Chương 9 - Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Xe ngựa chạy càng lúc càng nhanh, nhanh đến mức như muốn xóc bay cả lục phủ ngũ tạng của người ta ra ngoài. Lúc này mà nhảy khỏi xe thì dù không c.h.ế.t cũng bị thương.

Trần gia xuất thân võ tướng, tổ tiên từng theo Thái tổ chinh chiến tứ phương, lập nên chiến công hiển hách chỉ bằng một đôi nắm đ.ấ.m sắt. Đến đời Trần Thập Nhị, tuy người đứng đầu Trần gia sống rụt rè sợ c.h.ế.t, nhưng con cháu từ nhỏ cũng phải chịu luyện tập mùa đông ba chín, mùa hè ba phục.

Trần Thập Nhị khó nhọc bò tới đuôi xe, vén ra một khe hở nhỏ. Qua khe hở, hắn thấy cảnh vật bên ngoài cứ vùn vụt lùi về phía sau. Phong cảnh có phần quen thuộc, đại khái là đang đi về phía bắc. Hắn quay đầu nhìn con nhóc bị xóc đến nỗi nằm sấp như ch.ó ăn phân, buông tay, trở mình nằm dài ra giữa xe, không màng gì nữa. Xem như chấp nhận số phận đi.

Một lúc sau, trong xe trở nên im ắng, chỉ còn lại tiếng bánh xe lăn và tiếng gió vù vù bên tai. Không biết qua bao lâu, bụng Vệ Đông Quân bỗng kêu “ùng ục” hai tiếng. Nàng lập tức nhìn sang Trần Thập Nhị: đã tới giờ Ngọ rồi.

Trần Thập Nhị: chạy ròng rã suốt một canh giờ rưỡi.

Vệ Đông Quân tính thầm trong lòng, đáp lại bằng ánh mắt: sáu mươi dặm.

Trần Thập Nhị: còn bao lâu nữa?

Vệ Đông Quân: quỷ mới biết.

Trần Thập Nhị trừng mắt: con mẹ ngươi.

Vệ Đông Quân nhướng mày: ta nói sai chỗ nào?

Trần Thập Nhị suýt nữa nước mắt lưng tròng.

Không sai, Vệ Đông Quân nói trong “Thành Uổng Tử” toàn là quỷ, e rằng chỉ có quỷ mới biết.

Bỗng nhiên, xe ngựa chậm lại, thân xe cũng hơi nghiêng đi. Vệ Đông Quân còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì xe đã kêu “két” một tiếng dừng lại, ngoài rèm vang lên giọng của thiếu niên áo đen: “Xe chỉ tới được đây, mời Tam tiểu thư đi theo lối núi này thêm thời gian một chén trà”.

Chỉ mời Tam tiểu thư thôi ư? Trần Thập Nhị lập tức nhảy xuống xe, chạy lên phía trước: “Thế còn ta?”.

Thiếu niên áo đen giữ dây cương, dùng ánh mắt gần như châm chọc nhìn hắn: Ngươi là ai?

Vệ Đông Quân cũng xuống theo, vội vàng kéo tay Trần Thập Nhị sắp bùng nổ, đồng thời nở nụ cười dịu dàng với thiếu niên áo đen: “Tiểu huynh đệ, có thể thượng lượng một chút không? Ta chân yếu tay mềm, đừng nói đi đường núi, ngay cả đường bằng còn chẳng đi nổi hết một chén trà. Lúc nguy cấp, hắn còn có thể đỡ ta một tay”.

Thiếu niên áo đen dừng ánh mắt trên người nàng một lát, phất tay áo, chẳng buồn để ý mà quay người leo lên núi.

“Hắn có ý gì?”. Trần Thập Nhị tức đến nghiến răng.

“Quan tâm làm gì”. Vệ Đông Quân kéo tay áo Trần Thập Nhị: “Đi, theo hắn”.

******

Đường lên núi không quá khó đi. Chỉ là càng đi lên, rừng cây càng rậm rạp, ánh sáng mặt trời gần như không chiếu tới, xung quanh lập tức tối sầm lại, toát lên vẻ âm u lạnh lẽo. Nếu chỉ là âm u thì còn đỡ, giữa rừng lại xuất hiện một màn sương mù mỏng, giống hệt con đường nàng từng theo Vệ Tứ gia đi trước đó. Vệ Đông Quân cũng chẳng biết trong lòng là hưng phấn nhiều hơn hay sợ hãi nhiều hơn, tim như sắp nhảy vọt lên cổ họng. Dù vậy nàng vẫn không quên quan sát thiếu niên áo đen kia.

Tên nhóc này dẫm lên con đường đá nhỏ, cổ họng thỉnh thoảng phát ra vài tiếng thở khe khẽ. Ừm. Chắc là người thật. Thiếu niên đang đi bỗng dừng lại, xoay người, dùng ánh mắt đầy ẩn ý nhìn nàng một cái.

Không hiểu sao, Vệ Đông Quân lại chợt hiểu ý nghĩa ánh mắt ấy, bèn gượng cười nói: “Tối qua ta ngủ ngon, hôm nay sức chân vượt chuẩn”.

Thiếu niên mặt mày lạnh tanh, tay chỉ vào khu rừng: “Tới rồi”.

Vệ Đông Quân khựng lại, lập tức nhìn theo hướng tay hắn...

Chỉ thấy con đường núi ngoằn ngoèo dần trở nên bằng phẳng, phía trước là một căn nhà vuông vức hiện lên trong làn sương mỏng. Xung quanh nhà là từng gốc bách cao lớn chọc trời.

Trần Thập Nhị thấy sắc mặt Vệ Đông Quân trắng bệch, bèn ghé sát hỏi nhỏ: “Có gì không ổn sao?”.

Tất nhiên là không ổn rồi. Thằng nhóc áo đen này đang nói láo. Chỗ này căn bản không phải thành Uổng Tử. Thành Uổng Tử sương mù dày đặc, tường thành cao chọc trời, cửa thành khổng lồ…

Khoan đã. Nàng nhìn thấy gì vậy? Vệ Đông Quân vén váy chạy lên vài bước.

Khoen đồng. Trên cánh cửa kia có một đôi khoen đồng. Một gương mặt trắng bệch lập tức hiện lên trong đầu Vệ Đông Quân. Là nhà của nam tử đó. Lẽ nào… nam tử đó có liên quan tới thành Uổng Tử?

Ánh mắt Vệ Đông Quân bừng lên sự liều lĩnh quyết liệt: “Đi, chúng ta vào”.

Nói như thể họ còn đường lui vậy, Trần Thập Nhị lặng lẽ sờ vào con d.a.o găm bên hông, lẳng lặng đi theo sau lưng nàng.

Vệ Đông Quân hít sâu một hơi, bước nhanh tới trước cổng nhà, vươn tay định đẩy cửa. Nào ngờ tay nàng còn chưa chạm tới cửa, cánh cửa đã “rầm” một tiếng, chầm chậm mở ra hai bên.

Trên cây, treo một chiếc đèn đơn. Dưới đèn, đặt một chiếc giường trúc. Trên giường trúc, một nam tử đang ngồi xếp bằng. Người đó mặc áo đen. Yên lặng. Ngẩng đầu.