Chương 99 - Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Vệ Đông Quân đột ngột mở choàng mắt.

Trước mắt hiện ra ba gương mặt: Ninh Phương Sinh không chút biểu cảm, Trần Khí râu ria xồm xoàm, Tiểu Thiên gia thì như thể ai thiếu nợ hắn mấy trăm lượng bạc.

Trần Khí áp sát mặt lại, vẻ mặt như vừa thoát c.h.ế.t: “Vệ Đông Quân, cuối cùng ngươi cũng tỉnh lại, hù c.h.ế.t ta rồi”.

Vệ Đông Quân lần đầu trong đời cảm thấy Trần Khí đúng là lắm lời đến khó chịu, chẳng lẽ không thể đợi thêm chút nữa mới nói câu đó sao? Thôi được, đợi cũng vô ích. Mỗi lần nằm mơ, lần nào nàng cũng không nhìn rõ mặt người đó, như thể ông trời cố ý trêu đùa nàng vậy.

Người đó là ai? Tại sao trông lại cô độc đến thế, như thể trong trời đất chỉ còn lại một mình hắn?

“Ê, Ninh Phương Sinh, ngươi xem mắt nàng không chớp, có phải ngốc rồi không?”.

“Ngươi mới ngốc ấy”.

Vệ Đông Quân chống người ngồi dậy, bất chợt trời đất quay cuồng.

“Đừng cử động, bát tự ngươi toàn âm, lại vừa gặp phải thứ âm khí nặng nhất nên bây giờ còn rất yếu”.

Trần Khí duỗi tay ra: “Nào, đến đây hút hai hơi dương khí của ta”.

“Ngươi là thịt Đường Tăng chắc? Còn hút hai hơi dương khí của ngươi”. Vệ Đông Quân chán ghét đẩy tay hắn ra.

“Không phải ta nói đâu nhé, là Ninh thần y nói đấy, lời của hắn ngươi cũng không nghe à?”.

Ninh thần y?

Vệ Đông Quân trừng mắt nhìn Trần Khí: Ninh Phương Sinh từ lúc nào thành thần y trong miệng ngươi thế?

Trần Khí nghiến răng hàm: Hết cách, ai mạnh thì ta phục người đó thôi.

Lúc này, Ninh thần y ho một tiếng: “Vệ Đông Quân, mấy ngày tới nên ở gần Trần đại nhân, vào giờ Ngọ chịu khó tắm nắng, cơ thể sẽ nhanh chóng hồi phục”.

Vệ Đông Quân không dễ bị qua mặt vậy: “Sao ta lại ngất?”.

Ninh Phương Sinh: “Người và ma khác đường”.

Vệ Đông Quân chỉ tay vào Trần Khí: “Vậy sao hắn vẫn nhảy nhót như thường?”.

Ninh Phương Sinh: “Hắn chỉ tỉnh sớm hơn ngươi thôi”.

Vệ Đông Quân buông tay xuống.

Ninh Phương Sinh hỏi: “Còn gì muốn hỏi nữa không?”.

Ban đầu Vệ Đông Quân không định hỏi, nhưng vừa nghe thế thì hơi hất cằm lên: “Ngươi lần nào cũng nhận nhiệm vụ đột ngột thế này sao?”.

“Phải”.

Khi Ninh Phương Sinh đáp một tiếng “phải”, hắn hơi cúi người, đầu cúi thấp hơn chút, đúng tầm ngang mắt với Vệ Đông Quân.

Lần đầu tiên Vệ Đông Quân gần hắn đến thế, gần đến mức có thể thấy chính mình phản chiếu trong đồng tử hắn.

Nàng thầm nghĩ... Bộ dạng dễ gần này của hắn, thật sự có hơi khiến người ta ưa thích.

Trong phòng bỗng chốc yên ắng.

Trần Khí sốt ruột lên tiếng: “Hỏi cũng hỏi rồi, nói cũng nói rồi, tiếp theo chúng ta có thể ngồi xuống bàn chuyện của Tam tiểu thư Hạ gia chưa?”.

Vệ Đông Quân vừa định gật đầu, bỗng trong đầu lóe lên điều gì đó: “Trần Khí, bây giờ là giờ nào rồi?”.

Trần Khí: “Giờ Thân, hai khắc”.

Gì cơ? Đã là giờ Thân hai khắc rồi?!

Lòng Vệ Đông Quân nóng như lửa đốt: “Ta phải về phủ một chuyến”.

Bên cạnh, Ninh Phương Sinh biến sắc: “Vệ Đông Quân”.

Vệ Đông Quân đối diện với ánh mắt của Ninh Phương Sinh, cười khổ: “Giờ này, có gọi ta là tổ tông cũng vô ích, ta thật sự phải về, không thì mẹ ta sẽ ăn sống ta mất”.

Dứt lời, nàng bật dậy mang giày, còn chưa xỏ xong đã vội vã chạy ra ngoài.

“Chuyện đó…”.

Trần Khí nhìn theo bóng nàng, lại nhìn sắc mặt hơi tái xanh của Ninh thần y.

“Nàng ấy xuống núi một mình ta không yên tâm, nếu xảy ra chuyện gì, người Vệ gia cũng sẽ ăn sống ta mất”.

Nói rồi, hắn sải bước đuổi theo.

Thứ lỗi nha, Ninh thần y. Trong lòng ta ngươi có mạnh đến đâu thì vẫn kém xa con nhóc kia.

Chớp mắt, trong phòng chỉ còn lại thầy trò hai người.

Thiên Tứ lo lắng ra mặt: “Thưa tiên sinh, phải làm sao bây giờ?”.

Một lúc sau, tiên sinh mới chậm rãi đáp: “Chuẩn bị đi, đến Vệ Phủ”.

Trước cổng bên Vệ Phủ, Vệ Chấp An cúi đầu trông ngóng về phía ngõ.

“Đại gia, hay là sai người đi tìm?”.

“Không cần, không cần”.

Vệ Chấp An hiểu con gái mình rõ như lòng bàn tay. Mẹ nó bảo nó về sớm, dù mưa dao, mưa kiếm đổ xuống, nha đầu này cũng sẽ đội d.a.o về đúng giờ, tuyệt đối không dám trễ lấy nửa khắc.

Mà giờ cơm tối cũng đã xong, nó vẫn chưa về…

Mười phần thì đến tám, chín là có chuyện rồi.

Chuyện gì? Chỉ có thể là việc chặt duyên của Ninh thần y. Vì nếu là chuyện khác, thì nha đầu này nhất định sẽ sai nha hoàn thân cận về báo một tiếng.

A Quân à, cha sốt ruột lắm. Cha sốt ruột muốn biết lần này là chặt duyên của ai? Con lại định bước vào giấc mộng của ai?

“Đến rồi, đến rồi, Tam tiểu thư về rồi!”.

Trong lòng Vệ Chấp An mừng rỡ, nhưng mặt ngoài vẫn cố kìm lại, chẳng để lộ ra chút gì.

Đợi xe ngựa dừng lại, đợi người bước xuống, ông lập tức chắp tay sau lưng, lạnh mặt quát lớn: “Vệ Đông Quân, con còn biết đường về à?”.

Vệ Đông Quân sững lại. Gặp quỷ rồi sao? Cha mình có cái bộ dạng hung thần ác sát này từ bao giờ thế?

Nàng vội bước tới, thử thăm dò: “Cha?”.

Cha nàng gắng sức nháy mắt trái, kéo giật khóe miệng bên trái.

Vệ Đông Quân: “…”

Cha nàng lại gắng sức nháy mắt phải, lại kéo giật khóe miệng bên phải.

Vệ Đông Quân: “…”

Khó chịu thật, có phải con ruột ta không vậy, chẳng có chút ăn ý nào.

Vệ Chấp An hắng giọng: “Có phải Ninh thần y gọi con đi, nên mới trễ thế này không?”.

Cha, sao cha biết? Vệ Đông Quân ngơ ngác gật đầu.

Vệ Chấp An: “Ninh thần y lại nhận một ca bệnh nhân quả, phải không?”.

Vệ Đông Quân: “…”. Hả?

Vệ Chấp An: “Nếu là vì nguyên nhân này thì cha sẽ nói rõ với mẹ con, còn nếu không phải… thì cha cũng không giúp gì được”.

Vệ Đông Quân: “…”. Hả?

Phải mất một lúc, nàng mới hiểu ra lời của cha nghĩa là gì. Nói là vô dụng, cuối cùng cha vẫn đoán trúng rồi. Linh hồn muốn chặt duyên đã tới.

Vệ Chấp An phải cố kìm nén kích động trong lòng, nghiêm trang nói: “Con mau tới xin lỗi mẹ con trước, cha nghĩ ra cách sẽ tới ngay”.

Vệ Đông Quân: “Cha, đợi cha nghĩ ra cách thì hoa cải cũng nguội mất rồi”.

Gấp vậy sao? Vệ Chấp An hơi động tâm: “A Quân à, con muốn cha nguội bao nhiêu chậu hoa cải vậy?”.

Vệ Đông Quân thầm nghĩ cũng khó cho nàng, vậy mà vẫn hiểu được câu đố cha miễn cưỡng tạo ra: “Bảy chậu”.

Bảy ngày? Bảy ngày thì lấy cớ kiểu gì?

Ôi trời ơi, sốt ruột c.h.ế.t mất. Vệ Chấp An vừa đi đi lại lại vừa lo lắng xoa tay. Sau khi đi qua đi lại hơn mười vòng, ông dừng chân.

Hết cách rồi, đành phải nói với sư tử Hà Đông rằng ta đưa A Quân lên đạo quán cầu phúc cho Vệ gia, bảy ngày rồi về.

Ngay lúc ấy, Trần Khí bỗng hét lên: “Vệ Đông Quân, cha nuôi, hai người mau nhìn kìa!”.

Hai cha con đồng loạt quay đầu lại.

Một chiếc xe ngựa đen phóng nhanh tới, dừng lại trước cổng Vệ phủ, phu xe kéo cương dừng ngựa.

Rèm xe vén lên, một người từ trong xe bước xuống. Người đó toàn thân vận y phục đen, sắc mặt lạnh nhạt.

“Ninh Phương Sinh, sao ngươi lại tới đây?”. Trần Khí ngẩn người.

Ninh Phương Sinh liếc Trần Khí một cái, bước lên mấy bậc thềm, đi thẳng tới trước mặt Vệ Chấp An, khom người hành lễ, nhưng ánh mắt lại nhìn thẳng vào Vệ Đông Quân.

“Vệ lão gia, phủ ta đang sửa chữa, không biết có thể mượn chỗ Vệ phủ ở trong bảy ngày được không?”.

“Tiên sinh nhà ta không ăn ở miễn phí, mỗi ngày trả ba mươi lượng bạc”.

Thiên Tứ lấy ngân phiếu ra: “Yêu cầu là: viện riêng, tự do ra vào, giường chiếu sạch sẽ, cơm nước ngon miệng, không ai quấy rầy”.

Trần Khí: “…”

Vệ Chấp An: “…”

Vệ Đông Quân: “…”