Chương 91 - Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Đào Hoa Nguyên là một tửu lâu.

Trần Khí thích đến đây ăn uống là bởi hậu viện của tửu lâu này thực sự có một vườn đào rất lớn.

Hôm nay là Trung Thu, người trong thành Tứ Cửu đều quen ăn cơm đoàn viên ở nhà, nên trong tửu lâu cũng không đông. Trần Khí bước vào căn phòng riêng mà mình thường hay lui tới.

Rượu và món ăn được dọn lên, Vệ Thừa Đông bèn nâng ly uống từng chén một. Hắn là trưởng tôn của Vệ gia, từ nhỏ đã sống trong nhung lụa, muốn gì được nấy. Lớn lên nhập học thì ba ngày đ.á.n.h cá, hai ngày phơi lưới, lười nhác không chịu học hành. Lớn thêm chút nữa, hắn giao du với đám bạn xấu, suốt ngày ăn chơi lêu lổng, lang bạt khắp các tửu lâu, kỹ viện, sống buông thả vô chừng. Người trong Vệ gia, ngoài người cha vô tích sự của hắn, thì trưởng bối đều làm quan trong triều. Theo bước thăng tiến của ông nội, hắn trở thành “Vệ tiểu gia” mà ai ai trong thành cũng phải nịnh nọt, chỉ cần hắn nhíu mày là đã có người vội vàng đến hầu hạ, hỏi han. Chỉ cần hắn sống yên ổn, không gây đại họa, thì cả đời có thể tiêu d.a.o tự tại, chẳng cần lo nghĩ điều gì.

Ai ngờ chỉ sau một đêm, từ vị Đại thiếu gia cao cao tại thượng của Vệ phủ, hắn rơi thẳng xuống thành kẻ có thể bị tống vào ngục bất cứ lúc nào. Những kẻ trước đây nịnh bợ, tâng bốc hắn, giờ ai nấy đều quay lưng bỏ chạy. Người nhà họ Dương còn tuyệt tình hơn, tới tận cửa trả hôn ước.

Chỉ trong vòng mười mấy ngày ngắn ngủi, hắn nếm trải đủ mùi đời: kẻ vui mừng trước bất hạnh của người khác, kẻ giậu đổ bìm leo, kẻ thừa cơ cướp bóc, người vung thêm tuyết vào cảnh rét, chỉ duy không thấy ai đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, hay cùng hắn chia sẻ hoạn nạn.

Vệ Thừa Đông cảm thấy hai mươi mốt năm qua mình sống đúng là một thằng ngốc.

Trần Khí thấy hắn uống như vậy là biết đang muốn chuốc say, bèn nói: “Quốc Tử Giám đã cho gọi huynh quay lại rồi, nghĩa là mọi chuyện đang có chuyển biến, huynh cũng không cần quá buồn phiền”.

“Chính vì Quốc Tử Giám gọi ta quay lại, nên ta mới muốn uống bữa rượu này”. Vệ Thừa Đông vỗ mặt mình: “Ta còn mặt mũi nào mà quay lại nữa?”.

“Không có”.

Trần Khí thật thà đáp: “Nếu là ta, thà ở nhà ngủ suốt ngày, quyết chẳng quay về làm gì”.

Vệ Thừa Đông là ai chứ? Chỉ với mối quan hệ giữa Vệ gia và Phòng gia, ở Quốc Tử Giám hắn có thể đi ngang như cua. Quay về, không chỉ có nghĩa là phải cúi đầu làm người, mà còn phải chịu đựng bao lời dèm pha, xì xào. Con cháu thế gia ai cũng có khí phách, đổi lại là ai cũng đều không nuốt nổi nhục này.

Nhưng không về lại càng không được. Người Vệ gia vì chuyện này mà mừng rỡ như mở hội, ai nấy đều đặt kỳ vọng lên Vệ Thừa Đông. Dù hắn có là kẻ ăn chơi thì lúc này cũng biết phân biệt nặng nhẹ.

Trần Khí: “Thôi, không nhắc nữa, ta uống với huynh một chén”.

Vệ Thừa Đông nâng chén, cùng hắn cụng ly. Vừa uống xong, cửa phòng lập tức bị đẩy “rầm” một tiếng.

“Trần Khí, ta thấy đèn trong phòng sáng là biết ngươi ở đây. Mau, mau, mau, mấy huynh đệ đều có mặt, qua đó ngồi một lát”.

Người tới là đồng liêu của Trần Khí trong doanh xá, họ Tần, tên Xuyên, biệt hiệu Tần Béo.

“Ngày lễ thế này mà các ngươi cũng…”.

“Tiệc ở nhà tan rồi mới đến đây, không trễ đâu”.

Trần Khí liếc Vệ Thừa Đông bên cạnh, vẻ mặt đầy khó xử.

“Đừng lề mề nữa, uống ba chén rồi cho ngươi quay về, đi đi đi!”. Tần Béo vừa nói vừa kéo tay.

Người hắn vừa to vừa khỏe, Trần Khí bị lôi đi xềnh xệch, còn quay đầu dặn dò: “Thừa Đông, ta đi chút rồi về ngay, huynh uống chậm thôi, chờ ta”.

“Cứ đi đi”.

Trần Khí đi vội nên không khép cửa phòng. Vệ Thừa Đông thấy bên ngoài ồn quá, bèn đứng dậy định đóng lại. Vừa chạm tay vào tay nắm cửa, hắn ngẩng đầu lên, phát hiện cánh cửa phòng đối diện cũng đang mở toang.

“Các ngươi nghe chưa, người Vệ gia lại được gọi trở về Quốc Tử Giám”.

“Nghe rồi. Còn nghe nói là do Phòng Tế tửu đích thân quyết định, mấy vị đại nhân khác trong Quốc Tử Giám đều không đồng ý, nhưng chẳng ai làm gì được vì Phòng đại nhân quyền lớn”.

“Quyền lớn thì sao, Vệ gia bị niêm phong tài sản là chuyện chắc chắn, chỉ còn chờ thời gian. Giờ ông ta cho người quay lại, chẳng khác nào không cần cái mũ ô sa nữa”.

“Đến mặt mũi cũng không cần, cần gì cái mũ quan chứ?”.

“Nghiêm huynh nói câu này là có ý gì, sao lại bảo không cần mặt mũi?”.

“Các ngươi có biết mấy ngày trước, Phòng gia có mời Hề Thái y đến bắt mạch cho Phòng Tế tửu không?”.

“Gì cơ? Chẳng lẽ Phòng Tế tửu gặp vấn đề… chỗ ấy?”.

“Nghe nói là do dùng quá nhiều”.

“Phòng Tế tửu đâu có nạp thiếp, cũng chẳng có thông phòng, tửu sắc thì càng chưa từng đụng tới, sao lại dùng quá nhiều được?”.

“Đó là các ngươi không hiểu rồi. Bên ngoài toàn hàng rẻ tiền, Phòng đại nhân là người đọc sách, chỉ muốn nữ tử trong sạch, tốt nhất là xuất thân thế gia”.

“Nghiêm huynh à, nói nửa vời thế thì có gì vui, nói thẳng ra đi”.

“Trong màn lụa xanh, một tiếng tỳ bà, dù khúc Dương Xuân cũng không dám gảy. Cho công công mượn gảy một khúc, nước phù sa không đổ ra ruộng ngoài”.

“Cái gì, Phòng Tế tửu trèo tường, với ai vậy?”.

“Đúng là đồ ngu, còn ai nữa chứ?”.

“Thảo nào, người Vệ gia lại được gọi quay về, chẳng trách là…”.

“Chậc chậc, mấy gã đọc sách ấy à, một khi đã chơi thì còn biến hóa nhiều hơn cả đám thô kệch bọn ta”.

“Không biết cô con dâu nhỏ kia thích chồng mình hơn, hay là thích Phòng Tế Tửu hơn…”.

“Nữ nhân mà, ai khiến nàng sung sướng trên giường thì nàng sẽ… ủa, ngươi là ai?”.

“Là tổ tông nhà các ngươi!”. Đồng tử Vệ Thừa Đông co rút kịch liệt, lao thẳng vào, vung ghế trong tay lên, đập mạnh xuống.

Rầm! Rầm! Rầm!

Biến cố xảy ra trong chớp mắt, những người trong phòng còn chưa kịp phản ứng thì Vệ Thừa Đông đã đập liên tiếp ba người, rồi hất tung cả bàn lên.

Choang…

Rắc…

Một tiểu nhị mắt tinh nghe thấy động tĩnh, thò đầu nhìn vào, lập tức hồn phi phách tán: “C.h.ế.t rồi, có người gây chuyện, đ.á.n.h người rồi, đ.á.n.h người rồi…”.

Trần Khí vừa uống xong chén thứ ba, đang chuẩn bị rời đi. Mở cửa ra, vừa đúng lúc nghe thấy tiếng tiểu nhị kêu lên, trong lòng nghĩ: “Ngày lễ thế này mà còn có kẻ đi gây chuyện, điên rồi sao?”.

Thấy chuyện xảy ra ở phòng đối diện, hắn tò mò bước lại, tới cửa còn cố ý đi chậm để hóng chuyện. Vừa thò đầu vào xem…

Ầm!

Máu dồn thẳng lên đầu. Trong cảnh hỗn độn, vị “anh vợ tương lai” của hắn, người vai không thể gánh, tay không thể xách đang cầm ghế đi đập người khắp nơi.

Thì ra là hắn nghĩ không thông thật…

Cổ họng Trần Khí nghẹn ứ, trong đầu lóe lên một ý nghĩ: Không được kích động, phải kéo hắn lại.

Ngay lúc ấy, từ đầu cầu thang ùa lên mấy tên hộ viện, tay lăm lăm vũ khí. Chúng xông thẳng vào phòng, tên cầm đầu tung một cú đá vào thắt lưng sau của Vệ Thừa Đông. Còn kéo gì nữa, đ.á.n.h thôi!

Trần Khí tung nắm đấm, lao vào phòng…

*****

“Tới rồi, tới rồi, người của Ngũ thành Binh mã ti đi tuần đêm tới rồi!”.

“Người gây chuyện ở đâu?”.

“Quan gia, trên lầu hai”.

“Bắt hết cho ta”.

Không xa, Mã Trụ đang ôm tâm lý “hóng chuyện không chê chuyện lớn”, kéo theo tiểu đồng thân cận của Vệ Thừa Đông là Phúc Lai lại gần.

Mã Trụ vừa thò đầu vào xem vừa hỏi tiểu nhị trong lầu: “Ai vậy, ngày lễ mà còn gây sự?”.

“Còn ai vào đây, là trưởng tôn của Vệ gian thần đó”.

Tiểu nhị nhổ phì xuống đất: “Không soi gương mà xem lại bản thân, nhà họ giờ thành ra cái dạng gì rồi còn lên mặt”.

Tiêu rồi… Chuyện này kiểu gì cũng liên lụy tới vị gia nóng tính của mình.

Mã Trụ và Phúc Lai nhìn nhau, rồi cùng nhau ba chân bốn cẳng chạy về nhà mình báo tin.