Thủ đô trùng tinh, tòa nhà quân bộ.
“Thượng tướng, bây giờ chúng ta nên làm thế nào?” Trùng mặc quân phục đen chỉnh tề – Roca, đôi mắt ánh lên vẻ u sầu nhìn về phía bàn làm việc, nơi Yilt đang ngồi.
Mái tóc ngắn màu xám nhạt, đôi mắt xanh thẫm như đá quý của Yilt khẽ nhíu lại, ánh lên vài phần trầm ngâm.
Sau một lúc im lặng, hắn thấp giọng nói:
“Chương trình 《Hành Trình Hạnh Phúc》 đã rơi xuống đầu ta, giờ ngoài tiếp nhận ra thì chẳng còn cách nào khác.”
《Hành Trình Hạnh Phúc》 – show hôn nhân đầu tiên của Trùng tộc, cũng là chủ đề nóng hổi được bàn tán khắp nơi.
Yilt từng nghe qua chương trình này, vốn tưởng rằng chẳng liên quan gì tới hắn. Nhưng vừa rồi nguyên soái đã triệu tập mấy vị thượng tướng, bắt họ thương lượng để chọn ra một trùng đại diện quân bộ tham gia show, nhằm cải thiện hình tượng quân bộ vốn ngày càng đi xuống trong mắt trùng đực.
Các thượng tướng khác đều đã lập gia đình từ lâu, chỉ có Yilt là trùng trẻ tuổi nhất, tư lịch còn nông, lại vừa khéo là trùng cái. Thế nên nhiệm vụ tuyên truyền này liền rơi thẳng lên đầu hắn.
Nghe câu trả lời của Yilt, phó quan nhiều năm của hắn –Roca– bất giác nhăn mặt:
“Thượng tướng, ngài nói thì dễ thôi. Ngài chấp nhận nhiệm vụ này cũng được, nhưng hùng chủ Phù Lăng Thần của ngài có chịu phối hợp hay không mới là vấn đề! Show hôn nhân là phải hai bên cùng tham gia, một mình ngài đi show thì có ích gì?”
Roca nói thẳng nỗi lo trong lòng, như dội một chậu nước lạnh lên Yilt.
Yilt mím môi không đáp, ánh mắt xanh trầm xuống.
Roca đi theo hắn nhiều năm, nhìn thấy cảnh này liền không nhịn được mà oán thán:
“Lúc trước nếu không phải bị tên tiện trùng Khải La hãm hại, ngài cũng đâu đến mức bị ép gả cho Phù Lăng Thần. Nếu không có vị kia, với địa vị hiện tại của ngài, muốn cưới trùng đực thế nào mà chẳng được…”
“Đủ rồi!” Yilt cau mày cắt lời, ánh mắt phẫn nộ nhìn thẳng Roca, “Roca, nếu không phải hùng chủ cứu ta năm đó, có lẽ giờ này ta còn chẳng biết đang sống dở chết dở nơi đâu, làm sao có thể trở thành thượng tướng trẻ tuổi nhất quân bộ như hiện tại?!”
Thấy ánh mắt lạnh lẽo như băng của Yilt, Roca lập tức ý thức được mình lỡ lời, cúi đầu nói nhỏ:
“Xin lỗi, thượng tướng.”
Yilt nghiêm giọng:
“Roca, Phù Lăng Thần là hùng chủ của ta, ta không muốn nghe thêm bất cứ lời hạ thấp y nào từ miệng ngươi.”
Roca rất ít khi thấyYilt tức giận như vậy, nghe hắn quát thì vội vàng gật đầu:
“Ta hiểu rồi, thượng tướng. Sau này ta tuyệt đối sẽ không phạm lại sai lầm này nữa.”
Hôn nhân của Yilt và Phù Lăng Thần, quả thực kịch tính đến mức khó tin.
Hai năm trước, Yilt bị cấp dưới tên Khải La hạ một loại dược thôi tình cường liệt. Loại dược đó cực kỳ nặng, nếu không kịp thời được trùng đực giải trừ, tinh thần lực của hắn sẽ hỏng hoàn toàn, hắn sẽ biến thành một phế vật điên dại. Chính Phù Lăng Thần đã giải trừ thuốc đó cho hắn.
Sau đó Yilt tống Khải La vào ngục giam, nhưng ảnh hưởng thì không dừng ở đó.
Theo pháp luật Trùng tộc, khi trùng cái và trùng đực phát sinh quan hệ, cả hai bắt buộc phải kết hôn. Thế là Yilt và Phù Lăng Thần, trong tình trạng hoàn toàn xa lạ, đã thành hôn.
Không khí trong văn phòng trở nên nặng nề sau cuộc trò chuyện.
Thấy Roca vẫn còn thận trọng quan sát, Yilt chỉ thầm thở dài. Roca theo hắn từ khi gia nhập quân đội, nhưng có lẽ cũng đến lúc cho cậu ta ra ngoài tự rèn luyện. Chỉ là chuyện đó để sau, vấn đề quan trọng nhất trước mắt vẫn là tham gia show.
Yilt nói:
“Ta sẽ thử nói chuyện với hùng chủ, xem phản ứng của y thế nào.”
Roca mím môi không đáp. Cậu ta thật sự không tin thượng tướng có hy vọng thành công. Dù sao đến cả lễ thăng chức thượng tướng của Yilt, Phù Lăng Thần cũng chẳng buồn xuất hiện.
Nhìn sắc mặt Roca, Yilt đại khái cũng đoán ra cậu ta đang nghĩ gì. Bản thân hắn cũng thấy hy vọng mong manh, nhưng ngoài thử một lần, hắn còn cách nào khác đâu.
Hắn vừa mới được thăng chức thượng tướng, không ít cấp trên kỳ cựu vì tư lịch lâu năm không phục hắn. Nhiệm vụ tuyên truyền lần này, trên thực tế cũng là một kiểu khảo nghiệm. Nếu làm không xong, tuy không ảnh hưởng trực tiếp đến quân hàm, nhưng sẽ trở thành trò cười trong quân bộ.
Yilt mở quang não, màn hình bán trong suốt hiện ngay trước mắt.
Ánh mắt hắn dừng lại ở dãy số quen thuộc, do dự trong chốc lát rồi cuối cùng vẫn ấn kết nối.
Chỉ một thoáng, hình ảnh phía bên kia lập tức hiện ra, nhanh đến mức Yilt hơi bất ngờ.
“Em gọi tới, chỉ để ta nhìn em phát ngốc sao?” Một trùng đực tuấn mỹ, mái tóc bạc, mắt đen, lạnh lùng cất tiếng.
Giọng nói trầm thấp, mang theo từ tính đặc trưng của Phù Lăng Thần khiến Yilt bừng tỉnh.
Hắn nhìn vào màn hình, vội nói:
“Xin lỗi, đã quấy rầy hùng chủ.”
Phù Lăng Thần khoanh tay, tựa lưng ra ghế, hừ lạnh:
“Nói đi, lại có chuyện gì.”
Xưa nay vị trùng cái này vốn không có việc gì thì không lên điện tam bảo.(không bao giờ vô cớ mà tìm y.)
Tuy sớm đã biết hắn luôn là dáng vẻ đó, nhưng trong đôi mắt đen thẫm của Phù Lăng Thần vẫn ánh lên một tia giận dữ.
Sợ quấy rầy trùng đực, làm y thêm chán ghét mình, Yilt liền dùng những lời ngắn gọn nhất để nhanh chóng nói rõ ý đồ.
Thấy Phù Lăng Thần nghe xong vẫn im lặng, Yilt lập tức vội vã bổ sung:
“Nếu hùng chủ không muốn tham gia chương trình, ta có thể tìm một Trùng tộc có vóc dáng tương tự đóng giả ngài. Chỉ cần hắn luôn đeo mặt nạ, không tháo xuống là được.”
Dù sao thường ngày Phù Lăng Thần ra ngoài cũng luôn đeo mặt nạ, rất ít Trùng tộc từng thấy gương mặt thật của y.
“Ý của em là… tìm một kẻ khác lên truyền hình đóng giả hùng chủ của em?” Giọng điệu thản nhiên của Phù Lăng Thần ẩn chứa sự tức giận, nghiến răng nghiến lợi.
Yilt không phát hiện có gì bất thường, còn gật đầu chắc chắn:
“Ngài yên tâm, ta sẽ sắp xếp chu toàn, tuyệt đối không để bất cứ ai phát hiện.”
Khuôn mặt Phù Lăng Thần rốt cuộc sa sầm lại.
Đây chẳng phải là đang muốn đội nón xanh lên đầu y ngay trước mặt y sao?!
Phù Lăng Thần vốn là người địa cầu chuyển sinh, tuy kiếp trước vì bận sự nghiệp mà chưa từng xem qua show hôn nhân, nhưng y cũng đủ tưởng tượng được — loại chương trình này ắt sẽ bày ra đủ kiểu nhiệm vụ ân ái thân mật cho trùng đực và trùng cái cùng hoàn thành.
Yilt không mở chế độ quang não riêng tư, nên Roca cũng nhìn thấy gương mặt đen kịt của Phù Lăng Thần. Trong lòng cậu ta thầm nghĩ, quả nhiên mình đoán không sai, trùng đực lạnh nhạt này làm sao có thể đồng ý tham gia show chứ. Kế tiếp thể nào thượng tướng cũng bị trùng khác chê cười…
“Ta đi!”
“…Cái gì?” Yilt sững người, chưa kịp phản ứng.
Đôi mắt đen của Phù Lăng Thần nhìn chằm chằm hình ảnh Yilt trên màn hình quang não, lạnh giọng nhắc lại từng chữ:
“Ta nói, ta sẽ tham gia quay.”
Cả Yilt và Roca đều ngẩn người.
Yilt là trùng hồi thần trước, giọng nói xen lẫn kích động khó giấu:
“Hùng chủ, ý ngài là… ngài sẽ cùng ta tham gia chương trình?”
Phù Lăng Thần hừ lạnh:
“Ta nghĩ thính lực của em vẫn bình thường, không cần ta nhắc lần thứ ba.”
“Cảm ơn ngài, hùng chủ.” Yilt thật sự không ngờ Phù Lăng Thần sẽ đồng ý, khóe môi không kìm được khẽ cong lên.
Phù Lăng Thần nhìn thấy bộ dáng vui mừng hiện rõ của hắn, khẽ hừ một tiếng. Y đâu phải vì Yilt mà nhận lời, chỉ đơn giản là tuyệt đối không cho phép cái gọi là “thế thân” kia xuất hiện.
Sau khi y cắt đứt video,Roca bên cạnh cũng không nhịn được mà mừng rỡ reo lên:
“Tốt quá rồi, thượng tướng! Ngài ấy thật sự đồng ý tham gia quay! Đây quả thực nằm ngoài dự đoán của ta.”
Yilt khẽ gật đầu, bản thân hắn cũng không ngờ tới. Hắn vốn nghĩ, với tính tình chán ghét phiền phức và ưa kín tiếng của hùng chủ, chắc chắn sẽ từ chối thẳng thừng. Ai ngờ lại diễn biến theo hướng này.
Niềm vui còn chưa kịp kéo dài, trong đầu Yilt bỗng hiện lên cảnh tượng vào tháng trước, hắn vô tình nhìn thấy đơn ly hôn trong thư phòng của Phù Lăng Thần. Sắc mặt hắn lập tức trầm xuống, đáy mắt tối đi, trái tim nhói lên như bị một bàn tay to lớn siết chặt.
Thấy vẻ mặt của hắn biến đổi khác thường, Roca khó hiểu hỏi:
“Thượng tướng, sao vậy? Chẳng phải rắc rối lớn nhất đã giải quyết rồi sao? Vì sao ngài lại như vừa rơi vào bi thương?”
Yilt nhanh chóng kìm nén cảm xúc, lắc đầu:
“Không có gì. Roca, ngươi ra ngoài làm việc đi.”
Thấy thượng tướng không muốn nhiều lời, Roca biết điều không hỏi thêm, nhanh chóng rời khỏi văn phòng.