Chương 2 - Trùng Đực Tham Gia Show Hôn Nhân Chiếm Trọn Spotlight

Trùng Đực Tham Gia Show Hôn Nhân Chiếm Trọn Spotlight

Phòng riêng, nhà hàng cao cấp.

Ngay sau khi Phù Lăng Thần cúp cuộc gọi quang não, vẻ mặt lạnh lùng của y khiến trùng ngồi đối diện –Lahoz– không kìm được nhếch môi cười trêu chọc.

“Sao thế, hiếm khi thấy mặt ngươi đen như vậy. Vị thư quân kia đã nói gì với ngươi thế?”

Vừa rồi Phù Lăng Thần đã bật chế độ riêng tư, nên Lahoz không nghe được đoạn trò chuyện giữa y và Yilt.

Phù Lăng Thần liếc mắt nhìn hắn, giọng nhàn nhạt:
“Trên Tinh Võng chẳng phải vẫn nói trùng cái không thích hóng chuyện sao? Ta thấy ngươi chẳng giống trùng cái chút nào.”

Lahoz bật cười:
“Ta có phải trùng cái hay không, chẳng lẽ ngươi – em trai ruột – lại không biết?”

Phù Lăng Thần hừ lạnh:
“Ai mà biết được. Từ nhỏ chúng ta đã không lớn lên cùng nhau. Nếu như ngươi từng bị tráo đổi thì sao, cũng không phải không có khả năng.”

Lahoz cười ha hả:
“Không ngờ ngươi lại có trí tưởng tượng phong phú như vậy. Nhưng nếu đem câu chuyện này mở rộng ra, có khi còn dựng thành phim truyền hình cũng được đấy.”

Hắn đưa tay xoa cằm, ánh mắt hứng thú:
“Trùng đực bị nuôi dưỡng như trùng cái từ nhỏ, nghe thôi cũng thấy thú vị. Ta sẽ bảo cấp dưới thử dựng thành phim xem sao.”

Phù Lăng Thần chỉ hờ hững đáp:
“Tùy ngươi.”

Bọn họ đồng sở hữu một công ty điện ảnh, hơn nữa phát triển không tệ. Phù Lăng Thần phụ trách định hướng và kiểm soát phát triển, còn Lahoz chịu trách nhiệm quản lý điều hành.

Phù Lăng Thần chợt hỏi:
“Ngươi có nghe qua chương trình 《Cặp đôi Hạnh Phúc》 chưa?”

Lahoz gật đầu:
“Có, dạo này chương trình đó đang được bàn tán rầm rộ trên Tinh Võng. Sao thế?”

“Ta và Yilt sẽ tham gia quay.”

“Bang!” Chiếc ly trong tay Lahoz rơi xuống đất, vỡ tan thành từng mảnh.

Hắn hoàn toàn chẳng buồn để ý đến cái ly, chỉ kinh ngạc nhìn chằm chằm vào y:
“Ngươi… đang đùa ta phải không?”

“Ngươi nghĩ ta sẽ giống ngươi, cả ngày chỉ biết tìm trò vô bổ để cười đùa?”

Lahoz cười hì hì. Có một em trai lạnh lùng như vậy, tự nhiên phải trêu chọc vài câu mới vui chứ.

Phù Lăng Thần nói thẳng:
“Ngươi đi thương lượng với tổ chương trình, hỏi bọn họ có muốn chúng ta đầu tư quảng cáo hay không.”

“Đầu tư quảng cáo là cái gì?”Lahoz khó hiểu.

Lúc này Phù Lăng Thần mới nhớ ra hiện tại Trùng tộc chưa có khái niệm này. Y liền đem thông tin cơ bản về đầu tư quảng cáo trên địa cầu kiếp trước giải thích cho hắn nghe.

Nghe xong, mắt Lahoz lập tức sáng rực:
“Phương pháp quảng cáo này thật sự không tồi!”

Rồi hắn híp mắt nhìn y đầy nghi hoặc:
“Có điều… ta đoán ngươi đã nghĩ ra từ lâu rồi, sao giờ mới nói cho ta biết?”

Phù Lăng Thần nhàn nhạt:
“… Ai biết được tổ chương trình có giở trò gì khiến ta chán ghét hay không. Một khi đã tham gia, ta phải bảo đảm bản thân không bị ảnh hưởng xấu.”

Lahoz bật cười:
“Ngươi nói đùa sao, ai lại dám làm khó một trùng đực như ngươi chứ?”

Với hắn mà nói, chỉ cần Phù Lăng Thần liếc mắt một cái thôi, đám trùng cái kia đã đủ kích động rơi lệ rồi.

Lahoz liền trêu:
“Chẳng phải là vì ngươi muốn bảo vệ thư quân của mình nên mới lo liệu trước thế này, đúng không?”

Phù Lăng Thần liếc xéo hắn:
“Nghĩ ngợi nhiều như thế, không đi làm biên kịch thì đúng là uổng phí.”

Ngay khi Lahoz định cười nhạo thêm, thì…

“Cộc cộc!” tiếng gõ cửa vang lên, cắt ngang câu chuyện.

“Vào đi.” Lahoz nói.

Trùng phục vụ đẩy cửa bước vào, đẩy theo xe thức ăn.

Nhưng vừa ngẩng đầu, hắn liền sững sờ khi nhìn thấy Phù Lăng Thần ngồi bên bàn ăn.

Hôm nay Phù Lăng Thần mặc áo sơ mi đen bằng lụa, hai khuy trên buông hờ, để lộ xương quai xanh tuyệt đẹp. Y dựa lưng thoải mái vào ghế nhung đỏ, hai chân bắt chéo, cả người tỏa ra khí chất ung dung mà tùy ý. Dưới ánh đèn, mái tóc bạc như rải đầy ánh trăng, gương mặt tuấn mỹ lạnh lùng kia đẹp đến mức như một tuyệt tác mà tạo hóa thiên vị.

Trùng phục vụ chỉ cảm thấy tim đập loạn nhịp, như thể giây tiếp theo sẽ bắn thẳng ra khỏi lồng ngực.

Lahoz đã quá quen với cảnh này, mỗi khi có trùng cái nhìn thấy gương mặt thật của Phù Lăng Thần đều ngây dại ra như vậy.

“Khụ khụ!” Hắn cố tình ho khan vài tiếng để nhắc nhở.

Trùng phục vụ mới bừng tỉnh, vội vàng cúi đầu xin lỗi:
“Xin lỗi, đã quấy rầy ngài, Phù Lăng Thần các hạ.”

Phù Lăng Thần không đáp, cụp mắt, chán chường bật nhẹ móng tay. Y đã thấy quen với những trò tiểu xảo kiểu này của trùng cái: chỉ cần y mở miệng một câu, trùng phục vụ kia thế nào cũng thuận nước đẩy thuyền, xin y cho một cơ hội chuộc lỗi.

Thấy Phù Lăng Thần không phản ứng, trùng cái có dung mạo thanh tú kia cũng không hề bực bội, trái lại mỉm cười ôn hòa nhìn y:
“Về sự mạo phạm và sơ sót vừa rồi, ta thật lòng xin lỗi và rất áy náy, vạn phần khẩn cầu các hạ cho ta một cơ hội bù đắp.”

Lahoz: “Muốn tỏ ý xin lỗi thì bày đồ ăn cho chúng ta thật chỉnh tề, rồi rời đi là được.”

Phù Lăng Thần vẫn lặng thinh, trùng phục vụ hiểu ngay ý y hẳn cũng giống Lahoz. Trong lòng âm thầm tiếc rẻ, nhưng vẫn đành lần lượt lấy món trên xe đẩy xuống, thong thả bày biện gọn gàng lên bàn, sau đó lưu luyến từng bước rời phòng riêng.

Rời phòng riêng xong, hắn quay về phòng nghỉ của nhân viên ở hậu trường nhà hàng.

Vừa vào, mấy trùng phục vụ khác đã cười hỏi:
“Thế nào, trùng đực đó có phải xấu lắm không?”

Bình thường để bớt bị quấy rầy, mỗi khi ra ngoài Phù Lăng Thần đều đeo mặt nạ đen che quá nửa khuôn mặt. Vừa rồi thấy y trang bị kín như vậy, đám trùng phục vụ liền đoán chắc y hẳn là rất xấu nên không dám lộ diện. Bằng không, với cái nết ‘cao điệu’ của trùng đực, sao lại chịu che mặt?

Thấy đồng nghiệp kia trầm mặc không đáp, một trùng cái khác cười tiếp:
“Xem ra là xấu đến dọa ngươi đứng hình rồi. Thật tò mò vị trùng đực các hạ ấy khó coi đến mức nào.”

Mọi người phá lên cười.

Nhìn đám đồng nghiệp cười nói rôm rả, trùng cái vừa rời ghế lô thầm mắng một tiếng ‘ngu ngốc’; bọn họ hoàn toàn không biết hôm nay mình đã bỏ lỡ thứ gì.

Bất quá, hắn cũng không định chia sẻ ‘vận may’ của mình, chỉ cười phụ họa:
“Chắc chắn các ngươi không tưởng tượng ra đâu. Ta thật sự bị choáng váng rồi.”

Đây là một nhà hàng cao cấp thu phí đắt đỏ, khách lui tới hầu hết đều là Trùng tộc có danh vọng. Từ trước tới nay cũng không thiếu trùng phục vụ được trùng đực địa vị cao để mắt tới, bởi vậy tiêu chuẩn ái mộ trùng đực của họ cũng chẳng hề thấp.

Nghe hắn nói xong, những trùng cái khác – kể cả mấy trùng không tham gia hóng chuyện – càng đồng loạt… mất hứng với Phù Lăng Thần.

Thế là, tự nhiên trùng phục vụ này trở thành nhân viên chuyên trách phục vụ riêng của phòng Phù Lăng Thần.

Dùng bữa xong, Lahoz và Phù Lăng Thần đứng dậy rời đi. Phù Lăng Thầnđeo mặt nạ đen lên lại, che kín gương mặt.

Sắp ra tới cửa nhà hàng, trùng phục vụ khi nãy bỗng đuổi theo phía sau:
“Trùng đực các hạ, phiền ngài chờ một chút.”

Phù Lăng Thần và Lahoz dừng bước, quay lại nhìn hắn.

Trùng phục vụ bước tới trước mặt Phù Lăng Thần, nở nụ cười ôn nhu đầy ‘tương tác’, đưa túi quà trong tay ra, giọng mềm nhẹ:
“Đây là món quà nhỏ nhà hàng chuẩn bị để tặng các vị trùng đực. Vừa rồi ta sơ ý quên trao cho ngài, mong ngài đừng để bụng.”

Thực ra, túi ‘quà nhỏ’ này hoàn toàn là tự hắn vừa ứng biến chuẩn bị, chỉ để tạo thêm cơ hội tiếp cận Phù Lăng Thần.

Phù Lăng Thần liếc sang Lahoz – kẻ đang đứng xem náo nhiệt. Lahoz lập tức hiểu ý, cười nhận túi quà từ tay trùng phục vụ:
“Quà để ta cầm. Chắc ngươi không quên thứ gì khác nữa chứ?”

Trùng cái kia nhìn ngũ quan ngạo nghễ, sắc sảo của Lahoz, trong mắt lóe một tia ghen ghét.

Lahoz biết hắn đã hiểu lầm quan hệ giữa mình và Phù Lăng Thần, nhưng cũng chẳng định giải thích. Dù sao chuyện hắn với Phù Lăng Thần có huyết thống ruột thịt tạm thời chưa nên cho bên ngoài biết.

Rời nhà ăn, hai trùng bước lên chiếc xe huyền phù đỗ bên ngoài.

Mở chế độ tự lái xong, Lahoz tiện tay cầm túi quà, quay sang nói với Phù Lăng Thần:
“Cá không? Ta đoán chắc chắn bên trong có để lại phương thức liên lạc của hắn.”

Phù Lăng Thần ngồi ghế phụ, nhắm mắt dưỡng thần. Nghe vậy y còn chẳng buồn mở mắt:
“Nhàm chán.”

Một em trai vừa lạnh vừa ‘không thú vị’ — Lahoz bĩu môi. Dẫu bên ngoài không ai biết họ là anh em, nhưng ngày thường hắn cũng chẳng cảm thấy Phù Lăng Thần xem mình như anh trai mà đối đãi.

Lahoz cúi đầu lục túi quà: ngoài một hộp điểm tâm tinh xảo, quả nhiên trùng cái kia còn ‘tính toán’ nhét một tấm card ghi phương thức liên lạc.

Hắn kẹp tấm card lên, lập tức ngửi thấy một mùi hương tươi mát.

Lahoz khẽ tặc lưỡi: lại thêm một trùng cái nhiều mưu nhiều kế.

Trên card có xịt nước hoa — hơn nữa còn là loại mùi mà trùng đực ưa thích nhất.

《Cặp Đôi Hạnh Phúc》 đang là đề tài nóng bỏng nhất, tin tức Phù Lăng Thần và Yilt trở thành khách mời vừa công bố đã lập tức gây ra sóng lớn trên Tinh Võng.

【Hóa ra Thượng tướng Yilt đã có hùng chủ? Ta vẫn luôn tưởng hắn độc thân 】
【 Ha ha, ta là fan cứng của thượng tướng Yilt, thành thật mà nói hôm nay ta mới biết hùng chủ của hắn tên gì 】
【 Fan cứng +1. Theo ta biết, thượng tướng Yilt kết hôn từ hai năm trước, nhưng mấy năm nay đều ở ký túc xá quân bộ. Mà hùng chủ của hắn thậm chí ngay cả lễ thăng chức của thượng tướng cũng không tham gia. Chỉ biết nói: quân thư các ngươi, cưới vợ/chồng thì nhất định phải mở to mắt a!! 】
【 Nghe nói hùng chủ của thượng tướng Yilt xấu lắm nên không dám lộ mặt trong lễ trao quân hàm 】
【 Không chỉ xấu, nghe đồn tinh thần lực cũng thấp đến đáng thương, cho nên sau khi kết hôn mới điệu thấp như vậy, sợ bị trùng khác chê cười 】
【 Thật sự không nhịn được mà thấy thương Yilt, thà đừng kết hôn còn hơn 】

Phù Lăng Thần đang lướt Tinh Võng, nhìn thấy loạt bình luận ấy, trong đôi mắt đen sâu thoáng hiện vẻ bất lực.

Y không dự lễ thăng chức của Yilt — chẳng lẽ không nên hỏi chính trùng cái kia sao? Hắn có mời y đâu. Chẳng lẽ y phải mặt dày tự đến? Nghĩ đến đây, sắc mặt y không khỏi càng u ám.

Đúng lúc đó, Lahoz lại gửi tin trêu chọc, hỏi cảm giác khi bị gọi là “trùng đực xấu xí” và “phế vật” thế nào.

Phù Lăng Thần không nói một lời, trực tiếp kéo hắn vào danh sách đen, dùng hành động trả lời thay cho cảm giác của mình.

Sau đó y tắt luôn Tinh Võng, mặc kệ sóng tranh luận bên ngoài.

Nhưng nhiệt độ thảo luận vẫn không hề hạ xuống:

【 Đừng nói nữa, ta bắt đầu thấy thương thượng tướng Yilt rồi, cảm giác không nỡ xem 】
【 Nghe nói điện hạ Alvin từng ưu ái Yilt, còn định cưới hắn làm thư quân 】
【 Đừng bịa nữa! Điện hạ Alvin đã bác bỏ tin đồn rồi, ngài chỉ là thưởng thức sự dũng mãnh của một quân thư như Yilt thôi 】
【 Nếu trùng đực nào cũng được như điện hạ Alvin thì tốt, quân thư chẳng cần lo ế hùng chủ 】
【 Hiram các hạ cũng không tồi, đối xử với thư quân Barton trung giáo cực tốt, hơn nữa còn là em họ của điện hạ Alvin 】
【 Thật sự hâm mộ Barton, video sinh hoạt sau cưới của hai ngài ấy đăng trên Tinh Võng ngọt muốn sâu răng 】
【 Hiram đúng là ánh sáng của trùng đực, tuy tinh thần lực không cao nhưng cực kỳ tôn trọng trùng cái và á thư 】
【 Tin lớn! Tin lớn! Vừa nãy Hiram tuyên bố sẽ cùng Barton tham gia 《Cặp Đôi Hạnh Phúc》 】
【 Oa, thật sao! Ta nóng lòng chờ quá rồi 】
【 Không ai giống ta – mong chờ thượng tướng Yilt và hùng chủ của hắn à? 】
【 …… Mong chờ gì, mong chờ xem thượng tướng Yilt bị cười thôi 】

Trong vô số ánh mắt mong chờ, cuối cùng ngày quay tập đầu tiên của chương trình cũng đã đến.