Chương 24 - Trùng Đực Tham Gia Show Hôn Nhân Chiếm Trọn Spotlight

Trùng Đực Tham Gia Show Hôn Nhân Chiếm Trọn Spotlight

Khi khán giả còn đang lo lắng chuyện ăn uống của Phù Lăng Thần trong mấy ngày sau này, Yilt cũng đồng dạng cau chặt mày. Vừa rồi hắn nói mình không muốn ăn sáng, nhưng Phù Lăng Thần vẫn cố tình gọi một phần phần ăn cho hắn.

Nhìn thấy Yilt ngồi ở bàn đối diện, hai hàng lông mày nhăn đến độ có thể kẹp chết muỗi, Phù Lăng Thần cố ý cất tiếng hỏi:

“Em đang giận ta sao?”

“Không có, hùng chủ ngài có thể làm tất cả những gì ngài muốn.” Giọng Yilt khàn khàn, buồn bực trả lời.

Hiếm khi nhìn thấy Yilt bày ra dáng vẻ như đang dỗi, Phù Lăng Thần không khỏi thấy có chút buồn cười trong lòng. Trước kia lúc nào trùng này cũng mang một khuôn mặt lạnh như băng, y như trùng máy, vậy mà hiện giờ dáng vẻ như thế này… ngược lại lại có vài phần đáng yêu, khiến trùng ta không nhịn được muốn trêu chọc hắn thêm một chút, để xem hắn sẽ bày ra vẻ mặt buồn bực đến đâu.

Ý thức được bản thân tự nhiên lại thấy Yilt đáng yêu, tim Phù Lăng Thần đột nhiên đập lỡ một nhịp… Y đang nghĩ cái gì vậy, sao lại có mấy ý nghĩ kỳ quái thế này chứ?!

Phù Lăng Thần bưng ly nước uống một ngụm, cố gắng ép cảm giác không tự nhiên vừa dâng lên trong lòng xuống, cố tỏ ra bình tĩnh nói:

“Nếu em thấy không có vấn đề gì thì mau ăn sáng đi, ăn xong chúng ta còn có việc phải xử lý.”

Yilt khẽ “Ừm” một tiếng, nhưng trong lòng lại nghĩ, chờ hôm nay sau khi bọn họ khai trương xong, hắn nhất định phải nỗ lực kiếm tiền không nghỉ, kiếm được bao nhiêu hay bấy nhiêu, tuyệt đối không để sau này hùng chủ bị đói bụng.

Sau khi ăn sáng xong, Phù Lăng Thần cùng Yilt liền tính toán bắt đầu hành động, chuẩn bị cho buổi khai trương buổi chiều.

Hai trùng vừa ra khỏi khách sạn thì chạm mặt Hiram và thư quân của gã — Barton.

Vừa thấy thân ảnh Hiram xuất hiện trong tầm mắt, toàn thân cơ bắp của Yilt lập tức âm thầm căng chặt, chuẩn bị sẵn sàng. Hắn vẫn còn nhớ rõ trước đó chuyện riêng tư của Phù Lăng Thần bị tiết lộ ra ngoài chính là do Hiram làm. Đối với loại trùng đực có địch ý với hùng chủ nhà mình, Yilt tuyệt đối không thể mất cảnh giác, dù đối phương cũng là trùng đực đi nữa.

Hiram vẫn luôn âm thầm theo dõi buổi phát sóng trực tiếp của Phù Lăng Thần, cả những bình luận của giang cư mận trong phòng live stream y gã cũng đều xem hết.

Vừa nhìn thấy Phù Lăng Thần, trên mặt gã lập tức nở một nụ cười khách khí, giả nhân giả nghĩa:

“Phù Lăng Thần các hạ, bên ngươi đã nghĩ ra cách kiếm tiền nào chưa? Nếu còn chưa có, ta nghe nói du khách ở đây đều rất thích mang ít đồ lưu niệm về. Ngươi và Yilt thượng tướng có muốn cùng chúng ta nhập sỉ ít hàng lưu niệm về bán thử xem?”

Phù Lăng Thần liếc nhìn gã, giọng lạnh nhạt nói:

“Không cần.”

Dứt lời, y dẫn Yilt đi ra ngoài khách sạn.

Nhìn bóng lưng Phù Lăng Thần biến mất khỏi tầm mắt, đáy lòng Hiram dâng lên vài phần trào phúng. Gã cười, hướng ống phát sóng trực tiếp nói:

“Tuy ta không biết Phù Lăng Thần các hạ tính làm gì, nhưng nhìn dáng vẻ thì có vẻ rất tự tin. Cầu mong trùng thần phù hộ, hy vọng hôm nay ta và Barton lần đầu tiên bán hàng cũng thuận lợi.”

Tuy trên mặt Hiram tỏ ra lo lắng, nhưng trong lòng lại vô cùng tự tin. Ngày hôm qua gã đã dùng quang não liên hệ một chủ tiệm đặc sản ở Viêm Đông Du Tinh, vừa nói rõ thân phận của mình, đối phương lập tức đồng ý bán cho gã một lô hàng lưu niệm đang bán chạy nhất trong tiệm với giá sỉ thấp nhất.

Bởi có được giá nhập thấp như vậy, Hiram nghĩ chỉ cần gã định giá bán rẻ hơn những cửa hàng khác một chút, tuy lợi nhuận mỗi món có thể ít hơn, nhưng bù lại có thể nhờ doanh số cao mà thu được tổng lợi nhuận lớn. Gã tin tưởng tràn đầy vào kế hoạch của mình, thậm chí còn nghĩ rằng có thể hoàn thành mục tiêu mà tổ tiết mục đề ra chỉ trong một ngày.

Đến lúc đó, nếu Phù Lăng Thần vẫn chẳng thu được gì, thì cảnh tượng ấy đúng là nực cười. Hiram tưởng tượng ra cảnh đối lập đó, trong lòng không khỏi dâng lên cảm giác vui sướng khi trùng khác gặp họa, thậm chí còn hơi hiện ra trên nét mặt.

Phù Lăng Thần và Yilt rời khách sạn, cùng nhau đi về phía khu rừng phụ cận.

Thời kỳ cực dạ vừa mới qua, khu rừng bên này đã bắt đầu hồi sinh, sinh khí bừng bừng.

Tuyết của mùa cực dạ khô kết lại, gặp nắng nóng tan chảy thành những dòng nước trong suốt thuần khiết, lặng lẽ nuôi dưỡng vô số thực vật trong rừng.

Vừa bước vào rừng, Phù Lăng Thần liền có cảm giác như trở lại kho nguyên liệu nấu ăn của riêng mình, y thuần thục hái xuống những quả dại chín mọng treo lủng lẳng trên cành.

Y và Yilt bận rộn trong rừng hơn hai giờ, cuối cùng mang về một đống chiến lợi phẩm đầy trở lại khách sạn.

Tổ tiết mục sắp xếp cho họ phòng có sẵn gian bếp, vì vậy hai trùng không cần phải đi mượn chỗ khác nấu nướng.

Phù Lăng Thần và Yilt bận rộn trong phòng suốt cả ngày, mãi đến hơn năm giờ chiều mới hoàn tất mọi chuẩn bị. Đúng lúc này, trong phòng vang lên tiếng gõ cửa.

Yilt đi ra mở cửa, thấy là Mannie và Mond, trên mặt hắn chẳng hề có chút ngạc nhiên, chỉ bình tĩnh mời hai trùng vào.

Mannie vừa nhìn thấy Phù Lăng Thần liền nói:

“Phù Lăng Thần các hạ, bên này chúng ta đã chuẩn bị xong, có thể xuất phát bất cứ lúc nào.”

Phù Lăng Thần khẽ gật đầu: “Chúng ta cũng xong rồi.”

Trước đó Mannie từng hỏi Phù Lăng Thần có thể dùng công thức món gỏi trộn Thanh Thanh thú của y để kết hợp cùng nguyên liệu khác làm món gỏi trộn không, Phù Lăng Thần đồng ý, thậm chí còn gợi ý hai bên có thể cùng hợp tác bày quán chung. Dù sao ăn gỏi trộn mà thêm một ly đồ uống lạnh, sự kết hợp này quả thật tuyệt vời.

Mannie nghe được đề nghị của Phù Lăng Thần, vui vẻ nhận lời.

Sau khi bọn họ cùng nhau bàn bạc, quyết định chọn địa điểm bày quầy ở nơi có lượng du khách đông nhất Viêm Đông Tinh —— quảng trường Thánh Xuyên. Quảng trường này thường là trạm dừng đầu tiên mà du khách chọn, được dựng ngay bên một vách đá cao chót vót, có thể ngắm nhìn dòng thác băng lớn nhất của Viêm Đông Tinh ở gần, cảnh tượng vô cùng hùng vĩ.

Khi Phù Lăng Thần và mấy trùng Mannie đến nơi, trời đã vào khoảng hơn sáu giờ tối, nhưng ánh sáng vẫn còn rực rỡ, lúc này trên quảng trường cũng đã tụ tập không ít du khách.

Mannie dùng ánh mắt ra hiệu cho Phù Lăng Thần nhìn sang phía đối diện quảng trường, thấp giọng nhắc:
“Phù Lăng Thần các hạ, Hiram các hạ cũng đang bày quầy bên kia.”

Phù Lăng Thần nhìn theo hướng Mannie chỉ, lập tức nhận ra Hiram và thư quân của gã là Barton. Có điều sinh ý của hai trùng kia dường như chẳng mấy khởi sắc — trước quầy hàng chẳng có lấy một vị khách nào dừng chân.

Phù Lăng Thần chỉ liếc qua một cái, lập tức đã hiểu nguyên nhân khiến quầy hàng của Hiram “môn đình vắng vẻ.”

Tuy nói Quảng Trường Thánh Xuyên có lượng khách rất lớn, nhưng đây là nơi du khách ghé thăm đầu tiên. Những món lưu niệm du lịch kiểu này thông thường chỉ được mua khi chuyến đi sắp kết thúc, bởi mua sớm thì sau đó phải vác theo suốt cả hành trình. Hơn nữa, đồ lưu niệm của Viêm Đông Du Tinh đều là sản phẩm do chính phủ thiết kế và phân phối, nên bất kể là ở điểm du lịch nào, du khách cũng có thể mua được y hệt nhau.

Phù Lăng Thần đã nhìn ra lỗi sai trong lựa chọn địa điểm của họ, nhưng cũng chẳng có ý định nhắc nhở Hiram. Dù sao chuyện đó cũng chẳng liên quan gì đến y.

Bên kia, Hiram và Barton cũng đã chú ý thấy nhóm của Phù Lăng Thần đến nơi.

Buổi sáng Hiram còn tràn đầy tự tin, nhưng sau một ngày bày quầy bị thực tế đả kích, giờ gã đã ủ rũ như tro tàn. Cả ngày bày quầy, kết quả chỉ bán được mấy món ít ỏi.

Trong lúc bày quầy, Hiram cũng không quên lén quan sát hướng đi của Phù Lăng Thần, Mannie và Colin.

Khi thấy Phù Lăng Thần và Mannie xuất hiện ở cổng vào quảng trường, trong lòng Hiram thầm nghĩ:
“Đám du khách này ngay cả mấy món lưu niệm giá rẻ của ta và Barton còn không chịu mua, từng trùng đều keo kiệt bủn xỉn như quỷ, thì sao có thể bỏ tiền đi mua thức ăn của Phù Lăng Thần và Mannie chứ?”

Huống chi, dù cho thức ăn bọn họ làm có ngon đến mấy, thì du khách ở đây cũng chưa từng thấy qua, càng chưa từng ăn thử. Người ta vốn luôn dè chừng với những thứ mới lạ, nhất là đồ ăn bỏ vào miệng, nên chắc chắn chẳng mấy ai dám nếm.

Trong lòng Hiram đã chuẩn bị sẵn sàng chờ xem trò cười của Phù Lăng Thần và Mannie.

Đặc biệt là với Mannie, gã càng mong cậu ta làm món gỏi trộn chẳng ai thèm mua, như vậy có thể hung hăng vả mặt Phù Lăng Thần, cho mọi người thấy rằng dù có nấu theo “công thức Phù Lăng Thần” thì cuối cùng vẫnlỗ sạch vốn.

Nghĩ vậy, Hiram cố ý kéo Barton đi đến trước quầy hàng của họ, nở nụ cười giả lả nói:
“Phù Lăng Thần các hạ, các ngươi bày quán nãy giờ rồi, sao trông sinh ý vẫn quạnh quẽ thế này? Cũng chưa có vị khách nào ghé qua. Hay để ta giúp ngươi hô to mấy tiếng gọi khách nhé?”

Phù Lăng Thần liếc nhìn gã, giọng thản nhiên:
“Ngươi chỉ cần lo việc của mình là được, chúng ta không cần ngươi nhọc lòng.”

Hiram cười cười, “Ta cũng chỉ là có lòng tốt thôi, hôm nay bọn ta cũng đã có chút thành quả, nên đương nhiên không cần sốt ruột như các ngươi.”

Phù Lăng Thần lạnh nhạt đáp:
“Nếu ngươi thật sự muốn giúp chúng ta, vậy tốt thôi, ghé vào ủng hộ một phần, trả tinh tệ còn thật hơn mấy lời hô hào.”

Bảo gã bỏ tiền cho Phù Lăng Thần và Mannie? Nghĩ cũng đừng nghĩ!

Khóe miệng Hiram khẽ co giật:
“Ngượng quá, tinh tệ của chúng ta cũng chẳng dễ kiếm, e rằng không thể chiếu cố các ngươi được.”

Phù Lăng Thần khẽ cười nhạt:
“Nếu không định mua gì thì đừng đứng đây chắn lối, làm chậm trễ việc tiếp khách của chúng ta.”

Trong lòng Hiram trào phúng cười thầm — cứ mạnh miệng đi, để xem lát nữa thế nào. Gã kéo Barton quay về quầy của mình, chuẩn bị tốt tâm lý để xem “trò vui” của Phù Lăng Thần và Mannie.

Sau khi Hiram rời đi, Phù Lăng Thần liền bảo Yilt mang tấm bảng hiệu mà bọn họ đã chuẩn bị từ trước ra treo trước quầy hàng.

Khi tấm bảng vừa được treo lên, đám du khách trong quảng trường lập tức bị bốn chữ to nổi bật trên đó thu hút ánh nhìn…

【Ăn thử miễn phí】

Bốn chữ này lập tức khiến bóng dáng du khách bắt đầu xuất hiện trước quầy hàng của Phù Lăng Thần .

Tuy mọi người chưa từng thấy cách quảng cáo kiểu này, nhưng… là miễn phí đấy! Đồ miễn phí mà không tranh lấy, trong lòng sẽ dấy lên cảm giác như mình đang thiệt thòi vậy!