Chương 12 - Trùng Đực Tham Gia Show Hôn Nhân Chiếm Trọn Spotlight

Trùng Đực Tham Gia Show Hôn Nhân Chiếm Trọn Spotlight

Phù Lăng Thần tỉnh dậy theo đồng hồ sinh học, trong phòng sớm đã không còn thân ảnh Yilt.

Phù Lăng Thần giơ tay nhìn thời gian trên quang não, đã là tám giờ sáng, còn nửa tiếng nữa là đến thời gian phát sóng trực tiếp mà tổ tiết mục ngày đã thông báo hôm qua.

Phù Lăng Thần rửa mặt xong xuống lầu, Yilt đã nghiêm chỉnh ngồi sẵn ở sô pha trong phòng khách.

Thấy Phù Lăng Thần xuất hiện, Yilt lập tức đứng lên, chào y một tiếng: “Hùng chủ, buổi sáng tốt lành.”

Phù Lăng Thần khẽ gật đầu đáp lại.

Y mới xuống lầu không bao lâu, trợ lý công tác của tổ tiết mục đã nhấn chuông cửa, gọi bọn họ ra đất trống bên ngoài tập hợp.

Thấy các khách quý đều đã đến đông đủ, đạo diễn Gia Lan khách khí hỏi: “Mọi người tối qua nghỉ ngơi thế nào?”

Colin là trùng đầu tiên mở miệng: “Không tốt! Phòng quá nhỏ, làm ta thấy khó chịu.”

Gia Lan cười nhạt: “Này cũng hết cách, ai bảo Colin các hạ hôm qua xếp hạng cuối cùng.”

Colin hừ hừ hai tiếng: “Lần sau mà còn gặp loại bình xét như vậy, ta nhất định sẽ không thua.”

Gia Lan chỉ cười cười.

Khóe mắt Phù Lăng Thần thoáng liếc về phía Yilt, y cũng không biết trùng này tối qua ngủ từ lúc nào.

Đạo diễn quay sang mấy vị khách quý: “Bởi vì tối hôm qua các vị trùng đực biểu hiện thật sự kinh diễm, cho nên tổ tiết mục tính toán bữa sáng hôm nay vẫn giao cho các vị trùng đực phụ trách chế biến, bất quá nguyên liệu nấu ăn sẽ do các vị thư quân phụ trách tìm.”

Hiram không ngờ sau bữa tối hôm qua còn phải tiếp tục làm cả bữa sáng, trong lòng lập tức dâng lên vài phần khó chịu.

Gã cười cợt hướng Gia Lan: “Đạo diễn, bây giờ cũng gần chín giờ rồi, hơn nữa nơi này còn là tinh cầu chưa khai phá, tìm nguyên liệu nấu ăn sẽ tốn không ít thời gian đó.”

Gia Lan nói: “Tài nguyên đồ ăn ở tinh cầu này rất phong phú, phụ cận chính là rừng rậm. Với năng lực của thư quân, ta tin bọn họ có thể dễ dàng tìm được nguyên liệu nấu ăn.”

Trùng tộc vốn được xưng là chủng tộc mạnh nhất vũ trụ, trùng cái trời sinh có thể năng ưu việt. Dù là trùng cái bình thường không hề qua huấn luyện quân sự, thể chất cũng không thể coi thường. Bốn vị trùng cái khách quý ở đây, ngoại trừ Yilt và Barton là quân thư, Nickel và Mond thì một trùng xuất thân quân hỏa thương, một trùng quý tộc, định sẵn thể năng bọn họ tuyệt không kém.

Hiram vẫn không phục, cố tình nói châm chọc: “Cho dù nguyên liệu dễ tìm thì cũng cần thời gian. Chờ nấu xong chắc cũng phải tới giữa trưa rồi, này còn gọi gì là bữa sáng… Hơn nữa chúng ta đâu có giống Phù Lăng Thần các hạ am hiểu nấu nướng. Nếu ta có tay nghề như y, ta khẳng định rất vui vẻ nhận nhiệm vụ này.”

Phù Lăng Thần liếc Hiram một cái. Y không phải trùng thích gây chuyện, nhưng cũng chẳng phải loại dễ bị bắt nạt.

Y lạnh giọng nói: “Ngươi không biết nấu là việc của ngươi. Tổ tiết mục đâu có yêu cầu phải hoàn mỹ, ngươi tùy tiện tìm mấy cây rau dại, bỏ thêm ít nước sốt là xong, khó đến vậy sao? Cái này có tay là làm được. Hay là ngươi chỉ biết mở miệng chờ ăn?”

Mặt Hiram lập tức trắng bệch, “Phù Lăng Thần các hạ, ta đâu có nói gì ngươi, tại sao ngươi phải nói ta khó nghe vậy?”

Phù Lăng Thần đáp: “Ta nói ngươi cái gì? Chẳng phải ngươi có nhiều vấn đề sao, ta chỉ là hảo tâm gợi ý cho ngươi mấy cách giải quyết thôi.”

Lúc đầu quả thật đạo diễn bị Hiram làm dao động, còn thấy nhiệm vụ này có vẻ quá khó xử cho khách quý. Nhưng lời Phù Lăng Thần vừa rồi liền khiến ông tỉnh ra. Gia Lan gật đầu tán đồng: “Hiram các hạ, tổ tiết mục không hề quy định cứng nhắc bữa sáng ăn gì, hết thảy do các vị khách quý tự quyết định.”

“Được, ta biết rồi.” Hiram nghiến răng, tức giận đến nắm chặt ngón tay.

Thời gian cũng không còn sớm, sau khi công bố nhiệm vụ, tổ tiết mục để khách quý bắt đầu chuẩn bị cho bữa sáng.

Phù Lăng Thần biết Yilt biết nấu ăn, hơn nữa còn có kinh nghiệm sinh tồn ngoài dã ngoại, liền dặn hắn thấy nguyên liệu nào thích hợp thì trực tiếp mang về.

Nghe xong phân phó, Yilt liền chuẩn bị xuất phát.

“Yilt thượng tướng, phiền chờ một chút!” Colin bất ngờ gọi hắn lại.

Yilt và Phù Lăng Thần đều nghi hoặc nhìn về phía Colin.

Colin dắt theo thư quân Nickel bước tới trước mặt bọn họ.

Ánh mắt Colin lộ vẻ mong chờ, hướng Phù Lăng Thần hỏi: “Phù Lăng Thần các hạ, ta có thể cùng ngươi nấu bữa sáng không? Ta có thể cho Nickel nhà ta đi cùng Yilt thượng tướng tìm nguyên liệu.”

Tối qua Phù Lăng Thần làm mấy món kia thực sự khiến cậu thèm đến nhỏ dãi. Colin tin tưởng tay nghề Phù Lăng Thần, bữa sáng hôm nay tuyệt đối sẽ không khiến cậu thất vọng.

Phù Lăng Thần gật đầu đáp ứng, dù sao tính tình Colin thẳng thắn, lại đưa ra yêu cầu cũng không quá đáng.

Colin lập tức vui mừng hô một tiếng.

Phù Lăng Thần chú ý thấy Mannie đứng cách đó không xa, ánh mắt vẫn nhìn về phía y, trong ánh mắt ngượng ngùng ẩn chứa chờ mong. Y bất đắc dĩ nhìn lại, rồi khẽ gật đầu với cậu ta.

Nhận được tín hiệu, Mannie liền vui vẻ nở nụ cười, đẩy Mond chạy nhanh đuổi theo Yilt và Nickel.

Hiram cũng chú ý đến động tĩnh bên kia.

Thấy Colin và Mannie vây quanh Phù Lăng Thần với vẻ sùng bái, trong mắt gã thoáng lóe lên mấy phần tức giận.

Hai trùng ngu xuẩn không có kiến thức, không biết đi lấy lòng gã– một trùng đực quý tộc, lại chạy đến vây quanh Phù Lăng Thần – trùng bình dân hèn kém kia. Phải biết rằng, Phù Lăng Thần chẳng qua chỉ là một tên bình dân phổ phổ thông thông, làm sao có thể so với gã, kẻ là em họ của Trùng Hoàng tương lai- Alvin điện hạ.

Hiram cảm thấy toàn bộ những chuyện phát sinh trong chương trình phát sóng đến nay đều cực kỳ không hợp ý gã, mà tất cả những điều không thuận lợi này đều là do Phù Lăng Thần mang tới. Trong lòng gã càng thêm chán ghét y.

Sau khi nhóm trùng cái rời đi tìm nguyên liệu nấu ăn, Phù Lăng Thần cũng mang theo Colin và Mannie quay lại tòa nhà hai tầng bọn họ ở.

Hiram thấy bọn họ bỏ mặc mình, không thèm hỏi han lấy một câu, trong lòng lập tức càng thêm tức tối.

Nhưng cho dù gã có giận dữ thế nào cũng vô ích, bởi trùng duy nhất ở nơi này sẽ dỗ dành gã – Barton – đã sớm đi ra ngoài tìm nguyên liệu.

Yilt và Nickel ra ngoài hơn nửa giờ sau, rất nhanh đã thắng lợi trở về, trong tay mỗi trùng đều mang theo đầy ắp nguyên liệu.

Phù Lăng Thần nhìn thấy vậy liền có chút cạn lời, nhiều nguyên liệu như thế đủ để nấu cả ba bữa.

Colin để ý thấy thư quân nhà mình Nickel còn xách theo cả thịt Thanh Thanh thú, không khỏi hưng phấn hỏi Phù Lăng Thần: “Phù Lăng Thần các hạ, hôm nay chúng ta có thể làm lại món gỏi trộn thịt Thanh Thanh thú tối qua không?”

Colin chớp chớp đôi mắt, rõ ràng là dáng vẻ mong chờ.

Phù Lăng Thần nhìn thấy thịt Thanh Thanh thú đã được xử lý sạch sẽ, bản thân không cần nhọc công nhổ lông rút máu nữa, liền gật đầu đáp ứng nguyện vọng của Colin.

Thấy Phù Lăng Thần đồng ý làm lại món gỏi trộn kia, Colin lập tức vui mừng đến mức nhảy cẫng.

Nhóm trùng cái lăn lộn hơn nửa giờ bên ngoài, trên người khó tránh khỏi dính bụi bẩn, liền bị trùng đực đuổi đi thay quần áo.

Nhìn quanh phòng bếp chỉ còn lại ba trùng đực, Colin tò mò hỏi: “Phù Lăng Thần các hạ, ngoài gỏi trộn thịt Thanh Thanh thú ra, chúng ta còn làm thêm gì nữa không?”

Colin mong chờ bữa sáng hôm nay vô cùng.

Mannie nghe vậy cũng nhìn sang chờ đợi.

Phù Lăng Thần đảo mắt nhìn trong bếp đầy ắp nguyên liệu, chú ý thấy một ổ trứng Thanh Thanh thú cực kỳ rõ ràng, y nghi ngờ Yilt bọn họ đã bê cả hang ổ Thanh Thanh thú về, ngay cả ổ trứng cũng mang theo.

Trứng Thanh Thanh thú có hương vị gần như trứng gà, chỉ là to gấp rưỡi.

Phù Lăng Thần nói: “Ta tính dùng trứng Thanh Thanh thú làm ít bánh trứng.” Dù tổ tiết mục không chuẩn bị nguyên liệu cho bọn họ, nhưng gia vị thì vẫn có sẵn đầy đủ, cộng thêm các loại rau quả Yilt mang về, hoàn toàn đủ để làm bánh trứng với hương vị phong phú.

Dù chưa từng ăn bánh trứng làm từ trứng Thanh Thanh thú, Colin và Mannie vẫn gật đầu tin tưởng.

Cái tên “bánh trứng” mới mẻ này lập tức khiến phòng live stream bùng lên thảo luận.

【 Có ai biết bánh trứng là cái gì không 】

【 Chưa từng nghe qua, nhưng ta vừa lên đơn mua mười quả trứng Thanh Thanh thú, định vừa xem phát sóng vừa làm theo 】

【 Không biết là món gì, nhưng có vẻ chắc là ngon 】

【 Nếu trước kia có ai nói cho ta biết, có một ngày ta sẽ học nấu ăn từ một trùng đực, ta nhất định sẽ chửi hắn điên 】

【 Thật tò mò sao Phù Lăng Thần lại biết nhiều cách nấu mới lạ như vậy. Hai món tối qua ta cũng thử làm theo, hương vị tuyệt hảo 】

【 Cười chết, hôm nay ra ngoài làm việc, đi ngang qua mười chỗ thì tám chỗ đều bàn tán món gỏi trộn thịt Thanh Thanh thú và món Mặc thú sốt cay có mùi vị thế nào 】

【 Ha ha ha, ta cũng vậy. Đi làm, câu đầu tiên đồng nghiệp hỏi ta có thử nấu hai món kia chưa 】

【 Vừa định gọi cơm hộp, ai dè đã thấy nhiều nhà hàng bắt đầu bán thử hai món mới đó 】

【 Ha ha, ta đoán chắc chẳng bao lâu nữa nhà hàng còn thêm cả món “bánh trứng” 】

Vì trong bếp đã có ba trùng đực, Phù Lăng Thần bảo Yilt và hai trùng cái ngồi nghỉ, tránh chen chúc vướng tay chân.

Phù Lăng Thần làm mẫu một cái bánh trứng trước, sau đó bảo Colin và Mannie thử tự tay làm. Món bánh trứng này kỹ thuật không cao, dưới sự chỉ dẫn của Phù Lăng Thần, cả hai nhanh chóng nắm bắt.

Sau khi dạy Colin và Mannie làm bánh trứng, Phù Lăng Thần mới bắt tay vào làm gỏi trộn thịt Thanh Thanh thú.

Chờ đến khi món gỏi trộn hoàn thành, Colin và Mannie đã làm được hơn hai mươi cái bánh trứng.

Nghĩ tới sức ăn lớn của đám trùng cái, Phù Lăng Thần đoán chừng chỉ bánh trứng và gỏi trộn thịt thôi thì chưa đủ.

Vừa hay còn dư ít trứng Thanh Thanh thú, mà trong đống nguyên liệu Yilt mang về có cả loại quả gọi là phiên phiên quả – ngoại hình và mùi vị giống hệt cà chua trên địa cầu. Phù Lăng Thần liền nghĩ có thể làm món “trứng xào cà chua”.

Y hỏi Colin và Mannie: “Ta tính dùng trứng Thanh Thanh thú xào với phiên phiên quả, các ngươi muốn ăn ngọt hay mặn?”

“Ngọt.”

“Mặn.”

Colin thích ăn ngọt, Mannie thích ăn mặn, hai trùng lập tức đưa ra đáp án trái ngược.

Colin quay sang khuyên Mannie: “Mannie, ngươi nghĩ xem, phiên phiên quả vốn đã hơi chua, nếu thêm đường vào chẳng phải vừa hay trung hòa vị chua sao?”

Mannie thì không đồng ý: “Nhưng ta cảm thấy mặn sẽ ngon hơn.”

Phù Lăng Thần không ngờ cuộc tranh luận ngọt hay mặn của món trứng xào cà chua từ địa cầu lại lan sang cả thế giới Trùng tộc.

Y vốn không câu nệ khẩu vị, thấy hai trùng không ai chịu nhường ai, trong đầu chợt lóe một ý: “Hay là mỗi trùng tự làm một phần? Ta sẽ chỉ cho các ngươi cách nấu.” Như vậy cũng không cần tranh chấp nữa.

Mắt Colin sáng rực: “Chủ ý này hay, món này còn có thể coi như ta làm riêng cho Nickel ăn.” Trong lòng cậu tin chắc món “ trứng xào cà chua” vị ngọt của mình nhất định sẽ chinh phục được tất cả khách quý ngoại trừ Mannie, đến lúc đó cậu muốn Mannie phải tâm phục khẩu phục.

Mannie không biết tính toán trong lòng Colin, nhưng cậu cũng đồng ý với đề nghị của Phù Lăng Thần, cậu cũng muốn để thư quân Mond nếm thử tay nghề của chính mình.