Chương 89 - Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Trong thư phòng, tĩnh lặng đến mức khiến người ta hoảng hốt. Vệ Chấp An đứng khoanh tay trước cửa sổ đang mở, không nói một lời.

Sắc mặt Vệ Đông Quân càng lúc càng trắng. Làm cha con suốt mười tám năm, cha là người thế nào, nàng hiểu rõ hơn ai hết. Mắng nhiếc nặng lời cũng từng, làm chuyện hồ đồ cũng không hiếm, chẳng có gì lạ. Nhưng từ đầu đến cuối cha không nói lấy một câu, trong trí nhớ của Vệ Đông Quân, chưa từng có chuyện như vậy.

“Cha nói gì đi chứ!”.

“Đúng đó, cha nuôi, có gì cứ nói thẳng, muốn hỏi gì, cứ hỏi thẳng”.

Trần Khí khuyên nhủ: “Đừng ôm mãi trong lòng, kẻo làm hại thân thể, chẳng đáng đâu”.

Người bên cửa sổ vẫn như không nghe thấy.

Vệ Đông Quân không nhịn được nữa, chẳng màng đất lạnh hay không, “phịch” một tiếng quỳ xuống.

Trần Khí liếc nàng, lại liếc bóng người kia, thầm nghĩ mình thật xui xẻo, rồi cũng quỳ xuống theo.

Lúc này Vệ Chấp An mới xoay người lại, lạnh lùng hỏi: “Nói đi, cái gì là chặt duyên trần? Cái gì là khuy mộng?”.

Quả nhiên, tất cả đều bị ông nghe được.

Vệ Đông Quân kêu khổ trong lòng, quay đầu nhìn Trần Khí: Nói không?

Trần Khí nhíu mày: Nói gì mà nói, chuyện này nói sao cho rõ?

Vệ Đông Quân: Vậy phải làm sao?

Trần Khí: Bịa đi chứ còn gì nữa.

Vệ Đông Quân cúi đầu, đang định nghĩ xem phải bịa thế nào thì Vệ Chấp An bỗng ôm ngực, khom lưng, sắc mặt trở nên cực kỳ đau đớn.

“Cha làm sao vậy?”.

Vệ Chấp An chỉ tay vào con gái, môi run run chẳng thốt nên lời, chỉ toàn là thất vọng hiện rõ trên gương mặt.

“Cha, đừng giận mà hại đến sức khỏe”. Vệ Đông Quân không còn để ý được nhiều như vậy nữa, vội vàng nói: “Con nói, con nói hết!”.

Giọng Vệ Chấp An đã khàn đặc vì giận, mặt cũng đỏ bừng lên: “Không được bỏ sót một chữ nào, kể từ đầu cho ta!”.

Kể từ đầu sao? Trời ơi…

“Mọi chuyện phải nói từ đêm thất đầu của tiểu thúc. Đêm đó, con…”.

Thấy tiểu thúc…

Vô tình bước vào giấc mộng của Ninh Phương Sinh…

Bị uy h.i.ế.p phải giúp hắn khuy mộng…

Khuy mộng Phòng Thượng Hữu và Đàm Kiến…

Giúp Hướng Tiểu Viên chặt duyên…

Rồi cuối cùng mời Ninh Phương Sinh đến nhà khám bệnh…

Kể đến chữ cuối cùng, trong lòng Vệ Đông Quân dâng trào từng cơn tủi thân và chua xót, thầm nghĩ: Con cũng khổ sở lắm đấy!

“Cha, nếu cha muốn đánh, muốn mắng thì cứ nhắm vào con, chỉ xin người đừng tự âm thầm làm khổ mình”.

Nàng bỗng ưỡn ngực, ngẩng đầu lên: “Nhưng cho dù cha đ.á.n.h mắng, con cũng không thấy mình làm sai. Nếu được quay lại từ đầu, con vẫn sẽ làm như vậy. Không vì điều gì khác, chỉ vì con mang họ Vệ”.

“Con không mang họ Vệ, nhưng Vệ Đông Quân liên quan đến con và mẹ con, nên con giúp nàng”. Trần Khí cũng ưỡn ngực, ngẩng đầu theo: “Giúp nàng cũng là giúp Vệ gia các người. Cha nuôi, bọn con một lòng hiếu thảo đó”.

Ừ. Thật sự cảm động đất trời.

Vệ Chấp An buông tay đang ôm ngực, ngồi xổm xuống trước mặt hai người.

Ngồi xổm một hồi thì tê chân, ông thản nhiên với tay lấy cái ghế bên cạnh, ngồi xuống rồi cúi người, cuối cùng cũng mở miệng: “Lần sau nếu lại nhận nhiệm vụ chặt duyên trần, nhớ dẫn cha theo”.

Ông ấy vừa nói gì cơ? Đầu óc hai người đang quỳ dưới đất bất chợt trống rỗng, tai ù ù như trống đánh.

“A Quân à”. Giọng Vệ Chấp An lạnh lẽo. “Con dù gì cũng là con gái khuê các, ra ra vào vào bất tiện, Trần Khí có thể hộ tống con một lần, hai lần, nhưng hộ được ba lần, bốn lần sao?”.

Vệ Đông Quân: “…”

Vệ Chấp An nói giọng hết sức chân tình: “Con muốn khuy mộng thì phải qua đêm ở bên ngoài. Trần Khí dù sao cũng là nam nhân xa lạ, làm nhiều lần sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của con, của Vệ gia, của cả Trần gia nữa, con nói có đúng không?”.

Vệ Đông Quân: “…”

Vệ Chấp An tiếp tục nói bằng giọng tình cảm: “Mẹ con ấy mà, nóng tính, lại hung dữ, nhưng chưa bao giờ phá phép tắc. Bà ấy có thể cho phép con vắng nhà một lần, nhưng hai lần, ba lần thì sao?”.

Vệ Đông Quân: “…”

Vệ Chấp An chậm rãi thuyết phục: “Cha thì khác. Cha là cha ruột của con. Cha đưa con đi đâu, dù là mấy đêm không về, người ngoài cũng chẳng thể nói gì. Mẹ con cùng lắm chỉ mắng cha, sẽ không giận lên đầu con”.

Vệ Đông Quân: “…”

Vệ Chấp An thành thật bộc bạch: “Điều quan trọng nhất là, nếu có ngày bại lộ, con có thể đổ hết mọi chuyện lên người cha. Cha có thể che chở cho con mà”.

Vệ Đông Quân: “…”

Hửm? Ta đã nói tới mức này rồi, sao nha đầu này còn chưa gật đầu? Đừng trách ta thủ đoạn độc ác.

Vệ Chấp An sắc mặt thay đổi: “A Quân à, cha nhát gan lắm, chỉ cần mẹ con sa sầm nét mặt, cha sẽ khai hết, chẳng giấu nổi chữ nào đâu, đến lúc ấy thì phiền toái to đấy”.

Vệ Đông Quân: “…”

Vệ Chấp An nghiêng đầu: “Thập Nhị, con thấy cha nuôi nói đúng không?”.

Trần Khí không lên tiếng, cúi gằm mặt xuống. Người đã mềm có, cứng có, đều đem ra dùng hết với con gái rượu rồi, giờ còn hỏi ta có đúng không? Ta là đồ ngốc chắc? Chữ “đúng” này, ta dám nói ra à?

Một người không hé răng, một người cúi đầu, Vệ Chấp An hừ một tiếng trong lòng: Hai đứa này đúng là ép ta phải tung chiêu cuối.

Đã quyết ý, ông bật dậy.

Vệ Đông Quân nhịn không nổi: “Cha!”.

Ông vội ngồi phịch trở lại: “Sao? Chịu nói rồi hả?”.

Vệ Đông Quân gật đầu cam chịu: “Được ạ”.

Trong lòng Vệ Chấp An mừng như điên, nhưng mặt vẫn giữ vẻ nghiêm nghị, còn làm bộ thở dài: “Con gái à, cha cũng chỉ vì lo cho con thôi”.

Lo cho cái đầu cha ấy! Con mà không hiểu cha sao? Vệ Đông Quân nghiến răng ken két, đứng dậy, tiện tay kéo Trần Khí theo. Hai người trao nhau ánh mắt, một đứng bên trái, một đứng bên phải Vệ Chấp An.

Vệ Đông Quân: “Không điều kiện che chắn cho bọn con”.

Trần Khí: “Không chỉ Vệ gia, cả Trần gia của con nữa”.

Vệ Chấp An: “…”

Vệ Đông Quân: “Nếu để lộ, loại khỏi nhóm”.

Trần Khí: “Vĩnh viễn không được quay lại”.

Vệ Chấp An: “…”

Vệ Đông Quân: “Trước mặt Ninh Phương Sinh, ít nói, ít xen vào”.

Trần Khí: “Đừng mở miệng đòi vào mộng kiểu vô lý nữa”.

Vệ Chấp An: “…”

Vệ Đông Quân: “Nếu đồng ý hết các điều kiện trên, cha có thể thề rồi”.

Trần Khí: “Phải là lời thề độc”.

Vệ Chấp An: “…”

Kỳ lạ thật. Sao ta lại có cảm giác... Như thể không phải ta khổ tâm tính kế hai đứa này, mà là ta bị ép phải leo lên thuyền giặc của tụi nó vậy?

Ông giơ ba ngón tay lên, nén giận bắt đầu phát lời thề độc…

Vệ Đông Quân nghe xong, thản nhiên để lại một câu: “Cha, cha sai người lau kỹ tấm biển trước cổng nhà chúng ta đi”.

Rồi cùng Trần Khí một trước một sau rời khỏi thư phòng.

Ra tới chỗ vắng người, cả hai đồng thời thở hắt ra một hơi.

Ngày hôm nay, thật dài…

Trần Khí có chút lo lắng: “Không biết bên Ninh Phương Sinh có đồng ý không…”.

“Không đồng ý cũng phải đồng ý”.

Vệ Đông Quân nói: “Cha ta có một câu nói đúng, ta không thể lần nào cũng lấy ngươi ra làm bình phong được, sẽ sớm bị phát hiện thôi”.

Trần Khí xoa xoa cái cằm có râu: “Nói vậy thì cũng không hẳn là chuyện xấu”.

“Không những không xấu, còn là chuyện tốt”. Giọng Vệ Đông Quân hạ thấp: “Cha ta có cả một thư phòng toàn sách vở thần thần quỷ quỷ, không phải đọc uổng công đâu, bụng ông ấy có vốn liếng đấy. Đúng lúc để ông ấy thử dò xét Ninh Phương Sinh, người đó… thần bí quá”.

“Không phải thần bí, mà là… thần thông. Lúc mẹ ngươi gọi phu nhân tỉnh dậy, ta suýt quỳ xuống lạy hắn rồi”.

Nghe nhắc tới phu nhân, Vệ Đông Quân chợt nhớ ra: “Chuyện bà nội chỉ sống được bốn năm nữa, các người có nghe được không?”.

“Gì cơ? Phu nhân chỉ còn sống được…”.

Vệ Đông Quân dở khóc dở cười. Gọi là nghe cái gì cần nghe, không cần nghe thì không nghe… rõ ràng là cái cần nghe thì không nghe, còn cái không nên thì lại nghe được.

“Tiểu thúc ta vốn còn bốn năm dương thọ”.

Trần Khí “ồ” lên một tiếng, rồi đột nhiên hỏi: “Chuyện này… có nói ra không?”.

“Nếu không nghe được thì đừng nói. Dù sao bà ấy là nhặt lại mạng sống, sống thêm một ngày thì vui vẻ một ngày thôi”.

Vệ Đông Quân thở dài: “Giờ ta chỉ mong người tiếp theo cần chặt duyên mau chóng xuất hiện, để tiểu thúc nhanh vào mộng của ta”.

Bị nàng khơi gợi, lòng Trần Khí ngứa ngáy: “Ngươi nói xem, người tiếp theo cần chặt duyên sẽ là ai?”.

“Có quỷ mới biết”.