Bữa tối kết thúc, buổi phát sóng trực tiếp hôm nay cũng theo đó mà khép lại, các khách quý lần lượt trở về chỗ ở của mình.
Lúc còn đang bận rộn quay chụp thì không nghĩ nhiều, nhưng khi công việc quay chụp đã xong, vấn đề ngủ lại một lần nữa hiện lên trong đầu Yilt.
Phù Lăng Thần sau khi trở về thì đi thẳng lên tầng, Yilt ngồi ở sô pha trong phòng khách, nhíu mày. Hắn ngẩng đầu liếc lên cầu thang, trong mắt thoáng hiện ra do dự.
Yilt không biết nên mở miệng thế nào để nói với Phù Lăng Thần chuyện phân phòng ngủ.
Trong khi đó, Phù Lăng Thần sau khi rửa mặt, nằm lên giường cũng đang nghĩ đến vấn đề này.
Nếu như tối qua y còn có chút không quen với việc hai trùng cùng ở chung một phòng ngủ, thì hôm nay y đã bắt đầu thích ứng.
Trước lạ sau quen.
Phù Lăng Thần nghĩ thầm, dù sao bọn họ cũng chẳng phải chồng chồng mới cưới gì, chuyện so với chung chăn gối còn thân mật hơn cũng đã làm rồi, giờ sao còn cần để ý mấy chi tiết nhỏ này nữa.
Một ngày dài quay chụp làm tinh thần Phù Lăng Thần mệt mỏi, vừa nằm xuống giường, cơn buồn ngủ liền ùa đến, lấn chiếm đầu óc.
Yilt dưới lầu sắp xếp lại ngôn từ, cuối cùng lấy hết dũng khí đi tìm Phù Lăng Thần. Sau khi không thấy bóng dáng y trong thư phòng và các phòng khác, hắn liền hiểu Phù Lăng Thần đã ở trong phòng ngủ.
Yilt nhẹ nhàng đẩy cửa phòng, cảnh tượng bên trong so với tối qua không có gì khác biệt.
Ban đầu Yilt còn tưởng Phù Lăng Thần lại giả vờ ngủ, nhưng quan sát một lúc mới phát hiện y thật sự đã say giấc.
Mày hắn thoáng hiện lên chút rối rắm. Lúc này hắn nên làm gì? Theo kế hoạch ban đầu là đi ngủ ở thư phòng một đêm? Hay là… vẫn cứ ở lại phòng này?
Trong đôi mắt xanh đậm của Yilt thoáng lóe lên sự do dự, cuối cùng hắn lựa chọn thuận theo mong muốn trong lòng.
Hắn nhẹ nhàng tắt ánh sáng lờ mờ từ đèn đầu giường, rồi khẽ khàng nằm xuống bên cạnh Phù Lăng Thần.
Nhắm mắt lại, hơi thở quanh mình đều là hương thanh lãnh như tuyết tùng của Phù Lăng Thần, khóe miệng hắn không tự giác mà cong lên.
Có lẽ do quá mệt, giấc ngủ của Phù Lăng Thần đêm nay rõ yên tĩnh hơn tối qua nhiều.
Khi cánh tay y bất chợt vươn qua, đặt lên eo hắn, hàng mi dài của Yilt khẽ run.
Điều này càng khiến hắn tin chắc rằng Phù Lăng Thần thật sự ngủ say, bằng không y tuyệt đối sẽ không chủ động làm ra động tác thân mật như vậy.
Trong bóng đêm, ánh mắt Yilt thoáng giãy giụa và do dự… Cuối cùng, hắn khẽ đặt tay mình lên bàn tay đang đặt nơi eo hắn của Phù Lăng Thần.
Mím môi lại, hắn thầm nghĩ… Chỉ cần ngày mai mình dậy sớm hơn hùng chủ một chút thì sẽ không bị phát hiện.
Cảm nhận hơi ấm từ da thịt Phù Lăng Thần truyền sang, Yilt nhắm mắt, khóe môi khẽ nhếch lên thành một đường cong khó che giấu.
Thời gian chậm rãi trôi, khi tia sáng đầu tiên của buổi sớm chiếu vào phòng, Yilt tỉnh giấc, mở mắt ra.
Hắn hơi quay đầu, đôi mắt xanh đậm như mặt hồ sâu thẳm, ánh nhìn nhu hòa và tĩnh lặng ngắm Phù Lăng Thần đang say ngủ.
Mãi cho đến khi mặt trời lên cao, cảm giác Phù Lăng Thần sắp tỉnh, Yilt mới khẽ buông tay, cẩn thận đặt bàn tay y đang đặt trên eo mình về lại bên cạnh.
Phù Lăng Thần mở mắt ra, liền thấy Yilt từ trên giường đứng dậy, bóng lưng đang rời đi.
Cảm nhận động tĩnh phía sau, Yilt quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt của Phù Lăng Thần. Nhớ đến hành vi của mình tối qua, trong lòng hắn thoáng chột dạ, nhưng bề ngoài vẫn gắng tỏ ra bình tĩnh:
“Hùng chủ, buổi sáng tốt lành.”
Phù Lăng Thần khẽ “Ừm” một tiếng.
Sợ y nhận ra sự chột dạ của mình, Yilt liền rời khỏi phòng ngủ.
Phù Lăng Thần nằm trên giường, nhớ lại giấc ngủ ngon tối qua, trong lòng thầm nghĩ, hóa ra ngủ chung giường cũng chẳng có gì, hiện tại y đã quen rồi.
Hôm nay tổ tiết mục chuẩn bị bữa sáng cho các khách quý.
Khi mọi người ngồi quanh bàn chuẩn bị ăn, đạo diễn Gia Lan nhân tiện giới thiệu phân đoạn cuối cùng của kỳ này:
“Trải qua hai ngày phát sóng trực tiếp, khán giả có rất nhiều câu hỏi tò mò về các vị. Vì vậy sau bữa sáng, chúng ta chuẩn bị một phần phỏng vấn phát sóng trực tiếp. Mỗi tổ khách quý sẽ lần lượt tiếp nhận phỏng vấn từ khán giả trong phòng live stream, câu hỏi sẽ được rút ngẫu nhiên.”
So với những phân đoạn cần hao phí thể lực và tinh thần, phân đoạn này chỉ cần ngồi là xong, đám khách quý đương nhiên không có ý kiến gì.
Tiết mục tổ suy xét đến Phù Lăng Thần và Yilt là tổ có độ bàn luận cao nhất hiện nay, để hấp dẫn toàn bộ khán giả ở lại phòng live stream, họ đã sắp xếp cho hai trùng bọn họ xuất hiện cuối cùng trong phần phỏng vấn.
Đợi đến khi ba tổ khách quý khác phỏng vấn xong, đã trôi qua một tiếng rưỡi. Vừa nhìn thấy Phù Lăng Thần và Yilt hiện lên trên màn ảnh, phòng live stream lập tức dấy lên một đợt cao trào nhỏ.
【 Cuối cùng cũng chờ được đến Phù Lăng Thần các hạ!! 】
【 Cầu trùng thần phù hộ, xin hãy để tổ tiết mục rút trúng ta đi, nếu được như nguyện, ta có thể nửa tháng không ăn thịt! 】
【 Ha, chút thành ý này mà cũng muốn trùng thần phù hộ ngươi? Ta có thể một năm không ăn thịt! 】
【 Đều rác rưởi! Ta có thể cả đời không ăn thịt! 】
【 Đây là các ngươi tự nói đó nha, nếu thật sự được rút trúng mà không làm theo, ta sẽ nguyền rủa các ngươi cả đời không tìm được hùng chủ 】
【 Phía trước, ngươi thật ác độc, bất quá ta rất thích. Trùng cái không giữ tín nghĩa thì không xứng có cơ hội tiếp xúc với Phù Lăng Thần các hạ 】
【Trùng xem đông như vậy, ta thấy tỷ lệ rút trúng mình thấp đến mức gần như không thể nào 】
…
Trước mặt Phù Lăng Thần và Yilt có một màn hình lớn phát tiếng rõ ràng, trên đó hiện ra hình ảnh phát sóng trực tiếp và nội dung làn đạn của phòng live stream.
Cách tổ tiết mục chọn trùng xem cũng rất thú vị, trong phòng live stream thiết lập chức năng báo danh, chỉ những trùngi báo danh mới có khả năng được chọn. Hơn nữa, cách phỏng vấn này là video trực tuyến, tổ tiết mục sẽ mở màn hình của trùng được chọn, khiến họ có cảm giác như đang mặt đối mặt trò chuyện với khách quý.
Đạo diễn Gia Lan quay sang nói với Phù Lăng Thần và Yilt:
“Bây giờ chúng ta hãy rút ra vị khán giả may mắn đầu tiên.”
Phù Lăng Thần và Yilt đồng loạt ấn nút bên dưới.
Trùng xem đầu tiên rất nhanh đã được rút ra.
Ngay sau đó tổ đạo diễn gửi lời mời video trực tuyến cho khán giả ấy.
Có vẻ như trùng này vẫn luôn chờ sẵn, lời mời vừa phát ra, màn hình liền kết nối ngay. Nhưng khi thấy rõ hình ảnh hiện trên màn ảnh, mọi người đều thoáng sững sờ.
Đạo diễn Gia Lan nhanh chóng điều chỉnh lại không khí, mỉm cười lên tiếng:
“Xin chào vị khán giả nhỏ này.”
“Xin chào cả nhà.” Trên màn hình hiện ra một tiểu trùng cái tóc xanh lam, thoạt nhìn chỉ bảy tám tuổi, có chút ngượng ngùng mà cười.