữa ngài và Carville các hạ khá tốt, vậy sau khi đẩy ngài ấy ngã, ngài có từng hối hận không?”
“Lần này ngài trở lại, có phải là muốn xin lỗi Carville các hạ không?”
…
Bị truy hỏi dồn dập, mồ hôi lạnh trên trán Hiram tuôn không ngừng, mặt trắng bệch như giấy.
Thấy vậy, Alvin hơi nheo đôi mắt tím u tĩnh, bước lên một bước:
“Xin mọi người yên lặng một chút, nghe ta nói hai câu.”
Y nâng tay khẽ hạ xuống, âm thanh trầm ổn khiến hiện trường ồn ào lập tức im bặt.
Giọng y ôn hòa, ung dung mà vang dội: “Chuyện này ta đã nghe Hiram kể lại. Em ấy nói lúc ấy tình huống khẩn cấp, không cẩn thận làm Carville ngã xuống. Em cũng không cố ý, chỉ là quá hoảng loạn. Em ấy chạy đi là để liên hệ với ta, muốn ta lập tức điều động hộ vệ hoàng cung đến diệt trừ tinh thú.”
Từ xưa đến nay, Trùng tộc luôn tôn sùng hoàng thất, coi huyết mạch hoàng tộc là tôn quý nhất. Alvin là hoàng tử duy nhất đương triều, trùng được định sẵn sẽ kế vị Trùng Hoàng, hơn nữa y còn là trùng đực cấp S — uy vọng trong dân gian cực cao.
Giờ y đích thân lên tiếng bênh vực Hiram, lập tức khiến dư luận đảo chiều. Dù là nhóm phóng viên tại hiện trường hay hàng triệu khán giả đang xem live stream, đều có không ít trùng tộc bắt đầu nghiêng về phía tin lời Hiram nói.
Lúc này hai mắt Hiram đỏ hoe, giọng nghẹn ngào nhìn về phía Carville:
“Thực xin lỗi Carville vì khi đó ta đẩy ngã ngươi, đó thật sự chỉ là hành động vô ý mà thôi.”
Carville đã sớm đoán được gã sẽ nói thế, chẳng chịu nhận lỗi thật lòng. Cậu ta lạnh giọng hừ một tiếng:
“Cố ý hay vô ý thì để mọi người cùng xem mà nhận xét đi. Trong hoa viên có ghi hình giám sát, ta sẽ đăng toàn bộ lên Tinh Võng. Đến lúc đó ai có mắt đều sẽ tự biết rõ chân tướng.”
Hiram tức đến nghiến răng trong lòng, không ngờ mình đã hạ thấp tư thái như thế mà Carville vẫn không chịu bỏ qua.
Alvin cũng hơi cau mày. Y biết nếu cứ dây dưa tiếp ở chuyện này, hình tượng bị tổn hại sẽ chỉ là Hiram. Dù vô tình hay cố ý, Carville vẫn là trùng bị hại — đám Trùng tộc đương nhiên sẽ đứng về phía cậu ta.
Alvin liền cười hòa giải, khéo léo đổi chủ đề:
“Dù sao cũng may mắn là Carville các hạ và Phù Lăng Thần các hạ đều bình an vô sự. Có thể hỏi hai vị làm sao an toàn thoát thân được không?”
Bây giờ Carville đối với Alvin cũng chẳng có thiện cảm gì, cậu ta giận dữ đáp:
“Phù Lăng Thần các hạ khác với loại trùng đực ích kỷ nào đó.”
Cậu ta dương dương tự đắc, kể lại tường tận chuyện Phù Lăng Thần đã bộ phát tinh thần lực như thế nào trong giây phút nguy cấp, dựng nên khiên phòng ngự bằng tinh thần lực che chở cho cả hai, ngăn được tinh thú tấn công.
Câu chuyện vừa dứt, toàn bộ phóng viên, kể cả Alvin và Hiram, đều ngây người. Trên mặt họ đồng loạt hiện rõ vẻ kh·iếp sợ.
Một phóng viên nửa tin nửa ngờ, run giọng hỏi lại:
“Ý ngài là… Phù Lăng Thần các hạ thật sự dùng tinh thần lực để chống lại tinh thú sao?”
Giờ Carville đã hoàn toàn biến thành một fan cuồng trung thành của Phù Lăng Thần, nghe có trùng dám nghi ngờ liền không vui, hừ lạnh:
“Ta tận mắt chứng kiến, chẳng lẽ còn giả được sao? Có gì phải kinh ngạc thế, thật là đại kinh tiểu quái. Trước kia không phải cũng từng có tin tức tương tự rồi sao?”
Carville hoàn toàn quên mất dáng vẻ sợ đến ngây người của mình khi lần đầu thấy khiên tinh thần lực kia.
Đám phóng viên nhất thời xôn xao như ong vỡ tổ.
Là trùng đưa tin, chỉ cần Carville nhắc một câu, bọn họ liền hiểu cậu ta đang nói đến vụ việc nổi tiếng hơn hai mươi năm trước — có một trùng đực cấp A từng bộc phát tinh thần lực để bảo vệ bản thân.
Theo lý thuyết, đã có tiền lệ như vậy thì không cần phải quá kinh ngạc. Nhưng… sao có thể không kinh ngạc cho được?! Hai mươi năm qua chưa từng có ai tái hiện được chuyện ấy, vậy mà bây giờ lại có một trùng đực trẻ tuổi làm được!
Trong lòng các phóng viên đều gào thét: trùng bình tĩnh trong chuyện này mới là kẻ kỳ quái!
Còn trên Tinh Võng, khán giả đang xem trực tiếp cũng bị những lời Carville nói làm cho chấn động.
【 Khụ khụ… cho ta xác nhận lại lần nữa, đây thật sự là tin phát sóng trực tiếp chứ không phải phim khoa học viễn tưởng à? 】
【 Dù là phim truyền hình thì cũng không có, nếu biên kịch dám viết kiểu này sẽ bị chửi vì quá vô lý rồi 】
【 Trùng đực dùng tinh thần lực để phòng ngự ư? Chẳng lẽ Phù Lăng Thần các hạ là trùng đực viễn cổ tái sinh? Trong lịch sử, chỉ trùng đực viễn cổ mới có thể làm được chuyện này! 】
【 Có lẽ chỉ là bộc phát tạm thời trong lúc sống chết thôi, trùng đực viễn cổ thì có thể tùy ý điều khiển tinh thần lực cơ mà 】
【 Dù chỉ là ngẫu nhiên bộc phát, cũng đủ lợi hại rồi! Đổi lại là trùng đực khác, chưa chắc đã làm được đâu! 】
【 Chính là nói, nếu trùng đực nào cũng có thể bộc phát tinh thần lực trong nguy cấp, vậy vì sao Hiram lại sợ đến mức quay đầu bỏ chạy, còn đẩy cả đồng tộc ngã xuống đất? 】
【 Hiram các hạ đã nói là vô ý rồi, sao còn cứ bám mãi chuyện này thế? Các ngươi rảnh quá à? 】
【 Trải nghiệm của Phù Lăng Thần các hạ đúng là thần kỳ, còn hấp dẫn hơn phim nữa 】
【 Hắc hắc, nếu có thể quay thành điện ảnh, ta là trùng đầu tiên mua vé ủng hộ 】
【 Nhưng mà ai có thể đóng vai Phù Lăng Thần các hạ đây? Có tìm nổi diễn viên nào phù hợp không? 】
【 Hay là… để Phù Lăng Thần các hạ tự mình diễn bản thân luôn đi? 】
【 …Ngươi nằm mơ đẹp quá đấy, ta không nỡ dội nước lạnh vào đâu 】
【 Chỉ có ta vẫn đang nghĩ xem vì sao Thủ Đô tinh lại xuất hiện lỗ đen và tinh thú sao? 】
【 Đợi chính phủ điều tra đi, chuyện này hiếm thấy như thế, e rằng phải mất kha khá thời gian mới có kết quả 】
…