Chương 19 - Trùng Đực Tham Gia Show Hôn Nhân Chiếm Trọn Spotlight

Trùng Đực Tham Gia Show Hôn Nhân Chiếm Trọn Spotlight

Khán giả trùng đực ngẩng đầu nhìn về phía Phù Lăng Thần, nụ cười vẫn còn nhưng giọng điệu lại vô cùng nghiêm túc:
“Phù Lăng Thần các hạ, xin hỏi ngài có từng suy xét đến tình yêu hùng–hùng chưa?”

Phù Lăng Thần: “…”

Yilt: “…”

Khán giả toàn trường: “…”

“Chưa từng suy xét, về sau cũng sẽ không.” Thanh âm Phù Lăng Thần dứt khoát như chém đinh chặt sắt, nghe kỹ còn có thể phát hiện một tia kinh sợ.

Trên mặt khán giả trùng đực thoáng hiện thất vọng:
“Thật sự chưa từng suy xét sao?”

“Đạo diễn, có thể kết thúc phỏng vấn.” Phù Lăng Thần nhìn đạo diễn Gia Lan đang còn ngẩn ra, lạnh giọng nhắc nhở.

Dưới yêu cầu lạnh lùng vô tình của Phù Lăng Thần, tổ tiết mục rất nhanh đã ngắt kết nối màn ảnh vị khán giả trùng đực kia.

Trong lòng Yilt vừa kinh ngạc vừa bất đắc dĩ. Trước kia hắn cũng biết mị lực của Phù Lăng Thần cực lớn, nhưng không ngờ tình địch của mình hiện tại đã lan sang cả… trùng đực.

【 Đây là màn phỏng vấn khiến ta chấn động nhất từ trước tới nay 】
【 Thực tuyệt vọng, số lượng tình địch của ta chẳng những không ít đi, giờ thậm chí còn tăng thêm một trùng đực 】
【 Ha ha ha, giờ yêu thích Phù Lăng Thần các hạ chắc đủ để xếp thành hàng từ thủ đô trùng tinh kéo đến Biên Cảnh Tinh 】
【 Trước kia khi bạn bè trùng cái thường oán giận, ta còn nói ai bảo chúng ta không đầu thai thành trùng đực, nhưng hôm nay là lần đầu tiên ta cảm thấy làm trùng cái cũng không tệ 】
【 …Hình như lại có thêm một trùng đực thích Phù Lăng Thần các hạ, ta vừa thấy một vị trùng đực các hạ trên Tinh Võng đã đăng trạng thái thất tình 】
【 Phía trước, ngươi nói đến có phải là Nhạc Nhã các hạ? Ta cũng vừa thấy nội dung đó!! 】
【 ?? Nhạc Nhã các hạ cũng thích Phù Lăng Thần các hạ sao? Cứu mạng, ba năm yêu thầm của ta coi như chính thức thất bại 】
【 Không nhịn được cảm khái, mị lực của Phù Lăng Thần các hạ thật sự xuyên phá toàn trường 】
【 Cười chết, Yilt thượng tướng rốt cuộc có bao nhiêu tình địch a 】
【 Con số này e là không ai có thể tính nổi, may mắn bản thân Yilt thượng tướng đủ mạnh, bằng không ta còn lo hắn đi ngoài đường cũng có thể bị trùng cái ghen ghét đánh lén 】

Tiễn đi vị khán giả trùng đực khiến toàn trường khiếp sợ kia, 《 Cặp Đôi Hạnh Phúc》 kỳ một chính thức khép lại.

Dù khán giả vô cùng luyến tiếc, nhưng tổ tiết mục vẫn phải tắt sóng.

Sau khi phát sóng kết thúc, Phù Lăng Thần cùng mọi người bước lên phi thuyền của tổ tiết mục trở về thủ đô trùng tinh.

Hoàng hôn buông xuống, ánh tà dương phủ lên bầu trời một tầng sa kim vàng óng. Phi thuyền chở các khách quý chậm rãi hạ xuống cảng thủ đô.

Colin và Mannie chào tạm biệt Phù Lăng Thần, sau đó rời đi cùng thư quân của mình.

Đi xuống phi thuyền, Yilt quay sang Phù Lăng Thần dịu giọng:
“Hùng chủ, hai ngày nay ngài vất vả rồi, sau khi trở về nhất định phải nghỉ ngơi cho tốt, đừng quá lao nhọc.”

“Em phải về quân bộ ở?” Phù Lăng Thần liếc hắn một cái, ánh mắt lạnh lùng.

Yilt khẽ gật đầu. Quay chụp đã kết thúc, hắn cũng không muốn làm khó Phù Lăng Thần phải tiếp tục ở bên mình.

Trong số các khách quý, có lẽ hắn là trùng duy nhất luyến tiếc tiết mục kết thúc. Mấy ngày qua, đó là khoảng thời gian hắn ở cạnh hùng chủ nhiều nhất trong nhiều năm. Chỉ vừa kết thúc thôi, trong lòng hắn đã mong chờ kỳ quay chụp tiếp theo. Nhưng hắn cũng hiểu, suy nghĩ trong lòng hùng chủ chắc chắn khác hẳn. Không muốn làm Phù Lăng Thần khó chịu, hắn lựa chọn chủ động lùi bước, ít nhất để trong quãng thời gian này y được vui vẻ.

Đối diện với sự “săn sóc” ấy, Phù Lăng Thần chỉ thản nhiên ngồi lên xe huyền phù, lạnh nhạt để khói xe phả lại mặt hắn.

Nhìn bóng xe huyền phù lao đi, trong mắt xanh đậm của Yilt hiện lên vài phần ẩn nhẫn cô đơn.

Đêm buông phủ lấy thủ đô quân bộ.

Roca đang vùi đầu vào bàn làm việc xử lý công vụ. Những ngày Yilt vắng mặt, hắn bận đến mức gần như phát điên, bởi nhiều sự vụ đều cần Yilt đích thân phê duyệt, mà hắn thì chỉ có thể xử lý những việc nằm trong khả năng trước.

Khi cảm giác được bóng dáng phủ xuống trước mặt, Roca ngẩng đầu, lập tức kinh hỉ:
“Thượng tướng, ngài trở lại rồi! Tốt quá… Không đúng, sao ngài lại trở về nhanh vậy?!”

Yilt: “… Ta trở về quân bộ thì có vấn đề gì sao?”

Roca nặng nề gật đầu:
“Đương nhiên là có vấn đề! Các ngài không phải vừa mới đáp xuống tinh cảng sao? Toàn bộ Tinh Võng đều biết hành trình do tổ tiết mục an bài.”

“Ngài không đi theo Phù Lăng Thần các hạ về nhà nghỉ ngơi, chạy tới đây làm gì?” Trong đầu Roca chợt lóe ra một suy đoán, kinh ngạc trừng lớn mắt nhìn Yilt, “Thượng tướng, đừng nói với ta, ngài định sau này vẫn tiếp tục ở trong ký túc xá quân bộ?”

Yilt vẻ mặt thản nhiên: “Tạm trú ở ký túc xá quân bộ rất tốt, đến văn phòng xử lý công vụ cũng tiện lợi.”

Roca: “…” Đây mới là trọng điểm sao?

Roca hận sắt không thành thép nhìn Yilt: “Thượng tướng, chẳng lẽ ngài với Phù Lăng Thần các hạ mấy ngày ở tiết mục cũng không cải thiện chút tình cảm nào sao? Ta có xem phát sóng trực tiếp, không phải ngài và Phù Lăng Thần các hạ ở trong tiết mục ở chung cũng khá tốt à?”

“Ngươi cũng nói là ở trong tiết mục.” Hiện tại, hắn đã trở lại hiện thực.

Thấy vẻ mặt Roca còn muốn nói gì đó, Yilt liền dứt khoát: “Được rồi, chuyện riêng gác lại, trước tiên đem toàn bộ công vụ tích lại đưa vào văn phòng.”

Nói xong, hắn bước thẳng vào phòng làm việc.

Roca nhìn bóng lưng hắn, trong lòng yên lặng nghĩ: Yilt thượng tướng đúng là không hổ danh thượng tướng trẻ tuổi nhất trong lịch sử, trái tim này cũng quá kiên cường rồi.

Từ sau khi tiết mục phát sóng, hiện tại bên ngoài có quá nhiều trùng cái và á thư dòm ngó Phù Lăng Thần các hạ như hổ rình mồi, vậy mà hắn còn có thể bình thản ở ký túc xá quân bộ. Nếu đổi lại là mình, có lẽ đã hận không thể 24 giờ dính bên cạnh hùng chủ nhà mình, quét sạch toàn bộ những kẻ có ý xấu kia đi rồi.

Phía Phù Lăng Thần, Lahoz cũng đồng dạng không nói nổi gì với tình cảnh này.

Hôm nay đã là ngày thứ hai sau khi quay xong tiết mục, vốn dĩ Lahoz gọi tới là để quan tâm một chút xem Phù Lăng Thần trong tiết mục thế nào, kết quả lại biết được hai trùng vừa rời tiết mục liền tách nhau ra.

Lahoz nhìn Phù Lăng Thần trên quang não, giọng điệu mang vài phần giễu cợt:
“Trùng khác là khách quý thì có đôi có cặp trở về, các ngươi thì hay thật, vừa xuống tiết mục liền mỗi người một ngả. Khó trách khán giả cứ nói các ngươi tình cảm bất hòa.”

Vốn dĩ trong lòng Phù Lăng Thần đã mơ hồ khó chịu, nghe thêm giọng cười nhạt của Lahoz, y lập tức lạnh giọng phản kích:
“Ta ít ra còn có thể cùng hắn một ngả hai nơi, ngươi thì sao, đến cơ hội tham gia cũng không có.”

Lahoz cười nhạo: “Ta đây là thà thiếu còn hơn bừa.”

Trùng cái khác có thể còn phải phiền não vì không theo đuổi được trùng đực các hạ, nhưng thân là ông chủ lớn thương nghiệp, dung mạo lại xuất sắc, Lahoz chưa bao giờ thiếu trùng đực theo đuổi, chỉ tiếc chẳng có ai lọt vào mắt hắn.

Nhận thấy ánh mắt hắn thoáng có quầng thâm, Phù Lăng Thần nhíu mày:
“Gần đây ngươi lại thức đêm tăng ca?”

Lahoz xoa ấn đường: “Không phải, là lĩnh vực cần xoa dịu.”

Hắn khẽ thở dài:
“Cơn đau đầu quấy rầy ta vài ngày rồi, ta định nhẫn thêm ít lâu, sau đó tiêm một mũi thuốc xoa dịu tinh thần chắc sẽ đỡ.”

Bởi vì trước đó đã tiêm quá nhiều thuốc xoa diuh, thân thể Lahoz bắt đầu có phản ứng kháng thuốc. Thế nên dù bây giờ lĩnh vực tinh thần khó chịu, hắn vẫn cố nhịn đến khi không thể chịu nổi mới dám tiêm.

Nghe vậy, giữa mày Phù Lăng Thần càng nhíu chặt.

Lahoz thấy bộ dáng ấy liền bật cười trêu:
“Được rồi, mày nhíu thế này sắp thành trùng già mất thôi. Cái hạng mục nghiên cứu trước mắt không phải tiến triển rất tốt sao? Nói không chừng chẳng bao lâu nữa ta có thể dùng loại thuốc xoa dịu vĩnh cửu rồi.”

Phù Lăng Thần im lặng, đáy mắt hiện lên sự gấp gáp và kiên định.

Lahoz vốn định bàn thêm công việc khác, nhưng vừa lúc thấy trên quang não bật lên tin nhắn nhắc nhở, hắn khẽ “Hả?” một tiếng.

Phù Lăng Thần: “Làm sao vậy?”

Lahoz mở tin nhắn, lướt nhanh một lần, khóe mắt thoáng hiện nụ cười thâm ý.

“Ngươi lên hot search Tinh Võng về thân thế rồi.” Hắn nhìn về phía Phù Lăng Thần.

Phù Lăng Thần nghe xong tim lập tức run mạnh một cái. Nhưng vừa nhìn dáng vẻ nhàn nhã của Lahoz, y liền thả lỏng, nếu thật sự là chuyện kia, hắn tuyệt đối sẽ không có phản ứng bình thản thế này.