Chương 29 - Trùng Đực Tham Gia Show Hôn Nhân Chiếm Trọn Spotlight

Trùng Đực Tham Gia Show Hôn Nhân Chiếm Trọn Spotlight

“Trùng kia chính là Phù Lăng Thần?”

Hiram gật gật đầu, “Carville, ngươi vẫn là nên ít tiếp xúc với y thì hơn. Y bởi vì xuất thân đặc biệt, dường như mang ác cảm thù hằn rất sâu đối với đám trùng đực quý tộc như chúng ta. Trước kia ở trong tiết mục, y thường xuyên liên hợp với hai khách quý trùng đực khác để xa lánh ta.”

Carville và Hiram đứng ở lan can hành lang tầng hai, từ trên cao nhìn xuống đại sảnh yến hội dưới lầu nơi Phù Lăng Thần đang đứng.

“Hừ, yến hội hôm nay là do thư phụ ta chủ trì. Có ta ở đây, ta tuyệt đối sẽ không để y khi dễ ngươi.”

Trùng đực vốn đã ít, trong giới quý tộc trùng đực lại càng hiếm hơn nữa, cho nên từ nhỏ Carville và Hiram đã là bạn chơi thân thiết.

Nhìn phản ứng của Carville đúng như mình dự đoán, trong mắt Hiram hiện lên một tia đắc ý… Tên ngốc này, dù cho gia thế cậu ta có tốt hơn gã thì đã sao, chẳng phải vẫn bị gã dắt mũi xoay vòng.

Carville có gương mặt tinh xảo, thần sắc mang vài phần kiêu ngạo, cậu ta nhìn về phía Hiram: “Chúng ta xuống gặp y đi. Ở chỗ này ánh đèn phản chiếu, ta thấy không rõ y trông như thế nào.”

Carville mải mê chơi game mỗi ngày, không xem hot search trên Tinh Võng, cũng chẳng chú ý tiết mục phát sóng trực tiếp, cho nên đến giờ vẫn không biết dung mạo Phù Lăng Thần ra sao. Toàn bộ hiểu biết của cậu ta về trùng này đều nghe từ miệng Hiram.

Nhìn thấy Carville xoay người định đi xuống, Hiram vội vàng duỗi tay giữ lại, “Chờ chút, Carville, hôm nay dù sao y cũng là khách mời. Nếu bây giờ ngươi xuống đó gây phiền toái cho y, lát nữa thư phụ và hùng phụ ngươi chắc chắn sẽ mắng ngươi một trận.” Hơn nữa còn có thể khiến gã bị các Trùng tộc khác chỉ trích, ảnh hưởng danh tiếng của mình.

Carville nghi hoặc chớp chớp đôi mắt vàng, “Vậy chẳng lẽ tùy y khi dễ ngươi như thế ? Tính tình ngươi cũng thật tốt quá rồi đấy?”

Hiram cười cười, “Không còn cách nào khác, bây giờ có quá nhiều đôi mắt đang chú ý đến y. Nếu chúng ta qua đó gây chuyện, ngươi chắc chắn sẽ bị nói không hay.”

“Cũng đúng. Chưa nói đến thư phụ ta, chỉ cần hùng phụ biết được thì chắc chắn sẽ lải nhải ta đến ch·ết. Cứ đợi khi y tách riêng, ta sẽ đích thân dạy dỗ cho y một trận, để y về sau tuyệt đối không dám khi dễ ngươi nữa.”

Khóe môi Hiram cong lên, mang theo nụ cười thỏa mãn.

Hôm nay Colin và Mannie cũng cùng thư quân của họ đến tham gia yến hội.

“Phù Lăng Thần các hạ, Yilt thượng tướng, đã lâu không gặp.”

Colin và Mannie đi đến, chào hỏi Phù Lăng Thần cùng Yilt, rồi mời: “Phù Lăng Thần các hạ, bên kia đều là bạn trùng đực của chúng ta, ngươi có muốn qua đó chơi cùng không? Dù sao đám trùng cái tụ lại toàn nói chuyện chúng ta nghe chẳng hiểu nổi, càng đừng nói là trò chuyện chung.”

Phù Lăng Thần lại không thấy vậy, thật ra y nghe hiểu được tất cả đề tài của Yilt và những trùng cái khác. Bất quá, lần này Yilt đến là có nhiệm vụ trong người, sự hiện diện của y hình như khiến hắn mang thêm gánh nặng… Bởi vì Yilt luôn giữ một phần lực chú ý đặt trên người y, giống như sợ y sẽ bị thương bất cứ lúc nào.

Phù Lăng Thần nhìn Yilt: “Ta qua bên kia nói chuyện với Colin và Mannie một lát, em cứ làm việc của em đi.”

Sau khi tách ra, Phù Lăng Thần cùng Colin và Mannie đi về phía nhóm bạn của họ.

Nhưng chỉ một lúc sau khi đến nơi, y liền cảm thấy có chút hối hận — sớm biết thế, y thà tìm chỗ yên tĩnh mà ngồi còn hơn.

Đám bạn của Colin và Mannie đều đối với Phù Lăng Thần tràn đầy hứng thú và tò mò. Vừa nhìn thấy y, bọn họ liền hóa thân thành “mười vạn câu vì sao”, hỏi han tới tấp khiến Phù Lăng Thần mệt mỏi tâm can. Y thật sự không chịu nổi kiểu “quan tâm” đó, cuối cùng kiếm đại cái cớ rồi trốn đi.

Từ khi vào sảnh yến tiệc đến giờ, Phù Lăng Thần vẫn chưa ăn gì, y đi đến chiếc bàn ăn hình chữ nhật, cầm một ly đồ uống trên bàn, nhẹ nhấp một ngụm.

“Ngươi chính là Phù Lăng Thần?”

Nghe tiếng chất vấn xa lạ phía sau, Phù Lăng Thần chậm rãi xoay người, ánh mắt lạnh nhạt nhìn người đến.

Carville vốn đã chuẩn bị sẵn tinh thần “tra hỏi”, nhưng ngay khoảnh khắc Phù Lăng Thần quay đầu lại, mặt cậu ta bỗng chốc nóng lên, hai má cũng dần phiếm hồng…sao Phù Lăng Thần lại có thể đẹp đến mức này? Quả thực giống hệt NPC hoàn mỹ nhất mà cậu ta yêu thích trong trò chơi!

Trong đầu Carville bỗng nhớ lại lời Hiram từng nói rằng Phù Lăng Thần rất chán ghét trùng đực quý tộc, vậy chẳng phải là y… cũng chán ghét cậu ta?! Suy nghĩ này khiến tâm tình Carville lập tức tụt xuống.

Nhưng mà… không hiểu vì sao, vừa nhìn thấy Phù Lăng Thần, cậu ta lại cảm thấy người này không giống như lời Hiram mô tả, tuyệt đối không phải loại ác liệt đó.

Phù Lăng Thần nhìn dáng vẻ ngây người của Carville, không khỏi có chút bất đắc dĩ — trùng đực này tự dưng chạy đến hỏi y một câu như thế, rồi lại đờ ra như bị đứng hình sao?

Phù Lăng Thần nói: “Ngươi tìm ta có việc gì?”

Giọng y khiến Carville đang hỗn loạn trong đầu bừng tỉnh trở lại hiện thực.

Carville vốn định nói một tràng, kết quả lại chẳng thốt nên lời nào. Nhìn gương mặt hoàn mỹ đến mức như tác phẩm nghệ thuật kia, cậu ta khẩn trương đến nỗi đầu óc trống rỗng, cuối cùng ấp úng: “Ta… ta chỉ là tới chào hỏi ngươi một tiếng.”

Phù Lăng Thần: “…” Trùng đực này thật kỳ quặc, hơn nữa ngữ khí ban đầu của cậu ta rõ ràng là muốn gây chuyện, sao giờ lại hóa thành như vậy?

Nhìn bóng lưng Phù Lăng Thần rời đi, Carville đứng ngẩn tại chỗ, trên mặt tràn đầy hối hận. Cậu ta vừa rồi nói cái gì vậy chứ? Ngày thường đâu có vụng về như thế, sao vừa gặp người ta lại như bị thắt lưỡi. Tức ch·ết cậu ta mất, đầu lưỡi gì mà vô dụng thế, đến lúc quan trọng lại “rớt dây xích”!

“Carville, ngươi đứng đây làm gì vậy?” Hiram bước đến bên cạnh cậu ta.

Thấy Hiram, Carville vốn đang ảo não liền càng thêm chột dạ, nghĩ đến biểu hiện của mình vừa nãy, liền vội nói sang chuyện khác: “Không, không có gì. Hiram, ngươi đến tìm ta có việc sao?”

Khóe môi Hiram nhếch lên, nở nụ cười ôn hòa, “Cũng không có gì, chỉ là vừa nãy ta nhìn thấy ngươi và Phù Lăng Thần đứng cùng nhau, sợ ngươi cãi nhau với y rồi bị y làm hại, nên mới đến xem.”

Đối với sự quan tâm của Hiram, Carville lại càng chột dạ, “Ta không bị gì đâu, Hiram, ngươi đừng lo.”

“Không bị gì? Nghĩa là ngươi chiếm thượng phong rồi đúng không, xem ra ngươi dạy cho y một bài học rồi hả?”

Carville xấu hổ cười cười, hàm hồ đáp: “Cũng… gần như vậy đi.”

Hiram không phát hiện ra Carville có gì khác thường, nghe được Carville đáp lại, trong lòng gã lập tức tràn đầy đắc ý — quả nhiên, Carville ngu xuẩn này thật đúng là một con dao dễ dùng.

“Hiram, trước đó ngươi nói với ta rằng Phù Lăng Thần các hạ rất chán ghét đám trùng đực quý tộc chúng ta, nhưng vừa rồi ta tiếp xúc với y, phản ứng của y tựa hồ cũng không tệ lắm, giữa các ngươi có phải là có hiểu lầm gì đó?” Carville thử hỏi.

“Carville, ngươi cảm thấy trong tình huống này y sẽ công khai khiêu khích ngươi sao? Chắc chắn y đã sớm biết ngươi có bối cảnh gia thế mạnh, không phải loại y dám tùy tiện trêu chọc, cho nên mới cố tình che giấu mấy suy nghĩ đen tối kia của mình. Ngươi tin ta đi, dù sao chúng ta cũng cùng nhau lớn lên từ nhỏ, ta không cần thiết phải nói dối ngươi.”

Nghe Hiram nói vậy, trong lòng Carville lại càng thêm rối rắm.

Hiram không hề nhận ra sự thay đổi nhỏ nơi ánh mắt Carville, tự cho rằng mình vẫn đang nắm chắc cậu ta trong lòng bàn tay.

Khoảng thời gian Hiram rời Carville trước đó, gã cũng không phải đi dạo chơi vô nghĩa. Gã quanh quẩn khắp nơi trong yến hội, nghe được không ít trùng đang bàn tán về Phù Lăng Thần, trong đó có một tin làm gã vui sướng đến nở hoa — đó là về cấp bậc tinh thần lực của y.

“Carville, ngươi biết không, ta vừa nghe được một chuyện — hình như tinh thần lực của Phù Lăng Thần rất thấp, thấp nhất trong các trùng, chỉ là cấp D.”

Tinh thần lực của trùng đực được chia từ thấp đến cao thành D, C, B, A, S. Chỉ cần đạt tới A là đã được xem như trùng đực cấp cao, mà S lại càng hiếm hoi, có thể đếm được trên đầu ngón tay.

Từ trước tới nay Hiram vẫn canh cánh trong lòng vì tinh thần lực của gã chỉ có cấp C, nên khi nghe nói Phù Lăng Thần chỉ có cấp D, trong lòng gã thật sự vui sướng đến muốn nở hoa.

Carville nghe tin này thì lại chẳng mấy hứng thú.

Cậu ta khoanh tay sau đầu, giọng nói thản nhiên: “Tinh thần lực cao hay thấp thật ra đối với trùng đực chúng ta cũng chẳng có ảnh hưởng gì lớn, dù sao tinh thần lực chỉ là để giúp trùng cái xoa dịu lĩnh vực tinh thần mà thôi. Với ta, một kẻ cả đời chỉ muốn ở bên trò chơi, chẳng hứng thú gì với yêu đương hay kết hôn, thì tinh thần lực có cũng như không.”

Nghe lời đó, Hiram không khỏi siết chặt đầu ngón tay, ánh mắt lóe lên một tia ghen ghét và căm hận… Kiểu như Carville, một trùng đực cấp A, sao có thể hiểu được cảm giác bị khinh thường vì tinh thần lực yếu của gã.

Carville có thể dễ dàng nói ra lời xem thường cấp bậc tinh thần như thế, thật sự khiến Hiram ghen tị và chán ghét đến cực điểm. Nhưng gã giỏi che giấu cảm xúc, trên mặt vẫn tươi cười, cùng Carville vừa đi vừa trò chuyện như không có gì.

Bên ngoài thì Hiram như đang tán gẫu cùng Carville, nhưng khóe mắt gã vẫn luôn âm thầm tìm kiếm bóng dáng Phù Lăng Thần.

Khi đi tới hành lang ngoài sảnh, cuối cùng gã cũng tìm được — Phù Lăng Thần đang ngồi một mình trên chiếc ghế dài ở góc hoa viên.

Hiram nói: “Carville, ngươi xem, bên kia kia chẳng phải Phù Lăng Thần sao?”

Carville nghe vậy lập tức vui vẻ quay đầu nhìn, “Đúng là y rồi.”

“Vậy thì chúng ta qua hỏi thử cấp bậc tinh thần lực của y đi.” Hiram cười, đề nghị.

“Đó là chuyện riêng tư của y, hỏi thẳng như vậy có phải không hay lắm không?” Carville hơi do dự phản đối.

“Không sao, chỉ hỏi một câu thôi mà, cũng chẳng phải chuyện gì to tát.” Hiram nói xong liền bỏ mặc Carville, tự mình đi thẳng về phía Phù Lăng Thần.

Carville thấy vậy, chỉ đành vội vàng chạy theo sau.

Nghe tiếng bước chân, Phù Lăng Thần vốn đang nhắm mắt dưỡng thần liền mở mắt ra. Thấy Hiram, giữa mày y thoáng hiện vẻ không kiên nhẫn — đúng là âm hồn không tan.

“Phù Lăng Thần các hạ, đã lâu không gặp, dạo này ngươi thế nào?” Hiram cười, làm bộ khách sáo chào hỏi.

“Ban đầu còn tốt, nhưng nhìn thấy ngươi thì hết tốt rồi.” Phù Lăng Thần nhàn nhạt đáp.

Hiram bị y nói trắng ra như thế thì cứng họng ngay tại chỗ, trong chốc lát không nói được gì. Còn Carville đứng sau gã thì suýt nữa bật cười, khóe miệng khẽ cong lên.

Rất nhanh, Hiram lại lấy lại vẻ bình tĩnh, gương mặt cố nặn nụ cười hòa nhã, nói: “Phù Lăng Thần các hạ, khi nãy ta đi qua nghe thấy có mấy Trùng tộc đang tò mò về cấp bậc tinh thần lực của ngươi. Chúng ta quen biết cũng có một khoảng thời gian rồi, mà ta vẫn chưa biết tinh thần lực của ngươi thuộc cấp nào.”

“Ngươi không biết thì liên quan gì đến ta? Chẳng lẽ pháp luật có quy định trùng đực nhất định phải công khai cấp bậc tinh thần lực của mình sao?”

Carville kéo tay áo Hiram, ra hiệu gã đừng hỏi tiếp nữa. Nhưng hiếm khi Hiram có được cơ hội để chế giễu giẫm đạp Phù Lăng Thần, sao có thể dễ dàng bỏ qua. Nhìn phản ứng lạnh nhạt của y, Hiram càng tin chắc phán đoán của mình là đúng.

Gã làm ngơ ánh mắt khuyên ngăn của Carville, cười nói với Phù Lăng Thần: “Phù Lăng Thần các hạ, chẳng lẽ vì tinh thần lực của ngươi quá thấp, ngươi cảm thấy xấu hổ nên không dám nói cho trùng khác biết?”

Phù Lăng Thần khẽ cười, giọng lạnh như băng: “Hiram, ngươi đang tự phân tích chính mình à? Không thể không nói, ngươi thật sự rất hiểu bản thân mình.”

Thái độ khinh thường cùng lời nói mỉa mai của y khiến Hiram càng thêm phẫn nộ. Nhớ lại những lần trước bị y làm mình mất mặt, gã tức đến mức buột miệng hét lên: “Cho dù ngươi không nói thì ta cũng đoán được! Tinh thần lực của ta ít nhất còn là cấp C, còn ngươi ngay cả C cũng không có, chỉ là cấp D thấp nhất mà thôi!”

“Đủ rồi, Hiram, đừng nói nữa!” Carville nổi giận. Hôm nay Hiram thật sự khác lạ, trước giờ cậu ta chưa từng thấy gã có kiểu hung hăng ép trùng như vậy.

Thấy Carville đột nhiên nổi giận, Hiram mới ý thức được vừa rồi bản thân đã quá kích động. Gã quay đầu lại định giải thích, nhưng khi vừa nhìn về phía sau Carville — cả khuôn mặt gã lập tức trắng bệch như tờ giấy.

“…Tinh, tinh thú…”

Nghĩ đến mức độ kh*ng b* của tinh thú, đầu óc Hiram trống rỗng, chỉ còn lại bản năng sinh tồn. Gã lập tức hất Carville ra, điên cuồng chạy về phía lối ra hoa viên — gã tuyệt đối không muốn chết ở đây khi còn trẻ như vậy!

Carville bị Hiram đẩy ngã ngồi phịch xuống đất, còn chưa kịp phản ứng chuyện gì xảy ra.

“Cái gì mà tinh thú? Tinh thú chẳng phải đều bị ngăn ngoài Biên Cảnh Tinh sao? Làm sao Thủ Đô tinh lại có thể xuất hiện tinh thú được?”

Ngồi dưới đất, Carville nghi hoặc quay đầu lại nhìn phía sau. Nhưng khi thấy cảnh tượng trước mắt, nụ cười mơ hồ trên mặt cậu ta lập tức cứng đờ như đá.

Bầu trời vốn trong xanh yên bình bỗng xuất hiện một lỗ đen khổng lồ khiến người ta nhìn thôi cũng rùng mình. Từ trong đó, một con tinh thú khổng lồ, xấu xí khủng khiếp, bò ra với tốc độ kinh người.

Hai cánh của nó dang rộng, thân thể to lớn như che khuất cả ánh sáng. Khi nó chui ra khỏi hắc động, đôi mắt to như chuông đồng lập tức khóa chặt vào Carville và Phù Lăng Thần.

Nó phành phạch đập đôi cánh khổng lồ, trong nháy mắt đã bay thẳng về phía bọn họ. Tốc độ của nó nhanh đến mức mắt thường không thể bắt kịp, chỉ thoáng chốc đã lướt đến ngay phía trên Carville. Nhìn thấy khuôn mặt gớm ghiếc của tinh thú chỉ cách mình chưa đầy một thước, hơi thở hôi thối thổi thẳng vào mặt, Carville sợ đến mức nhắm chặt hai mắt… Khoảng cách gần như thế, căn bản không còn cơ hội chạy trốn. Nghĩ đến việc sau khi chết có lẽ đến cái th·i th·ể cũng chẳng còn, Carville cảm thấy lòng lạnh buốt, tuyệt vọng bao trùm.

Không trung đột nhiên xuất hiện hắc động lớn như vậy, đám khách dự yến hội lập tức phát hiện ra.

Khi thấy tinh thú từ hắc động bay về hướng hoa viên, mọi người hoảng hốt hỏi: “Bên hoa viên còn ai không?”

“Ta… ta vừa từ đó đi ra, khi ấy còn thấy Phù Lăng Thần các hạ, Carville các hạ và Hiram các hạ đang nói chuyện trong hoa viên. Ta không chắc họ còn ở đó hay không.” Trùng cái nói, sắc mặt trắng bệch.

Nghe xong, nhóm trùng cái đều hoảng hốt chạy về hướng hoa viên, nhưng trong lòng ai nấy đều biết rõ — hy vọng sống sót của bọn Phù Lăng Thần mỏng manh như hạt cát giữa biển. Với tốc độ cắn nuốt kh*ng b* của tinh thú kia, e rằng bọn họ đã sớm bị nuốt chửng rồi.

Yilt và Thư phụ của Carville- Nylas đều mặt cắt không còn giọt máu, dùng hết toàn lực lao về phía hoa viên.

Trong hoa viên, Carville nhắm chặt mắt, mí mắt run lên không ngừng. Cậu ta vốn đã chuẩn bị tinh thần chờ cái chết, nhưng mãi vẫn không cảm thấy đau đớn. Cậu ta cẩn thận hé mắt ra — đập vào mắt là hình ảnh tinh thú há to miệng ngay trên đầu mình, tim cậu ta như ngừng đập. Nhưng rất nhanh, Carville phát hiện toàn thân mình đang được bao bọc trong một tầng ánh sáng mờ trong suốt, giống như một lớp khiên pha lê bảo hộ.

Carville mang vẻ mặt kh·iếp sợ và không thể tin nổi mà nhìn về phía Phù Lăng Thần, bởi vì lớp khiên sáng nửa trong suốt này chính là từ trên người y lan ra bốn phía, lấy y làm trung tâm, hình thành một nửa mái vòm ánh sáng, hoàn toàn tách bọn họ khỏi tinh thú bên ngoài.

Tinh thú bị chặn lại ở ngoài, thấy con mồi trước mắt mà không chạm được, liền nổi điên, điên cuồng va đập vào lớp hào quang. Cái miệng khổng lồ đầy máu của nó há ra, nước dãi nhỏ tong tong xuống đất, ánh mắt nó nhìn Phù Lăng Thần và Carville hệt như nhìn thấy một bữa tiệc thịnh soạn hấp dẫn vô cùng.

Carville bị cảnh tượng đó dọa cho tim run lên, nhưng sau khi thấy tinh thú liên tục tấn công mấy lần mà vẫn không phá nổi lớp màn ánh sáng này, cậu ta mới thở ra, lòng dần ổn định lại.

Ban đầu bị tinh thú hù đến mức chân mềm nhũn, chỉ có thể ngồi bệt trên đất, nhưng giờ thấy con quái vật bên ngoài chẳng làm gì được, Carville mới mạnh dạn hơn, từ từ đứng dậy.

Cậu ta tò mò hỏi: “Cái màn ánh sáng hình nửa vòng tròn đang bảo vệ chúng ta này là cái gì vậy?”

“Là khiên phòng ngự được dệt từ tinh thần lực.”

“Tinh thần lực??! Ngươi nói là tinh thần lực của trùng đực chúng ta sao? Khi nào thì tinh thần lực lại có thể làm ra được thứ này? Sao ta chưa từng nghe nói qua?” Carville tròn mắt, đầy kinh ngạc.

Tuy Phù Lăng Thần biết rõ nguyên do phía sau mọi chuyện, nhưng lúc này không tiện nói, chỉ tùy ý đáp: “Ta cũng không rõ lắm. Vừa rồi bị con tinh thú đó dọa sợ, sau đó tinh thần lực của ta bỗng bộc phát, tự động hình thành nên cái khiên phòng ngự này.”

Thực ra, với tinh thần lực hiện tại của y, Phù Lăng Thần có thể dễ dàng gi·ết ch·ết con tinh thú kia, không cần chỉ dừng lại ở việc phòng ngự. Nhưng làm thế quá mức chói mắt — chỉ riêng việc dựng lên khiên phòng ngự này thôi đã khiến Carville kinh hãi đến như vậy, nếu y thẳng tay tiêu diệt tinh thú, chắc chắn sẽ kinh động đến vị Trùng Hoàng bệ hạ “Chí cao vô thượng” kia.

Nghe Phù Lăng Thần nói lớp khiên này do tinh thần lực tạo thành, Carville càng thêm tò mò, chăm chú quan sát trạng thái của y, muốn xem liệu bản thân có thể làm được như thế hay không.

Bề ngoài, Phù Lăng Thần trông vẫn giống như bình thường, bình tĩnh và điềm đạm, nhưng khi Carville chú ý đến đôi mắt của y, trên mặt cậu ta không khỏi hiện ra một tia kh·iếp sợ.

Lúc đầu cậu ta nghĩ mình nhìn nhầm, nhưng nhìn kỹ lại thì không — màu mắt của Phù Lăng Thần dường như đã biến đổi, đen đến mức ẩn hiện sắc tím… Không đúng, nói chính xác hơn, là y vốn đeo một cặp mỹ đồng màu đen, mà giờ đây lớp mỹ đồng đó không còn đủ để che đi ánh sáng thật sự trong mắt y.

Nghĩ đến ý nghĩa của màu tím trong truyền thuyết — màu tượng trưng cho cấp bậc tinh thần lực cao nhất — Carville kinh hoàng không kém gì lúc thấy tinh thú. Nhưng cậu ta nhanh chóng che giấu cảm xúc, cố gắng tỏ ra bình tĩnh, mỉm cười nói: “Phù Lăng Thần các hạ, không biết có phải do ánh nắng phản chiếu không, mà từ góc của ta nhìn thấy màu mắt ngươi dường như đen mà pha chút tím.”

Phù Lăng Thần liếc cậu ta một cái. Thấy ánh mắt Carville vẫn mang theo ý cười hiền hòa, y chỉ khẽ “Ừ” một tiếng, “Hẳn là ánh sáng phản chiếu thôi.”

Y dời tầm mắt khỏi Carville, cảm giác đôi mắt hơi chua xót do vừa dùng tinh thần lực quá mạnh… Có lẽ chính vì vậy mà màu mắt trở nên đậm hơn bình thường, khiến sắc tím lộ ra qua lớp mỹ đồng. Trước kia trong quá trình huấn luyện, Thư phụ từng dặn y: nếu không phải bất đắc dĩ, tuyệt đối đừng sử dụng tinh thần lực ở nơi công cộng, để tránh bại lộ màu mắt thật.

Bên ngoài, tinh thú thấy mãi vẫn không phá nổi lớp khiên nửa trong suốt, mà “hai món ăn” bên trong còn có tâm tư nói chuyện phiếm, liền càng thêm cuồng nộ. Nó ngửa đầu gào lên một tiếng rống đinh tai nhức óc, rồi lại cúi xuống, dốc toàn lực lao đầu vào lớp khiên phòng ngự thêm lần nữa.

Nghe thấy tiếng gào thét điên cuồng của con tinh thú, nhóm trùng cái đang chạy về phía hoa viên lập tức càng tăng tốc.

Yilt xông lên đầu tiên, tốc độ của hắn nhanh đến mức bỏ lại toàn bộ những trùng cái phía sau một quãng dài.

Lúc này, tin tức về việc trên bầu trời Thủ Đô tinh đột nhiên xuất hiện hắc động và tinh thú đã lan truyền điên cuồng khắp Tinh Võng, chỉ trong chớp mắt đã leo thẳng lên hot search hạng nhất.

Số lượng khách khứa tham dự yến hội lần này không ít, chẳng mấy chốc đã có trùng đực đăng bài lên mạng, nói rằng Phù Lăng Thần, Hiram và Carville — ba trùng đực đó — đã bị tinh thú tấn công, hiện giờ sống chết chưa rõ.

Tin tức này như một hòn đá ném xuống mặt hồ, lập tức làm dậy sóng toàn mạng. Ai nấy đều không dám tin, thậm chí có trùng cái kích động tuyên bố sẽ lập tức chạy đến hiện trường cứu viện, nói rằng phải xé nát con tinh thú kia thành trăm mảnh mới hả giận.

Tình hình sinh tử của nhóm Phù Lăng Thần ngay lập tức trở thành đề tài khiến toàn Trùng tộc lo lắng và dõi theo.