Chương 7 - Trò Chơi Đi Săn: Cuộc Trả Thù Của Cổ Vương

Trò Chơi Đi Săn: Cuộc Trả Thù Của Cổ Vương


"Dù sao cũng là bạn học, trước đây tuy có chút bất hòa, nhưng cũng không phải chuyện gì to tát."

 

"Trần Uyển đâu? Cô gọi cô ấy ra đây, mọi người nói chuyện thẳng thắn, sau này gặp mặt vẫn là bạn bè."

 

Anh ta thản nhiên nhìn tôi.

 

"Còn về việc bồi thường..."

 

"Cô muốn tiền hay quyền, tôi đều có thể cho."

 

"Trần Uyển c.h.ế.t rồi."

 

Vài tiếng kêu khẽ vang lên.

 

"Bị các người bức chết."

 

Trương Văn Hiên khẽ nhíu mày, giả vờ thở dài:

 

"Thật đáng tiếc… Bạn học Trần Uyển rất xuất sắc, tiếc là trời không cho sống lâu."

 

"Xin hỏi, tang lễ sẽ tổ chức khi nào? Khi đó tôi nhất định sẽ gửi một vòng hoa đắt tiền, để thể hiện tình bạn học."

 

Tôi nắm chặt nắm đấm.

 

Bầy rắn rít lên, dồn đám người đó lại gần hơn.

 

Trương Văn Hiên lại thản nhiên như không:

 

"Tôi vừa quan sát kỹ rồi, vòng trong cùng toàn là rắn không độc, cho nên… cô không dám để chúng tôi c.h.ế.t đúng không?"

 

"Bố tôi làm ăn, từng tiếp xúc với người trong Huyền Môn, biết các người không coi trọng pháp luật thông thường, nhưng lại rất coi trọng quy tắc nội bộ của môn phái."

 

"Nếu tôi nhớ không lầm, có một điều là không được dùng võ phạm luật, làm hại tính mạng người thường."

 

Thỏ và những người khác lập tức thở phào nhẹ nhõm.

 

Khỉ lập tức lại vênh váo: "Đại ca, nói sớm đi chứ! Vừa nãy suýt chút nữa còn tưởng c.h.ế.t ở đây rồi."

 

Trương Văn Hiên mỉm cười:

 

"Khỉ, đừng quá kiêu ngạo, người ta là người có bản lĩnh thật sự, dù không thể g.i.ế.c c.h.ế.t cậu, cũng có thể lột da cậu đó."

 

Khỉ rụt cổ lại, không dám nói nữa.

 

"Đại sư, cái c.h.ế.t của bạn học Trần Uyển, tôi cũng rất tiếc, nếu cô ấy sớm nói có một người bạn có bản lĩnh như cô, thì mọi người cũng không đến nỗi bất hòa."

 

"Tôi là người rất thích kết giao với những người có bản lĩnh, cô thấy thế này thế nào?"

 

"Tôi sẵn lòng quyên góp một triệu tệ cho bố mẹ bạn học Trần Uyển, nghe nói bố cô ấy vừa bị sa thải, mẹ lại bị bệnh, có số tiền này, chú dì cũng đỡ vất vả hơn."

 

"Người đã khuất không thể quay lại, con người mà, dù sao cũng phải nhìn về phía trước."

 

Một triệu tệ, mua một mạng sống đang tuổi thanh xuân phơi phới.

 

Trương Văn Hiên cười đầy tự tin.

 

Bởi vì, đây không phải lần đầu tiên hắn dùng tiền che đậy những vụ án mạng đã gây ra.

 

***

 

Sau khi biết chuyện em gái gặp nạn, tôi lập tức liên hệ với Tạ Mẫn.

 

Tạ Mẫn là người duy nhất tôi quen ở Lịch Thành.

 

Hai năm trước, ông nội anh ta bệnh nặng, nội bộ gia tộc tranh giành quyền lực, đối phương mời người biết tà thuật đến giúp sức.

 

Bố và chú của anh ta lần lượt trúng chiêu.

 

Không hiểu sao, anh ta lại tìm đến Nam Lan.

 

Chuyện nhỏ như vậy, Nam Lan lười ra tay, bèn phái tôi đi giải quyết.


Tôi ba lần bảy lượt giúp anh ta giải quyết rắc rối.

 

Tạ Mẫn vô cùng biết ơn tôi, để lại số điện thoại, nói có việc gì cứ gọi anh ta.

 

Hai năm qua, anh ta thường xuyên hỏi thăm vào các dịp lễ tết, còn mấy lần mời tôi đến Lịch Thành chơi.

 

Vì vậy, vừa nghe em gái gặp chuyện ở Lịch Thành, tôi liền nghĩ đến anh ta trước tiên.

 

Mấy năm nay, Nam Lan cố ý rèn luyện tôi, sắp xếp cho tôi không ít việc.

 

Với những pha ra tay dứt khoát, tôi dần nổi tiếng trong giới.

 

Ra khỏi trại, tôi cũng được những người giàu có săn đón, gọi một tiếng Đại sư.

 

Chỉ là, tôi hiểu đạo lý "cường long bất áp địa đầu xà".

 

Huyền Môn có thủ đoạn của Huyền Môn, thế tục có quy tắc của thế tục.
 

Biết địch biết ta, trăm trận trăm thắng.

 

Thù của em gái, tôi phải báo, nhưng quy tắc của Huyền Môn, tôi cũng phải giữ.

 

Gia tộc của Tạ Mẫn ở Lịch Thành có gốc rễ sâu xa, không phải kiểu những nhà giàu mới nổi gần đây có thể sánh bằng.

 

Tuy gia đình họ Tạ bình thường không phô trương, nhưng lại có nội lực sâu sắc, muốn tiếng nói có tiếng nói, muốn sức ảnh hưởng có sức ảnh hưởng.

 

Tôi nhờ Tạ Mẫn giúp tôi điều tra các vụ việc bạo lực học đường tại Thịnh Bồi trong năm năm qua.

 

Năm năm trước, chính là lúc Trương Văn Hiên chuyển vào cấp hai Thịnh Bồi.

 

Dựa vào những trải nghiệm thời thơ ấu, tôi biết rõ rằng kẻ bắt nạt không thể bồi dưỡng ra trong một sớm một chiều.

 

Và em gái tôi, tuyệt đối không phải là đối tượng bị bắt nạt đầu tiên của Trương Văn Hiên.

 

Quả nhiên, người của Tạ Mẫn nhanh chóng tìm ra vài vụ việc học sinh bỏ học đáng ngờ.

 

Hầu hết các học sinh bỏ học đều là nữ sinh có hoàn cảnh gia đình khó khăn nhưng thành tích học tập xuất sắc.

 

Nghiêm trọng hơn là...

 

Một năm trước, một nữ sinh tên Tề Duyệt của Thịnh Bồi đã nhảy lầu tự tử, c.h.ế.t ngay tại chỗ.

 

Tuy nhiên, một sự việc lớn như vậy, cả nhà trường lẫn truyền thông Lịch Thành đều im lặng tập thể.

 

Tạ Mẫn liếc mắt một cái đã hiểu rõ.

 

"Chắc là nhà họ Trương đã chi tiền không ít."

 

Bố của Tề Duyệt là một kẻ nghiện cờ bạc, cầm năm mươi vạn do nhà họ Trương đưa, cười toe toét.

 

Mẹ Tề Duyệt một lòng muốn kiện tụng, đòi công bằng cho con gái, bị ông ta đánh đến mức đầu chảy máu.

 

"Làm ầm ĩ cái gì? Người c.h.ế.t rồi cũng không sống lại được, mày có thắng kiện thì sao, nói không chừng số tiền nhận được còn không bằng bây giờ!"

 

"Mày mà còn làm ầm ĩ nữa, phá hỏng vận đỏ cờ b.ạ.c của tao, tao đánh c.h.ế.t mày!"

 

Càng đào sâu, sự thật càng không thể chấp nhận được.

 

Chứng nghiện cờ b.ạ.c của bố Tề Duyệt, là do nhà họ Trương cố ý sắp đặt.

 

Đối phương sợ họ không nhận tiền, cố chấp làm lớn chuyện, sẽ gây ảnh hưởng xấu đến Trương Văn Hiên, nên đã ra tay trước.

 

Họ mua chuộc bạn của bố Tề Duyệt, để hắn dụ dỗ bố Tề Duyệt sa vào vực sâu cờ bạc.

 

Để che đậy lỗi lầm của con trai, họ kéo một gia đình vô tội xuống vực sâu.

 

Dưới sự dung túng của bố mẹ, Trương Văn Hiên ngày càng hành động không kiêng nể.

 

Chỉ là một mạng người mà thôi, nhà họ Trương mua được.