Mannie bày quầy gỏi trộn ngay sát bên cạnh Phù Lăng Thần. Sau khi biết Phù Lăng Thần định dùng chiêu “ăn thử miễn phí” để thu hút khách, cậu ta cũng học theo phương thức đó. Món chính mà Mannie làm là gỏi trộn rau dưa, mà vì Thỏ tộc vốn là chủng tộc ăn chay điển hình, món gỏi trộn của cậu ta được du khách Thỏ tộc nhiệt liệt hoan nghênh.
Chỉ một lát sau khi Phù Lăng Thần và Yilt bán hết sạch kem băng, Mannie và thư quân Mond cũng đã bán sạch toàn bộ số gỏi trộn chuẩn bị cho ngày hôm nay.
Không cần nghĩ nhiều, Mannie liền biết hôm nay chắc chắn mình đã vượt qua mức lợi nhuận mà tổ tiết mục đặt ra.
Tổ tiết mục nhìn thấy Phù Lăng Thần và Mannie nhanh như vậy đã hoàn thành mục tiêu lợi nhuận, trong lòng đều có chút hối hận — bọn họ có phải đã quá xem nhẹ năng lực của những vị khách quý trùng đực này rồi không? Nhưng khi nhìn sang Hiram, lại thấy mục tiêu ấy hình như vẫn còn “hợp lý”.
Sau khi Mannie cũng bán hết toàn bộ đồ ăn, Phù Lăng Thần và mọi người tính thu dọn quầy hàng để trở về khách sạn nghỉ ngơi.
Ban đầu, họ định đi ra từ lối vào quảng trường khi đến, nhưng Mannie đột nhiên thấp giọng hỏi:
“Phù Lăng Thần các hạ, chúng ta có thể đi ra từ lối đối diện không?”
Phù Lăng Thần nhìn qua, rồi gật đầu. Tuy lối đó phải đi ngang qua quầy hàng của Hiram, nhưng y vốn không để tâm.
Tính cách Mannie vốn trầm lặng, ít nói, nhưng khi sắp đi ngang qua chỗ Hiram, cậu ta lại quay sang thư quân của mình, nói giọng bình thản mà rõ ràng:
“Mond, hôm nay thật là nhờ có Phù Lăng Thần các hạ giúp đỡ phổ biến món gỏi trộn, chúng ta mới có thể nhanh như vậy hoàn thành mục tiêu mà tổ tiết mục đề ra. Từ giờ trở đi, chúng ta cũng có thể giống du khách, thong thả dạo chơi, không cần vì tinh tệ mà phiền não nữa.”
Mond nghe xong, biết ngay Mannie đang mượn lời để châm chọc lại Hiram — kẻ lúc sáng còn đến khoe khoang, giờ lại thất bại thảm hại. Hắn liền cười phụ họa:
“Có Phù Lăng Thần các hạ hỗ trợ, mục tiêu tổ tiết mục đặt ra kỳ thật cũng chẳng khó đạt được.”
Tuy Phù Lăng Thần và Yilt không nói gì, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt cứng đờ của Hiram và thư quân Barton, trong mắt cả hai đều ánh lên vài tia ý cười nhàn nhạt.
Hiram nghe Mannie nói, lập tức hiểu ngay là đang cố tình nói cho mình nghe. Nhìn bóng lưng họ dần đi xa, lòng gã bốc lên cơn giận dữ đến run người, nhưng lại chẳng có cách nào phản bác.
Sau khi Phù Lăng Thần và Mannie rời đi, Hiram và Barton vẫn cố cầm cự bày quầy thêm vài tiếng, nhưng kết quả chỉ bán được đúng hai món hàng — doanh thu thảm hại đến mức chẳng thể nào so sánh với Phù Lăng Thần hay Mannie.
Dù Viêm Đông Du Tinh đang trong kỳ “ngày không lặn”, nhưng điều đó không có nghĩa là không cần nghỉ ngơi. Cuối cùng, Hiram và Barton vẫn quyết định dẹp hàng, về khách sạn nghỉ ngơi.
Trên đường mang hàng hóa ra khỏi quảng trường, họ tình cờ gặp hai du khách đang đi ngang qua.
“Nghe nói ở đây có trùng đực bày quầy đó.”
“Ta cũng nghe rồi! Là Trùng tộc trùng đực cơ đấy, thật hiếm thấy nha.”
Bước chân Hiram khựng lại, trong lòng dâng lên một tia kiêu ngạo, định mở miệng giới thiệu rằng trùng đó chính là mình, thì lại nghe hai vị du khách tiếp tục nói:
“Bạn ta bảo, vị trùng đực kia b*n n**c mơ chua cực kỳ ngon, dặn ta nhất định phải tới mua thử, bảo đảm uống xong sẽ không hối hận.”
“Nghe nói trùng đó còn bán kem băng hình con thỏ đáng yêu lắm, nhìn mà không nỡ ăn.”
Ý thức được mình đã hiểu lầm, mặt Hiram tái xanh, ngón tay siết chặt trong lòng bàn tay đến trắng bệch. Gã cứng đờ mặt, lặng lẽ bước nhanh về phía trước, song tiếng nói chuyện của hai du khách kia vẫn vang vọng bên tai.
“Ơ? Sao không thấy có quầy hàng nào vậy? Chẳng lẽ bọn họ dẹp hàng rồi sao?”
“Có vẻ thế, vậy ngày mai ta quay lại thử vận may xem.”
“Đáng tiếc thật, đành vậy thôi.”
Hiram và Barton quay về khách sạn, đồng thời cũng kết thúc buổi phát sóng trực tiếp. Sau khi kiểm kê doanh thu, hai trùng phát hiện tổng lợi nhuận cả ngày chỉ có vẻn vẹn 50 tinh tệ, còn xa mới đạt được mục tiêu của tổ tiết mục.
Nhìn khuôn mặt Hiram xanh mét, Barton chỉ im lặng ngồi trên ghế, không dám nói một lời. Hắn biết rõ — khi Hiram đang nổi giận, nói nhiều chỉ càng thêm rước họa, nên tốt nhất là thu nhỏ sự tồn tại của mình đến mức thấp nhất.
Dù đã cố gắng kiềm chế, Hiram cuối cùng vẫn không nhịn được mà trút giận lên thư quân của mình:
“Đều tại ngươi, cái đồ vô dụng! Nếu không phải ngươi không nghĩ ra cách nào khá hơn, thì sao chúng ta lại thua mấy tên rác rưởi như nhóm Phù Lăng Thần chứ!”
Barton hiểu rõ, cãi lại chỉ khiến Hiram càng nổi điên hơn, nên chỉ im lặng cúi đầu. Nhưng trong mắt hắn, vẫn ánh lên một tia oán hận hướng về phía Phù Lăng Thần. Nếu không phải do nhóm Phù Lăng Thần bán hàng quá tốt, hắn đã chẳng phải chịu trận mắng mỏ này.
Sau khi phát tiết một hồi, Hiram mặt mày bực bội ngồi phịch xuống mép giường cạnh sofa, cau mày trầm tư. Gã cảm thấy chỉ dựa vào việc bán đặc sản du lịch thì không thể đạt được mục tiêu lợi nhuận, nên định từ bỏ hướng đi này.
“Barton, đi trả hết mấy món hàng đặc sản kia cho chủ tiệm, bảo hắn chúng ta không cần nữa, lấy lại số tinh tệ ta đã đưa cho hắn!”
Hiram hoàn toàn không thấy hành động bán không được liền trả hàng có gì sai trái, vẻ mặt còn tràn đầy lý lẽ.
Barton gật đầu:
“Rõ, hùng chủ. Ta lập tức liên hệ chủ tiệm để xử lý việc trả hàng.”
Trong lúc Barton bận liên hệ để hoàn tất thủ tục, Hiram ngồi một bên chau mày suy nghĩ. Nếu không bán đặc sản thì bán gì bây giờ?
Ngay khi đang trầm ngâm, gã bỗng nhớ lại cuộc nói chuyện của hai vị du khách mà mình nghe thấy lúc rời quảng trường. Một ý tưởng chợt lóe lên trong đầu, khiến khuôn mặt tái xanh của gã dần dần hiện ra nụ cười lạnh.
Trong khi Hiram và Barton đang bí mật bàn bạc “kế hoạch mới”, thì bên phía Thỏ tộc, trên Tinh Võng của họ đột nhiên xuất hiện một đề tài hot có liên quan đến Trùng tộc.
#Tinh cầu du lịch Viêm Đông– Thần kỳ mỹ thực#
Do hành tinh của Thỏ tộc nằm gần Viêm Đông Tinh, rất nhiều người đều biết nơi này là Tinh cầu du lịch thuộc quyền quản lý của Trùng tộc.
Trong nhận thức của phần lớn các chủng tộc khác, Trùng tộc vốn là một “sa mạc ẩm thực”, chẳng hề nổi tiếng về đồ ăn. Vậy mà bây giờ lại xuất hiện một chủ đề đem Trùng tộc gắn liền với “mỹ thực”, điều này khiến cư dân Thỏ tộc cực kỳ tò mò, liền ùn ùn kéo vào xem.
Mọi chuyện bắt đầu từ một đại V (người nổi tiếng trên mạng Thỏ tộc) đăng bài viết công lược du lịch về Viêm Đông Lữ Du Tinh. Trong đó, hắn miêu tả quầy hàng của Phù Lăng Thần và Mannie là “hai cửa hàng mỹ thực thần kỳ tuyệt đối không thể bỏ lỡ”.
Kết quả là — ngay khi bài đăng xuất hiện, hắn liền bị vô số giang cư mận Thỏ tộc mắng tơi bời!
Bình luận dồn dập chửi hắn “nhận quảng cáo giả dối”, “vì tiền mà bịa chuyện”, “Trùng tộc thì làm gì có món ngon, có ngon cũng chỉ là của đầu bếp đỉnh cấp, chứ hàng rong ven đường toàn lừa đảo!”
Vị đại V ấy vốn định giữ chút thần bí, nên trong bài viết ban đầu không hề đăng hình ảnh món ăn mình đã thưởng thức. Hắn không ngờ sự “khiêm tốn” ấy lại khiến mọi người tưởng hắn đang lừa đảo.
Bị mắng đến tức muốn trào máu, đại V này quyết định phản kích — hắn đăng loạt hình ảnh và video mình đã chụp trong ngày ở quảng trường Thánh Xuyên, bao gồm ba món khiến hắn kinh ngạc nhất:
– Ly nước mơ chua mát lạnh,
– Cây kem băng hình con thỏ đáng yêu,
– Và món gỏi trộn rau dưa chua cay sảng khoái.
Không chỉ đăng ảnh, hắn còn dốc hết vốn từ trong đầu, dùng những lời hoa mỹ nhất để miêu tả lại hương vị của từng món, khiến người đọc như thể có thể cảm nhận được mùi hương và vị lạnh ngọt tan ra nơi đầu lưỡi.
Nỗ lực của hắn lập tức có hiệu quả — bài đăng bùng nổ, kéo theo cơn sóng tò mò và thèm thuồng khắp Tinh Võng Thỏ tộc.
Càng thú vị hơn, ngay sau đó, rất nhiều du khách từng đến quảng trường Thánh Xuyên trong ngày hôm đó cũng lần lượt lên tiếng làm chứng, đăng thêm hàng loạt ảnh chụp món ăn và video trải nghiệm mà họ đã ghi lại, xác thực từng lời của đại V.
【 Xem xong ta thèm ch** n**c miếng luôn rồi, ta đã đặt lịch hẹn trước đi Viêm Đông Lữ Du Tinh một chuyến đây 】
【 Trước kia ta còn chê Trùng tộc là “sa mạc ẩm thực”, chẳng có gì ngon, nên mới không định đi nghỉ ở Lữ Du Tinh của bọn họ. Nhưng xem ra bây giờ ta nên sửa lại ấn tượng về Trùng tộc thôi 】
【 Nghe các ngươi miêu tả mà ta thật sự muốn uống thử một ly nước mơ chua quá, vị chua ngọt là chân ái của ta! 】
【 Ta thì muốn ăn cây kem băng hình con thỏ kia, đáng yêu quá đi mất, nhìn thôi đã muốn cắn rồi 】
【 Thỏ tộc ăn kem băng hình con thỏ, không có gì là sai cả! 】
【 Ta muốn tới quầy gỏi trộn đó, đối với chúng ta — những người ăn chay triệt để — món đó quả thật là cứu tinh 】
【 Nói ra một điều mà các ngươi chắc chắn không tin — hai chủ tiệm của hai quầy hàng này đều là trùng đực nha 】
【 Sau quầy là trùng đực? Có gì mà phải kinh ngạc như vậy chứ 】
【 Ha ha, ngây thơ! Nếu chỉ là trùng đực đứng sau thôi thì ta đã chẳng nói làm gì. Hai quầy này đều do trùng đực trực tiếp đứng ra kinh doanh, mà thực đơn của cả hai quầy đều đến từ một người — vị Phù Lăng Thần các hạ 】
【 Ha ha ha, bịa đặt cũng nên biết điều chút chứ, đừng tưởng chúng ta là Thỏ tộc thì không hiểu gì về Trùng tộc 】
【 Hắn không bịa đâu! Khi ta xếp hàng mua gỏi trộn có nghe du khách phía trước hỏi Mannie các hạ rằng tại sao món gỏi trộn lại ngon như vậy, chính miệng Mannie nói rằng thực đơn là do Phù Lăng Thần các hạ truyền dạy 】
【…】
【…】
【 Bên trùng tộc rốt cuộc xảy ra chuyện gì thế? Sao trùng đực lại ra phố bày quầy kiếm tiền? 】
【 Cái này ta biết nè, họ đang quay một show hôn nhân, bày quầy là một trong các nhiệm vụ mà tổ tiết mục giao 】
Ngay sau đó, có du khách đăng ảnh chụp nhóm khách quý trong chương trình mà họ lưu lại từ Tinh Võng của Trùng tộc.
【 Tổ tiết mục này chọn khách quý kiểu xem mặt sao? Ai nấy đều đẹp xuất sắc, đặc biệt là vị tóc bạc, mắt đen — Phù Lăng Thần các hạ 】
【 Tán đồng! Ánh mắt đầu tiên đã bị vị ấy hút chặt rồi, mái tóc bạc và đôi mắt đen thật sự đâm trúng gu thẩm mỹ của ta. Thật ghen tị với những du khách hôm nay được gặp mặt trực tiếp 】
【 A a a, ta đột nhiên muốn hỏi — yêu đương vượt chủng tộc có thể chấp nhận được không? 】
【 Tỉnh táo lại đi! Đằng sau người ta là cả đống trùng cái và á thư theo đuổi, ngươi qua đó chắc bị đám tình địch trùm bao tải đánh chết】
【 Ha ha ha, nghĩ tới sức chiến đấu của trùng cái mà ta lập tức hết dám mơ tưởng luôn 】
【 Có ai biết hai vị các hạ đó ngày mai còn mở quầy không? Ta đang ở Viêm Đông Lữ Du Tinh, muốn tới thăm thử 】
【 +1, ta cũng muốn đến nếm xem rốt cuộc ngon đến mức nào 】
【 Hình như họ chưa nói rõ ngày mai có tiếp tục hay không, nhưng nếu muốn đi thì nên đi sớm. Hôm nay ta xếp hàng rất lâu, hơn nữa do nhiều du khách mua quá nhiều một lần nên họ còn phải giới hạn số lượng bán cho mỗi người đấy 】
【 Hiếu kỳ ghê, đồ ăn gì mà phải giới hạn số lượng, đẩy khách ra ngoài luôn vậy 】
…
Dù ở đâu cũng không thiếu những trùng thích “leo tường” hóng chuyện.
Chẳng mấy chốc, cuộc thảo luận sôi nổi của cư dân Thỏ tộc trên Tinh Võng đã bị mang về Trùng tộc.
Nhìn thấy các giang cư mận Thỏ tộc không ngừng khen ngợi Phù Lăng Thần và Mannie, Trùng tộc đều cảm thấy tự hào — như thể chính họ cũng được nở mày nở mặt.
Một lần nữa Phù Lăng Thần leo lên hot search như thường trú, khiến độ bàn luận về chương trình tăng vọt.
Đạo diễn Gia Lan của tổ tiết mục nhìn thấy luồng thảo luận trên Tinh Võng, trong lòng không khỏi thở phào nhẹ nhõm — lại một lần nữa may mắn vì khi đó quân bộ chọn Yilt thượng tướng tham gia chương trình.
Không có Yilt thượng tướng, cũng sẽ không có Phù Lăng Thần các hạ xuất hiện, mà không có Phù Lăng Thần, độ hot và sức lan tỏa của chương trình chắc chắn chẳng thể nào đạt đến mức như bây giờ.
Phù Lăng Thần, chỉ dựa vào sức ảnh hưởng của y, đã giúp chương trình trở thành tâm điểm chú ý của toàn Tinh Võng.
Sáng sớm hôm sau.
Phù Lăng Thần cùng Yilt tới nhà ăn khách sạn dùng bữa sáng, Colin và Mannie cùng hai tổ khách quý khác đã ngồi sẵn bên trong.
Thấy Phù Lăng Thần và Yilt tới, Colin vui vẻ vẫy tay gọi:
“Phù Lăng Thần các hạ, qua bên này ngồi cùng chúng ta đi.”
Phù Lăng Thần và Yilt đi qua, chào hỏi xong thì ngồi xuống đối diện họ.
Colin cười nói:
“Phù Lăng Thần các hạ, ngươi cùng Mannie thật sự quá lợi hại, cư nhiên còn lên cả hot search của Tinh Võng bên Thỏ tộc!”
Tối qua Phù Lăng Thần và Yilt không chú ý đến tin tức này, nghe Colin nói vậy thì đều lộ vẻ nghi hoặc.
Colin nhanh chóng kể lại đầu đuôi sự việc.
Sau khi nghe xong, Mannie khẽ cười, giọng ôn hòa:
“Kỳ thật ta có thể lên hot search bên Thỏ tộc, hoàn toàn là nhờ vào Phù Lăng Thần các hạ giúp đỡ. Nếu không phải y chỉ cho ta công thức, ta e rằng chẳng những không thể hot search, mà bây giờ còn đang rầu rĩ không biết phải làm sao để hoàn thành chỉ tiêu tổ tiết mục giao.”
Phù Lăng Thần điềm nhiên đáp lại:
“Ngươi không cần khiêm tốn như vậy. Ta chỉ dạy công thức, nhưng trùng vất vả thực hành là ngươi và Mond.”
Colin cười ha hả:
“Thôi nào, đừng khiêm nhường qua lại nữa, ai cũng có công cả.”
Phù Lăng Thần và Yilt không thích tò mò chuyện trùng khác, nên cho tới giờ vẫn không rõ Colin cùng thư quân Nickel của cậu ta làm nghề gì, hay đã hoàn thành nhiệm vụ tổ tiết mục chưa.
Nghe Phù Lăng Thần hỏi, Colin cười đáp:
“Ta với Nickel đều biết vẽ một chút, nên bọn ta ra ngoài vẽ chân dung cho du khách. Vì chi phí hội họa thấp hơn nhiều so với cách khác, nên bọn ta kiếm lời cũng khá nhanh. Có điều vẫn còn thiếu khoảng một trăm tinh tệ, chắc hôm nay phải cố nốt nửa ngày nữa mới đủ.”
Phù Lăng Thần nghe xong, thầm nghĩ: nếu có thể dựa vào vẽ chân dung mà kiếm được lợi nhuận, vậy tay nghề của Colin và Nickel chắc chắn không tầm thường.
Dù đến muộn hơn Colin và Mannie, nhưng Phù Lăng Thần và Yilt đều không phải kiểu vừa ăn vừa nói chuyện, nên hai trùng ăn xong đầu tiên.
Tối qua, họ đã bàn sẵn kế hoạch hôm nay sẽ đi tham quan vài cảnh điểm, nên dùng bữa xong liền chuẩn bị khởi hành.
Trước khi rời nhà ăn, khi tính tiền ở quầy, Phù Lăng Thần tiện tay thanh toán luôn cả phần của Colin và Mannie. Sau một ngày buôn bán thắng lớn hôm qua, hiện giờ y và Yilt tiêu tiền thoải mái, không cần so đo chi li.
Colin và Nickel chưa hoàn thành mục tiêu, Mannie vốn định giúp họ tiết kiệm chút tiền, nên định mời hai trùng bữa sáng.
Nhưng Colin từ chối, nói rằng Mannie và Mond hôm nay cũng cần chi tiêu, không nên phí tiền vào bọn cậu.
Hai bên tranh qua tranh lại một lúc ở quầy tính tiền, định giành phần trả, cuối cùng mới phát hiện Phù Lăng Thần đã thanh toán trước rồi.
Họ nhìn nhau ngạc nhiên, sau đó cùng bật cười.
Colin nói:
“Xem ra chúng ta tranh nhau nãy giờ cũng vô ích rồi.”
Mannie mỉm cười, ánh mắt mang theo ý cảm kích.
Phù Lăng Thần và Yilt không biết sau khi họ rời đi lại xảy ra “ nhạc đệm nhỏ” như vậy. Hai trùng vừa ra khỏi nhà ăn liền tiếp tục theo kế hoạch, đến những nơi họ muốn tham quan.
Sau khi chậm rãi dạo qua hai địa điểm tham quan, Phù Lăng Thần và Yilt đi tới khu vực gần quảng trường Thánh Xuyên.
Lúc này đã sắp đến giờ trưa, hai trùng quyết định tìm một quán ven đường để ăn.
Vừa định đẩy cửa bước vào thì từ trong quán có hai vị du khách Thỏ tộc đi ra.
Phù Lăng Thần và Yilt liền lùi sang một bên, nhường đường cho họ.
“Mấy món trong quán này chán quá, ta ăn mà chẳng no. Hay là đi tìm chỗ khác ăn đi?”
“Qua quảng trường Thánh Xuyên đi, ta xem trên Tinh Võng có người nói hôm nay vị trùng đực chủ quầy hôm qua vẫn tiếp tục bày bán bên đó.”
“Tốt a, ta cũng tò mò lắm, rốt cuộc ngon đến mức nào mà khiến nhiều người khen tới tấp như vậy.”
Nhìn bóng hai du khách Thỏ tộc dần đi xa, Phù Lăng Thần và Yilt liếc mắt nhìn nhau, ánh mắt đều mang theo nghi hoặc.
Buổi sáng khi ăn sáng, chính tai họ nghe Mannie nói hôm nay cậu ta và Mond định nghỉ ngơi, dạo chơi, không bày quầy nữa. Nhưng giờ nghe hai du khách kia nói, có vẻ như có trùng đang mạo danh họ.
Yilt nhìn về phía Phù Lăng Thần, hỏi:
“Hùng chủ, chúng ta có cần qua đó xem thử không?”
Hắn nghi ngờ có kẻ đang giả mạo thân phận của bọn họ và Mannie, lợi dụng danh tiếng ngày hôm qua để lôi kéo khách.
Phù Lăng Thần gật đầu:
“Đi, qua đó xem một chút.”