Chương 92 - Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Ngũ thành Binh mã ti.

Ngục giam, ánh đèn mờ mịt, ảm đạm. Trên đất chỉ có hai tấm chiếu rách, chuột thi thoảng lại bò qua. Một mùi hôi tanh đến nghẹt thở ập thẳng vào mặt, khiến dạ dày Vệ Thừa Đông cuộn lên từng cơn. Hắn há miệng, lại nôn ra. Từ lúc bị nhốt vào cái chốn quỷ quái này, đây đã là lần thứ ba hắn nôn mửa.

Phía xa, mấy lính canh đang uống rượu. Nghe thấy tiếng nôn, họ quay đầu lại liếc mắt một cái, ánh mắt cực kỳ khinh bỉ.

Trần Khí nhăn mặt, bịt mũi bước tới, vỗ lưng Vệ Thừa Đông: “Đừng lo, cha ta nhất định sẽ đưa chúng ta ra ngoài”.

Vệ Thừa Đông nôn xong, lau nước mắt: “Sao ngươi chịu nổi cái mùi này?".

“Vì gia đã vào đây không ít lần, khác với huynh, chỉ là lính mới thôi”.

Tuy từng vào tù nhiều lần, nhưng lúc này Trần Khí vẫn tràn đầy hối hận: “Sớm biết thế đã không đồng ý ra ngoài uống rượu với huynh rồi. Xem huynh gây chuyện gì kìa”.

“Hối hận rồi à?”.

“Hối hận cái rắm”. Trần Khí nhướng mày: “Gia mà biết huynh đ.á.n.h nhau vì chuyện đó, lúc ấy chắc chắn còn vung tay mạnh hơn nữa”.

Câu đó nghe mới giống tiếng người.

Vệ Thừa Đông nhìn đống nôn trên đất, mặt nhăn như ăn phải mướp đắng, cáu kỉnh nói: “Đã hơn một canh giờ rồi, theo lý mà nói bây giờ cũng nên thả chúng ta ra rồi chứ”.

“Đúng đó, hôm nay sao lâu thế không biết?”.

Trần Khí nhón chân, ghé đầu ra ngoài nhìn: “Không lẽ cha ta bị con yêu tinh nào níu chân lại rồi?”.

Lời còn chưa dứt, từ xa đã vang lên tiếng gõ cửa. Sau vài tiếng, một người có vẻ là thư lại bước vào. Mấy lính canh thấy người đến, lập tức buông chén rượu, vội vàng đứng dậy đón tiếp. Người đó thì thầm mấy câu vào tai tên cai ngục rồi vội vàng rời đi.

Tên cai ngục cùng mấy người khác đi khuất, hừ một tiếng một tiếng, nhổ toẹt xuống đất, rồi tháo chìa khóa từ thắt lưng, bước về phía Trần Khí và Vệ Thừa Đông.

“Đến rồi, đến rồi”. Trần Khí không giấu được vẻ đắc ý.

Vệ Thừa Đông thở dài nhẹ nhõm: “Cuối cùng cũng được rời khỏi cái chốn c.h.ế.t tiệt này”.

Tên cai ngục đến gần, mở khóa cửa. Vệ Thừa Đông vội vàng muốn chui ra ngoài.

“Ê…”.

Tên cai ngục đẩy hắn trở lại: “Ta cho ngươi ra ngoài lúc nào?”.

Vệ Thừa Đông ngớ người: “Không cho ta ra thì cho ai ra?”.

Tên kia cười lạnh: “Người báo là phủ Tuyên Bình Hầu, thả ra cũng là con trai Tuyên Bình Hầu. Ngươi là ai?”.

Ta là ai? Vệ Thừa Đông nghẹn lời, tức đến mức quay sang trừng mắt nhìn Trần Khí.

Trần Khí bị hắn nhìn đến ngơ ngác, bèn vội nghiêm giọng nói với tên cai ngục: “Vị này là anh vợ ta, đi cùng với ta. Cha ta không thể chỉ...”.

“Hầu gia có thể hay không, tiểu nhân không biết”.

Tên cai ngục chẳng thèm để ý đến điệu bộ hống hách kia, lạnh nhạt nói: “Tiểu nhân chỉ biết bên trên căn dặn, thả con trai của Hầu gia “Trần Khí”. Hai người các ngươi, ai là Trần Khí?”.

Trần Khí: “…”

Vệ Thừa Đông tức đến phát điên: “Trần Thập Nhị, ngay cả ngươi cũng muốn giẫm thêm một cước sao?”.

“Ta…”.

Trần Khí không biết giải thích thế nào, ghé sát tai Vệ Thừa Đông, nhanh chóng nói nhỏ: “Ta cũng không biết sao lại thành thế này. Lát nữa ta ra trước, rồi lập tức đi tìm cha. Nếu ông ấy không chịu ra tay, ta đập nát thư phòng ông ấy luôn”.

“Cuối cùng có ra không? Không ra thì ta khóa cửa đấy! Còn định chơi trò bắt thả à?”.

“Ra, ai nói không ra”. Trần Khí cúi người chui ra ngoài.

Tên cai ngục rầm một tiếng đóng cửa lại, khóa bằng xích sắt.

Vệ Thừa Đông nhìn sợi xích đó, nổi giận đùng đùng, đá mạnh lên bậc cửa: “Sao hắn được ra mà ta không được?”.

Tên cai ngục rút roi da từ thắt lưng, không nói không rằng, quật thẳng một roi.

Vệ Thừa Đông đang bám vào bậc cửa, roi quật trúng mu bàn tay hắn, đau đến mức hắn hét lên một tiếng, bật cả người dậy.

Trần Khí thấy tên cai ngục động thủ, biết ngay có điều chẳng lành, vội vã rảo bước ra ngoài.

Vừa đi hắn vừa ngoái đầu hét lại: “Vệ Thừa Đông! Trần Thập Nhị ta là người thế nào, tình nghĩa giữa ta với Vệ Đông Quân ra sao, “ngươi cố nhịn, không quá ba ngày, ta nhất định đưa ngươi ra!”.

Ba ngày? Vệ Thừa Đông đau đến rơi nước mắt, không ngừng lắc tay. Cái chốn quỷ quái này, một ngày cũng đủ khiến người ta phát điên rồi.

*****

Cánh cửa sắt rầm một tiếng đóng lại. Ngay cả mấy tên lính canh uống rượu ban nãy cũng biến mất không rõ lý do.

Mu bàn tay Vệ Thừa Đông bỏng rát. Hắn nhìn dưới ánh đèn tù mù, tay đã sưng to như bánh bao. Hắn nổi điên đá bậc cửa mấy cái, cửa vẫn không nhúc nhích, còn hắn thì mệt đến th* d*c.

Không lẽ cứ đứng mãi thế này? Vệ Thừa Đông bất lực, đành xua mấy con chuột đang leo lên chiếu rách, rồi ngồi phịch xuống. Chiếu rách lâu ngày không có nắng, ẩm ướt lạnh lẽo, khí lạnh thấm lên người khiến hắn rùng mình.

Tay đau, dạ dày cũng bắt đầu âm ỉ khó chịu. Hắn ngồi một lúc, chịu không nổi nữa bèn nằm xuống. Giấc mộng dồn dập kéo đến. Toàn là cảnh Vệ gia khách khứa đầy nhà, người ra người vào náo nhiệt.

Tỉnh lại, trước mắt chỉ là một mảnh tối tăm. Không biết là ngày hay đêm, càng không biết đã ngủ bao lâu.

Vệ Thừa Đông nhớ lại giấc mộng náo nhiệt, lại nhìn mấy con chuột đang chạy qua chạy lại bên người, tấm chiếu dưới thân, không khỏi chua xót. Đường đường là trưởng tôn của Vệ gia, lúc ăn tôm còn có người bóc vỏ đút tận miệng, từ khi nào lại rơi vào cảnh ngộ thế này?

Đúng lúc ấy, bụng dưới trĩu nặng. Thì ra là muốn đi tiểu. Vệ Thừa Đông bò dậy, nhìn quanh một lượt, mới thấy một cái thùng phân trong góc.

Người ta có ba nhu cầu cấp thiết, Hoàng thượng còn không nhịn nổi nữa là.

Vệ Thừa Đông dùng bàn tay bị thương, khó nhọc tháo thắt lưng... Lập tức, mùi khai nồng nặc xộc khắp nhà giam, hòa lẫn mùi nôn, mùi mốc từ chiếu rách… Vệ Thừa Đông bám vào bậc cửa, nôn khan mấy cái, chỉ nôn ra vài ngụm nước.

Nôn xong, dạ dày đau dữ dội, hắn lại phải cuộn mình trên chiếu rách, mong ngủ thiếp đi, tốt nhất tỉnh lại đã là ba ngày sau.

Nhưng không hiểu vì sao, hắn chẳng buồn ngủ chút nào. Chỉ thấy mấy con chuột sau khi nhảy nhót chán chê, lật bụng nằm thẳng ra trước mặt hắn. Người và chuột ngủ cùng.

Vệ Thừa Đông lẩm bẩm: “Tại sao... ta lại sa sút đến mức này?”.

Dạ dày càng lúc càng đau, đến mức áo sau lưng hắn cũng ướt đẫm. Không biết qua bao lâu, hắn bắt đầu cảm thấy lạnh, lạnh đến mức răng va lập cập.

Lại một lúc sau, trong bụng như có một đám lửa thiêu đốt. Ngọn lửa ấy càng cháy càng mạnh, như muốn đốt tung cả ngũ tạng. Hắn đau đớn ôm chặt lấy mình, môi run rẩy thốt lên: “Cha… mẹ… sao hai người còn chưa đến cứu con? Mau tới cứu con đi…”.

Không ai đến cứu hắn cả, phòng giam tĩnh lặng như một cỗ quan tài. Cuối cùng, Vệ Thừa Đông không nhịn nổi nữa, nước mắt tuôn rơi. Ban đầu chỉ là tiếng nức nở khe khẽ. Rồi dần dần khóc to. Cuối cùng, là tiếng gào khóc t.h.ả.m thiết.

Nếu thời gian có thể quay lại ngày Trung Thu hôm đó, hắn nhất định sẽ không cố ép Trần Thập Nhị ra ngoài uống rượu. So với nhà lao tối tăm vô vọng này, những lời lạnh nhạt, ánh mắt soi mói ở Quốc Tử Giám trước kia quả thực chẳng đáng gì.

“Ta đúng là một kẻ vô dụng”.

Ngay lúc đó, từ xa vọng lại tiếng mở cửa. Là Trần Thập Nhị đến đón hắn sao?

Vệ Thừa Đông cuống quýt bò dậy từ tấm chiếu, chạy ra trước bậc cửa, nghiêng đầu nhìn, chỉ thấy có người đặt xuống một chiếc xe lăn.

Không phải Trần Thập Nhị. Vệ Thừa Đông tuyệt vọng cùng cực, chậm rãi ngồi bệt xuống.