Trần phủ. Nội viện.
"Gia, gia ơi...”.
Đôi chân dài của gia quét ngang qua, đá trúng ngang hông Mã Trụ khiến hắn đau quá phải kêu “á” một tiếng.
“Ngươi còn mặt mũi mà kêu ‘á’ à?”. Toàn thân Trần Khí bốc hỏa: “Lần nào gia đang nằm mộng xuân, cứ đến đoạn quan trọng nhất là ngươi lại phá đám. Ngươi hỏng mất rồi phải không?!”.
Có thể trách ta sao?
Mã Trụ xoa hông, mặt đầy uất ức: “Xe ngựa của Vệ gia đang đợi bên ngoài. Tam tiểu thư nói đây là chuyện hệ trọng liên quan đến tính mạng”.
“Sao không nói sớm?”.
Ngọn lửa trên người Trần Khí lập tức tắt ngóm, vội vã mặc y phục, chạy thẳng ra cửa bên.
Vừa ra khỏi cửa, đã thấy Vệ Đông Quân và Xuân Lai đang đứng bên xe ngựa, mặt mày lo lắng.
“Xảy ra chuyện gì vậy?”.
Vệ Đông Quân tiến lại gần, ghé tai Trần Khí thì thầm mấy câu. Người sau lập tức trừng to mắt: “Vệ Đông Quân, ngươi điên rồi à?!”.
“Ta không điên, ta có căn cứ”.
“Căn cứ gì chứ?”.
“Bà nội ta thương ca ca ta đến vậy, mà việc ca ca ta quay lại trường là chuyện lớn như thế, chẳng lẽ không đủ khiến bà có ý chí sống tiếp sao? Ca ca ta là đích tôn mà bà yêu quý nhất đó”.
Vệ Đông Quân chắc nịch: “Trần Khí, sự việc khác thường ắt có điều khuất tất”.
Được rồi, coi như ngươi nói đúng.
Trần Khí: “Lỡ như hắn vẫn chưa về thì sao?”.
Vệ Đông Quân: “Ta cược là hắn đã về rồi”.
Được, coi như ngươi cược đúng đi.
Trần Khí: “Hắn có hai nơi ở, một cái trên núi, một cái trong thành Tứ Cửu. Ngươi làm sao biết được hắn về nơi nào?”.
Vệ Đông Quân: “Ta cược là ở căn trong thành Tứ Cửu”.
Được, coi như hắn về căn trong thành Tứ Cửu.
Trần Khí: “Vậy tại sao ngươi cứ nhất quyết kéo ta theo? Căn nhà đó ngươi cũng biết mà”.
Vệ Đông Quân: “Vì Ninh Phương Sinh là nam nhân, ngươi cũng là nam nhân, còn ta là nữ nhân”.
Trần Khí: “Vậy ra ta là công cụ để các ngươi tránh hiềm nghi sao?”.
“Không chỉ vậy”. Ánh mắt Vệ Đông Quân tràn đầy sát khí: “Nếu Ninh Phương Sinh không chịu ra tay, ngươi giúp ta đ.á.n.h ngất hắn, rồi khiêng về Vệ phủ”.
Trần Khí: “…”
******
Chỉ trong thời gian uống một chén trà, cả nhóm đã đến căn nhà của Ninh Phương Sinh trong thành Tứ Cửu.
Mã Trụ gõ cửa ầm ầm, chờ mãi vẫn không thấy ai ra mở.
Lại gõ lần nữa. Vẫn không chút động tĩnh.
“Tam tiểu thư?”.
Vệ Đông Quân: “Leo tường vào xem”.
Mã Trụ nhìn gia nhà mình: “...”. Nếu bị bắt thì sao?
Vệ Đông Quân: “Nếu bị bắt, gia ngươi sẽ bảo lãnh cho ngươi”.
Trần Khí nghiến răng: “…”. Gia là vạn năng chắc?
Trần Khí đành gật đầu chịu thua, Mã Trụ dẫm chân lên tường, mấy bước đã nhẹ nhàng leo vào trong.
Rất nhanh sau đó, hắn lại trèo ra ngoài.
“Tam tiểu thư, Thập Nhị gia, trong nhà trống rỗng, không thấy bóng dáng ai cả”.
Cược sai rồi.
Vệ Đông Quân: “Lên núi”.
*****
Trên đường lên núi, xe ngựa chạy càng lúc càng nhanh, khiến tóc Vệ Đông Quân rối tung, còn mặt Xuân Lai thì tái nhợt, ôm miệng muốn nôn.
Thấy hai người như vậy, Trần Khí nói: “Mã Trụ, ngươi trông nom Tam tiểu thư, ta lên đó xem thử”.
Vệ Đông Quân gọi với theo sau lưng: “Nhớ xem cho kỹ vào”.
Dù có xem kỹ đến đâu cũng vô ích. Một căn nhà to như vậy, đừng nói người, ngay cả sinh vật sống cũng không có lấy một con.
Trần Khí vừa xuống núi lập tức phàn nàn với Vệ Đông Quân: “Cái tên họ Ninh này cuối cùng là người có tiền hay kẻ nghèo rớt đây hả?”.
Nói hắn có tiền thì cả hai căn nhà đều không có nổi một gã gác cổng. Nói hắn nghèo thì hắn lại thuê trọn một khách đ**m mà mắt chẳng thèm chớp. Lạ thật đấy.
Vệ Đông Quân chẳng còn tâm trí mà để ý Ninh Phương Sinh giàu hay nghèo. Dưới núi không có người, trên núi cũng không, vậy người đâu? Chẳng lẽ vẫn chưa quay về? Không lý nào, tìm lang trung chữa bệnh cảo nho nhỏ đâu thể mất quá nhiều thời gian. Giờ phải làm sao đây?
Vệ Đông Quân lòng như lửa đốt. Bà nội lớn hơn ông nội ba tuổi.
Người ta thường nói: “Gái hơn ba, như vàng như ngọc”. Kể từ khi thành thân, ông nội vô cùng lệ thuộc vào bà nội, mọi việc trong phủ đều giao cho bà xử lý, chưa từng can thiệp nửa lời. Hai người bên nhau mấy chục năm, có lúc cũng cãi vã, cũng có va chạm, ông nội cũng có hai phòng thiếp nhưng chẳng ảnh hưởng gì đến tình cảm giữa họ.
Tới giờ, khăn tay ông nội dùng vẫn là do bà nội từng mũi kim từng sợi chỉ may ra. Vệ Đông Quân không dám tưởng tượng, nếu bà nội thật sự xảy ra chuyện, ông nội đang trong ngục nghe được tin ấy sẽ đau lòng đến mức nào.
“Ta đến cổng thành đợi hắn, Trần Khí, ngươi cứ về nghỉ trước đi”.
Trần Khí hừ mũi một tiếng: “Hắn về lúc nào còn chưa biết, ngươi ra đó đợi thì có ích gì?”.
“Phải đó, tiểu thư”. Xuân Lai cũng khuyên: “Chúng ta quay về đi, nếu phu nhân có mệnh hệ nào, còn có thể gặp mặt lần cuối...”.
“Làm gì có mệnh hệ nào?!”. Sắc mặt Vệ Đông Quân bỗng trở nên đáng sợ: “Bà nội ta nhất định sẽ vượt qua kiếp nạn này, sống đến trăm tuổi”.
Người ngoài chỉ biết Vệ phủ do ông nội nắm quyền, thực ra trụ cột thật sự là bà nội. Nếu bà không qua được cửa ải này, cũng có nghĩa là Vệ gia không vượt nổi cửa ải này.
Trần Khí nhìn vẻ mặt của Vệ Đông Quân, đồng tử hơi co lại, “Đi, gia đi đợi cùng ngươi”.
“Không cần, đợi này không biết phải đợi đến… Á!”.
Một cái gõ mạnh giáng xuống đầu, đau đến nỗi suýt làm Vệ Đông Quân rơi nước mắt.
“Họ Vệ kia, lúc nãy ta không muốn đi thì ngươi kéo bằng được, giờ ta muốn đi cùng, ngươi lại đuổi ta về”.
Ánh mắt Trần Khí đằng đằng sát khí, cả khuôn mặt hung dữ như cường đạo: “Sao? gia là ch.ó à, gọi thì tới, đuổi thì đi?”.
Nói rồi, hắn quay đầu nhìn Mã Trụ.
Mã Trụ lập tức nhảy lên xe ngựa: “Tam tiểu thư, mau lên xe đi. Lỡ tới trễ, chẳng may đi lạc đường lại uổng công vô ích”.
Vệ Đông Quân nhìn chăm chú Trần Khí, một lúc sau, khí thế bừng bừng nói: “Chuyện nào ra chuyện đó, cú đ.á.n.h lúc nãy sau này ta nhất định sẽ đòi lại”.
Trần Khí: “…”
Con nhóc này... còn có chút lương tâm nào không?
*****
Khi bốn người đến cổng thành, bỗng gió nổi lớn. Gió cuốn bụi bay mù mịt khiến người ta mở mắt cũng không nổi.
Trần Khí có hơi lo lắng: “Vệ Đông Quân, xem chừng trời sắp mưa rồi”.
Đúng là mồm quạ. Lời vừa dứt, những giọt mưa đã bắt đầu rơi. Ban đầu rơi tí tách, rồi dần dần mưa to như trút.
Vệ Đông Quân nhìn mưa nặng hạt, lòng nặng như chì. Mưa lớn thế này, có khi chủ tớ họ đã tấp vào đâu đó trú tạm, đợi đến sáng mai mới quay về?
“Tiểu thư vào xe tránh mưa đi, y phục đều ướt cả rồi”. Xuân Lai cầm ô bên cạnh khuyên mãi.
Khuyên mấy lần, Vệ Đông Quân vẫn không nhúc nhích, Trần Khí tức giận gào lên: “Điếc rồi à? Lên xe tránh mưa mau!”.
Vệ Đông Quân thật sự điếc rồi. Nàng nhìn chằm chằm đám người ra vào cổng thành, trong lòng trào lên một cảm xúc khó diễn tả. Cái c.h.ế.t của Tiểu Viên là tuyệt vọng không còn hy vọng. Nhưng tuyệt vọng là gì, Vệ Đông Quân chưa từng thực sự trải qua. Dù Vệ gia đã rơi vào cảnh lao đao như thế, nàng vẫn luôn cảm thấy còn một tia hy vọng cuối cùng.
Thế nhưng giờ phút này, trời đen như mực, mưa như trút, bà nội thoi thóp bên bờ sinh tử, còn người nàng cố tìm mà không thấy, ngóng mãi cũng chẳng đến, khiến Vệ Đông Quân lần đầu tiên hiểu thế nào là tuyệt vọng.
Đó là một nỗi bi thương sâu kín: “Muôn sự do trời, chẳng mảy may do người”.
Nhưng vì sao lại do trời? Vì sao lại chẳng do người? Vệ Đông Quân hít sâu một hơi mang theo làn mưa lạnh buốt, ngẩng đầu nhìn Trần Khí, nghiêm nghị nói từng chữ một: “Ngươi tin không, ta nhất định đợi được hắn”.