Chương 15 - Trùng Đực Tham Gia Show Hôn Nhân Chiếm Trọn Spotlight

Trùng Đực Tham Gia Show Hôn Nhân Chiếm Trọn Spotlight

Thấy thư quân nhà mình- Barton xuất hiện bên vũng bùn, Hiram ở đáy hố kích động hét to:
“Barton! Mau cứu ta ra ngoài!”

Trên đường tới Barton đã xem qua đạn mạc trong live stream, đại khái hiểu rõ sự tình.

Nghe thấy Hiram kêu cứu, hắn liền bước nhanh lên phía trước, định nhảy xuống hố. Nhưng Yilt lập tức bước ra, chắn thẳng trước mặt, chặn đường đi kín mít.

Barton nhíu mày: “Yilt thượng tướng, ngài biết ngài đang làm gì không? Đây là đang ngược đãi một vị trùng đực tôn quý! Dù ngài là thượng tướng, nhưng tội danh ngược đãi trùng đực cũng không phải là điều ngài có thể gánh nổi!”

Yilt vẫn kiên định đứng chắn, không hề lùi bước.

Phù Lăng Thần thong thả bước đến bên cạnh Yilt, nhàn nhạt nói với Barton: “Ta chẳng qua chỉ đùa một chút với Hiram thôi, ta nghĩ chưa nghiêm trọng đến mức ngươi phải nâng lên thành ‘ngược đãi’.”

Thấy thái độ cứng rắn của Phù Lăng Thần, lại biết bản thân không thể thắng Yilt, Barton chau mày, trầm giọng: “Phù Lăng Thần các hạ, ngươi muốn thế nào mới chịu thả Hiram ra?”

Phù Lăng Thần: “Rất đơn giản, đưa hết bảo rương các ngươi tìm được cho ta.”

Nếu Hiram muốn trộm rương của y, vậy để gã nếm thử cảnh “mất cả chì lẫn chài.”

Barton nhìn về phía Hiram dò hỏi. Hiram tức giận đến mức gần như hộc máu, gào lên từ dưới hố: “Không có khả năng! Phù Lăng Thần, ngươi quá đáng lắm rồi!”

Phù Lăng Thần cười nhạt: “Quá đáng sao? Nếu ngươi không tính trộm rương của ta, ngươi đã chẳng rơi xuống bẫy. Ngươi làm việc mà chỉ nghĩ đến thành công, chưa từng nghĩ đến hậu quả thất bại sao? Nếu không chịu điều kiện của ta, thì cứ ngồi dưới đó tiếp đi. Dù sao chúng ta ăn no rồi, thời gian rất nhiều.”

Ngay lúc đó, bụng Hiram còn không đúng lúc réo lên vài tiếng.

Gã nghiến răng, cố ra giá: “Ta chỉ có thể cho ngươi một cái rương thôi!”

“Ta muốn toàn bộ, thiếu một cái cũng không được, ngươi cứ ngồi yên dưới đó đi.”

Thấy Phù Lăng Thần mềm cứng không ăn, Hiram tức đến mức mặt lúc trắng lúc đỏ, cuối cùng nghiến răng gào với Barton: “Barton! Đi lấy hai cái rương chúng ta tìm được đưa cho y!”

Phù Lăng Thần híp mắt: “Thật sự chỉ có hai cái thôi sao? Ta có thể hỏi khán giả trong live stream xác nhận đấy.”

Hiram tức giận: “Ngươi không tin thì cứ hỏi!”

“Được, vậy ta hỏi thử phòng live stream xem có ai biết số lượng cụ thể không.” Phù Lăng Thần cố ý mở quang não ra.

“Đủ rồi! Là bốn cái! Toàn bộ cho ngươi!” Hiram nghẹn đến mức sắp nổ tung. Khó khăn lắm mới tìm được nhiều rương như vậy, cuối cùng phải ném hết vào tay đối thủ!

Trong lòng gã, Phù Lăng Thần quả thực là trùng đực khó đối phó nhất mà gã từng gặp.

Chẳng bao lâu, Barton mang cả bốn cái rương đến giao.

Nhận xong, Phù Lăng Thần cũng giữ lời, thả Hiram ra.

Hiram được Barton kéo khỏi hố, tức đến mức chẳng buồn nói câu nào với Phù Lăng Thần, xoay người bỏ đi ngay.

【 tiếc thật, vừa rồi nếu Hiram không chen ngang, ta còn tưởng có thể được Phù Lăng Thần các hạ tương tác trực tiếp, đây chính là lần đầu y nói sẽ hỏi phòng live stream mà 】
【 tiếc nuối y như vậy, dù biết nếu có hỏi thì cũng là hỏi toàn bộ khán giả, nhưng bốn trừ năm cộng cũng xem như ta được trò chuyện trực tiếp với y 】
【 trước mặt, ngươi này “bốn trừ năm cộng” toán học lão sư nhìn thấy chắc phải gật gù khen ngợi 】
【 tuy không thích Hiram, nhưng nếu Phù Lăng Thần các hạ có thể thường xuyên tương tác với phòng live như vậy thì tốt rồi 】
【 lấy tính cách lạnh lùng của Phù Lăng Thần các hạ, cảnh tượng này e chỉ có trong mơ mới có 】

Có được bốn cái bảo rương, Phù Lăng Thần cùng Yilt cũng chẳng vội tìm thêm nữa, chỉ thong thả dạo quanh trong rừng.

Thời gian từng chút một trôi qua, rất nhanh đã tới gần 6 giờ chiều, trò chơi “Rừng rậm tìm bảo” cũng đến hồi kết thúc.

Colin và Mannie đã mang thư quân trở lại điểm tập hợp theo quy định của tổ tiết mục.

Colin vẻ mặt khổ sở, quay sang Mannie oán thán:
“Không biết tổ tiết mục giấu rương kiểu gì, ta với Nickel tìm cả ngày mà chỉ được đúng một cái. Vận khí ta đúng là xui đến cực điểm, từ khi tới tiết mục này, vẫn luôn ở vị trí cuối cùng.”

Mannie nhẹ giọng an ủi: “Khách quý khác còn chưa đến, nói không chừng kết quả chưa chắc đã tệ như ngươi nghĩ đâu.” Nhóm Mannie tìm được 3 cái rương.

Colin xua tay, ai oán thở dài: “Ta không tin trùng khác cũng xui như ta. Ngay cả bản thân ta còn thấy mình quá vô dụng. Xem ra ta sinh ra là để vất vả nấu nướng thôi.”

Đúng lúc này, Hiram và Barton cũng xuất hiện trong tầm mắt bọn họ.

Thấy trên tay hai trùng trống trơn, Colin hiếu kỳ hỏi:
“Hiram các hạ, sao hai ngươi lại tay không thế? Có phải cất rương ở chỗ khác mà chưa lấy lại không?”

Hiram im lặng một trận, không muốn trả lời.

Colin thấy mặt gã nặng trịch không nói lời nào, càng cảm thấy khó hiểu.

Ngay lúc ấy, Phù Lăng Thần và Yilt cũng đi tới.

Trên tay Yilt ôm một cái sọt kết bằng dây leo, bên trong đầy ắp bảo rương nhỏ.

Colin ngây người: “Các ngươi lợi hại quá, tìm được nhiều rương thế này sao?”

Phù Lăng Thần thản nhiên: “Vận khí tốt, có bốn cái là từ trên trời rơi xuống ngay trước mặt chúng ta.”

Nghe vậy, Hiram lập tức tức điên trong lòng.

Đạo diễn Gia Lan vốn đã xem rõ mọi chuyện qua màn hình hậu đài, nhưng thấy Phù Lăng Thần và Hiram đã tự giải quyết xong, ông cũng không định xen vào.

Khi tất cả khách quý đã đến đủ, đạo diễn bắt đầu thống kê kết quả.

Rất nhanh, kết quả được công bố.

Gia Lan tuyên bố:
“Lần này tổ có số lượng rương nhiều nhất chính là Phù Lăng Thần các hạ – tổng cộng 7 cái.
Hạng nhì là Mannie các hạ – 3 cái.
Thứ ba là Colin các hạ – 1 cái.”

Colin nghe xong mà sững người: “Chúng ta chỉ có 1 cái, vậy mà lại được hạng ba?”

Gia Lan gật đầu: “Bởi vì tổ Hiram là 0 cái rương.”

Colin: “… Ta còn tưởng họ giấu rương ở đâu đó chưa lấy lại, không ngờ lại không có gì luôn?”

Vốn đã chuẩn bị sẵn tâm lý mình sẽ đứng cuối, ai ngờ lại thành hạng ba, Colin so với Phù Lăng Thần được hạng nhất còn cao hứng hơn.

Colin vui mừng hét: “Tốt quá rồi, tối nay không cần ta nấu cơm!”

Hiram mặt mày u ám, quay sang Gia Lan: “Đạo diễn, ta không phục! Ta vốn có 4 cái rương, nhưng bị Phù Lăng Thần cướp mất, bằng không ta đâu có đứng cuối!”

Colin và Mannie đều ngạc nhiên, hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì.

Phù Lăng Thần lạnh nhạt cười: “Sao ngươi không nói rõ là chính ngươi định trộm rương của ta trước, ta mới lấy đi 4 cái rương của ngươi?”

Colin nghe vậy lập tức thấy hợp lý.

Cậu nhìn sang Hiram: “Nếu ngươi đã tính trộm rương của Phù Lăng Thần các hạ, vậy việc ngươi bị lấy lại rương cũng chẳng có gì oan uổng. Chẳng lẽ chỉ cho phép ngươi trộm trùng khác, mà không cho phép trùng khác phản kích sao? Hơn nữa tổ tiết mục vốn không hề cấm khách quý cướp rương của nhau, vậy thì rương trong tay Phù Lăng Thần các hạ tất nhiên phải tính hợp lệ.”

Mannie cũng gật đầu đồng ý.

Colin nghi hoặc nhìn sang Hiram:
“Ngươi sẽ không phải là bởi vì thua không cam lòng nên mới định quỵt nợ chứ? Ta trước đây luôn đứng cuối, ngay cả ngủ trong thạch ốc còn phải chịu, cũng đâu có đến mức ngay cả nấu một bữa tối cũng phải chơi xấu?”

Hiram nghiến răng: “Ta không có định chơi xấu!”

Colin chép miệng: “Vậy ngươi nói nhiều làm gì, chẳng có ý nghĩa.”

Hiram tức đến nghẹn lời, chỉ có thể nuốt cục tức vào bụng. Cuối cùng, gã vẫn phải tuân thủ quy tắc của tổ tiết mục.

Tổ tiết mục bày hai chiếc bàn dài ngoài trời, trên bàn chất đầy nguyên liệu để nấu bữa tối.

Khác biệt duy nhất là: bàn của Phù Lăng Thần và Yilt được tiết mục tổ mời hẳn đầu bếp nổi tiếng tới chế biến tỉ mỉ, còn ba tổ khách quý khác thì phải để Hiram tự mình làm bếp chính.

Cả bữa tối hôm nay đều tiến hành ngoài trời.

Mùi hương phong phú từ bàn ăn của Phù Lăng Thần rất nhanh đã lan khắp không khí, khiến người ta thèm đến nuốt nước miếng.

Trong khi Phù Lăng Thần và Yilt thảnh thơi ngồi xuống ăn uống, thì bên bàn còn lại, Hiram vẫn đang luống cuống tay chân với đống nguyên liệu.

Colin đói đến mức mắt cứ liếc sang bàn của Phù Lăng Thần, ánh nhìn đầy hâm mộ.

Đợi đến khi Phù Lăng Thần và Yilt đã ăn xong, Hiram mới lếch thếch nấu xong bữa tối.

Vốn dĩ Hiram đã ghét nấu nướng, nay lại bị phạt nên càng làm qua loa, đối phó hết mức.

Colin và Mannie ngồi xuống bàn, nhìn những món ăn mà Hiram bày ra, trong ánh mắt đều lộ rõ vài phần kháng cự—mấy đĩa thức ăn kia toát ra một luồng “khí tức ám hắc” khó tả.

Colin thử gắp một miếng bỏ vào miệng, biểu cảm đang thả lỏng lập tức cứng đờ.

Colin: “…”

Ai mới thật sự là trùng bị phạt đây? Colin cảm thấy trùng chịu tra tấn hóa ra lại là mình.

Cậu ghé sát Nickel, hạ giọng than thở: “Sớm biết thì lúc sáng ta đã ăn ít đi một chút, giờ còn có bụng chứa cho bữa tối này.”

Nickel vốn không yêu cầu quá cao với đồ ăn, nhưng sau đã nếm thử tay nghề tuyệt diệu của Phù Lăng Thần vào buổi sáng, bây giờ phải ăn món của Hiram, quả thực thấy sự khác biệt lớn như trời với đất.

Đúng lúc ấy, Hiram ngồi ngay bên cạnh Colin, nghe thấy cậu thì thầm chê bai, sắc mặt gã lập tức tối sầm, tức giận đến mức mặt đen như than.