Vệ Đông Quân tung một quyền ra, như đ.á.n.h vào bông gòn, trong lòng vô cùng khó chịu. Nàng lại thấy cha bị mẹ lôi ra viện, đứng luống cuống không biết làm gì, dáng vẻ muốn bước vào lại không dám, trong lòng càng thêm xót xa.
Tranh chấp giữa Đại phòng và Nhị phòng của Vệ phủ vốn đã có từ lâu. Cha nàng mang danh trưởng tử, vậy mà chẳng nên thân được việc gì. Nhị thúc tuy là thứ tử, nhưng lại sinh ra từ bụng bà nội, hơn nữa còn làm quan bên ngoài, xử sự cũng có phần khéo léo.
Khi Vệ gia còn chưa gặp chuyện, mẹ nàng Tào thị, và Vương thị, đã tranh giành quyền quản gia đến mức đầu rơi m.á.u chảy. Cuối cùng bà nội không thể chịu được, bèn xử lý cho công bằng, vẫn để mẹ nắm quyền trung khố. Mà tranh quyền trung khố, thực chất là tranh vị trí gia chủ.
Ngay cả ông nội cũng từng hận rèn sắt không thành thép mà nói với cha nàng: “Lão Đại à, con mà có chút tiền đồ, chín chắn một chút, thì đâu đến nỗi khiến ta khó xử thế này”.
Những lời này trước kia Vệ Đông Quân không thấy gì, nhưng nay Vệ phủ đã sắp sụp đổ, nàng mới hiểu một nam tử có chí khí, chín chắn, trưởng thành, gánh vác được đại cục, đối với Vệ gia mà nói là quan trọng biết bao. Cha là một người cha tốt. Nhưng ông ấy… lại không phải người có thể gánh vác đại sự.
Đang nghĩ ngợi, bên ngoài chợt có người lớn tiếng kêu: “Đại tiểu thư về rồi!”.
Đại tỷ về rồi?
Vệ Đông Quân đang định chạy ra đón, thì thấy mẹ mặt mày trắng bệch, bất mãn nói: “Đang yên ổn lại về làm gì?”.
Một câu khiến lòng Vệ Đông Quân nghẹn lại.
Từ khi đại tỷ xuất giá, mẹ luôn ngóng trông nàng ấy về nhà, đây là lần đầu tiên lại tỏ vẻ chán ghét khi tỷ ấy về. Thực ra, đâu phải mẹ ghét Đại tỷ, mà là ghét đám người và những chuyện hỗn loạn trong Vệ phủ hiện giờ, sợ làm hỏng những ngày lành của Đại tỷ ở nhà họ Phòng. Nhìn xem, miệng thì nói ghét, chân lại chẳng kìm được mà bước ra đón.
Vệ Đông Quân cũng vội vàng theo ra ngoài.
Đại tiểu thư Vệ Thừa Huệ hùng hổ bước vào trong viện.
Nàng hành lễ với cha mẹ trước, sau đó nóng lòng nói: “Cha, mẹ, lần này con về là phụng mệnh lão gia, đến đưa tin cho nhà ta”.
Lão gia? Phòng Thượng Hữu? Vệ Đông Quân vừa nghe thấy cái tên ấy, trong lòng giật thót hai cái.
“Quốc Tử Giám muốn triệu Đại ca trở lại”.
“Cái gì?!”.
Tào thị kinh ngạc nhào đến trước mặt con gái, hai tay nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng.
“Con... con nói lại lần nữa?”.
“Mẹ”.
Vệ Thừa Huệ xoay tay lại nắm tay Tào thị: “Lão gia nhà con nói, chuyện nào ra chuyện đó. Đại ca ở Quốc Tử Giám không phạm lỗi gì, học hành cũng siêng năng, việc đuổi học không hợp với quy định của Giám. Bên trên đã thương lượng, quyết định triệu huynh ấy trở lại”.
“Ta đã nói rồi mà, ta đã nói rồi mà...”.
Vệ Đại gia vui mừng giơ nắm đ.ấ.m với Tào thị: “Chim khách hót, điềm lành đến! Giờ ta có thể nói chuyện với mẹ rồi nhỉ?”.
Tào thị quay người lau nước mắt: “Mau đi đi, mau đi!”.
Vệ Đại gia không nhúc nhích, chỉ vào tai mình: “Bên này vẫn còn đau đây”.
Tào thị trừng mắt, Vệ Đại gia lập tức co rụt cổ lại, bĩu môi đi luôn.
Lúc này, vợ chồng Nhị phòng nghe tin cũng lần lượt bước ra từ chính sảnh.
Vệ Thừa Huệ bước tới trước mặt Vệ Nhị gia, khom người hành lễ: “Nhị thúc, con là nữ tử trong khuê phòng, chẳng hiểu rõ những chuyện vòng vo trong đó. Nhờ Nhị thúc và Đại ca suy tính cho chu toàn. Con đi thăm bà nội một lát”.
Vệ Nhị Gia bị tin tốt này đập đến ngẩn người, một lúc sau mới ậm ừ hai tiếng.
*****
Ngẩn người, đâu chỉ mình Vệ Nhị gia. Vệ Đông Quân nhìn gương mặt hớn hở của mọi người trong viện, lặng lẽ bước ra khỏi viện. Nếu là trước đây, nàng cũng sẽ cùng vui vẻ như họ, nhưng giờ nàng đã biết rõ bản chất của Phòng Thượng Hữu, nên chẳng thể nào vui nổi.
Phòng Thượng Hữu là loại người thế nào? Không có lợi thì không dậy sớm. Vô cùng ích kỷ. Lại còn sĩ diện hão. Một kẻ như vậy, lại bất chấp sự phản đối của các sĩ tử Quốc Tử Giám, dám làm chuyện trái đạo trời, gọi một người từng bị đuổi học trở lại… là vì cớ gì? Đây mới chỉ là điểm thứ nhất.
Điểm thứ hai. Việc như vậy cần gì để Đại tỷ đích thân đến tận nơi? Phòng Thượng Hữu sai một quản sự hay để anh rể chạy một chuyến là đủ. Vậy mà hắn lại sai chính Đại tỷ về. Theo quy củ, giữa con dâu và cha mẹ chồng phải giữ lễ nghi tránh né. Người nên sai Đại tỷ về phải là mẹ chồng Hà thị mới đúng chứ?
Vệ Đông Quân theo bản năng cảm thấy chuyện này có ẩn tình. Nhưng rốt cuộc là gì, nàng lại nghĩ không ra. Chuyện này… có khi nào liên quan đến việc mấy ngày trước Phòng Thượng Hữu bị gọi vào cung không? Có khi nào là lão Hoàng thượng bảo hắn làm vậy? Nàng vừa đi vừa đoán thầm trong bụng.
“A Quân”.
Vệ Đông Quân quay đầu, thấy Đại tỷ mắt hoe đỏ, bèn cố ý cười toe: “Đại tỷ, tỷ định về ngay à?”.
Vệ Thừa Huệ sụt sịt bước lên: “Mấy hôm nay mẹ chồng không được khoẻ, ta phải về sớm một chút”.
“Mẹ chồng tỷ ba ngày hai bữa là ốm”.
“Lần này thật đấy, thái y nói bị cảm phong hàn, cần nghỉ ngơi điều dưỡng”.
Vệ Thừa Huệ hạ thấp giọng: “Tỷ muội mình đi tới nhị môn, ta có chuyện muốn hỏi muội”.
Vệ Đông Quân không cần nghĩ cũng biết Đại tỷ muốn hỏi gì.
Hôm đó nàng vội vàng gọi Đại tỷ ra, hỏi một đống chuyện liên quan đến Hà thị và Phòng Thượng Hữu. Hỏi xong lại tìm cớ thoái thác rồi chuồn mất, Đại tỷ không nghi ngờ mới là lạ. Vừa hay, Vệ Đông Quân cũng có cả bụng lời muốn nói, bèn khoác tay Đại tỷ, hai người sóng vai mà đi.
Nói là tỷ muội, thật ra hai người không giống nhau lắm. Còn Đại ca Vệ Thừa Đông và Đại tỷ thì như được tạc ra từ cùng một khuôn, vì bọn họ là một cặp long phượng thai.
Không sai, mẫu thân Tào Kim Hoa của nàng m.a.n.g t.h.a.i lần đầu cho Vệ gia, là một đôi long phụng. Thế nên, dù chồng là kẻ vô dụng bị mọi người xem thường, mẹ ở Vệ gia vẫn ngẩng cao đầu, chẳng ai dám làm càn trước mặt bà. Bởi vì cả Vệ tộc mấy trăm năm nay, chỉ có một cặp long phụng thai quý giá đến vậy.
“Đại tỷ, muội hỏi thăm chuyện vợ chồng họ, thật ra là vì tỷ”. Vệ Đông Quân nói dối với chị ruột chẳng cần nghĩ trước.
“Vệ gia ta giờ thành ra thế này, muội chỉ mong tỷ có thể sống yên ổn trong Phòng gia. Tỷ mới sinh một con gái, muội sợ Phòng gia bạc đãi tỷ, nên mới muốn dò xét xem tính nết cha mẹ chồng tỷ ra sao”.
Vệ Thừa Huệ nghe xong, nước mắt mới lau xong lại trào ra. Vệ gia gặp chuyện, những ngày của nàng ở Phòng gia sa sút thê thảm. Ngay cả phu quân đầu gối tay ấp cũng thay đổi sắc mặt, miệng kêu ca đòi nạp thiếp. Nếu không phải nàng sinh được một con gái cho Phòng gia, nếu không phải Phòng gia sợ người đời dị nghị, có lẽ nàng đã bị bỏ rồi.
“Muội dò ra được gì rồi?”.
Biết quá nhiều, nói hết ra sợ tỷ sợ đến hồn phi phách tán. Vệ Đông Quân suy nghĩ một chút rồi nói: “Đại tỷ, tỷ còn nhớ lời mẹ từng dặn không?”.
“Mẹ nói nhiều lắm, câu nào vậy?”.
“Dặn tỷ phải kính trọng mẹ chồng, thân cận với bà, học hỏi từ bà ấy”.
“Nhớ”.
“Vậy tỷ có biết, người mà mẹ chồng tỷ đề phòng nhất là ai không?”.
Vệ Thừa Huệ lập tức im lặng.
Vệ Đông Quân không tin Đại tỷ không có đáp án trong lòng, chẳng qua là gan nhỏ, không dám nói ra miệng mà thôi.
“Là lão gia nhà tỷ, Phòng Thượng Hữu”.
“Ông ấy là trưởng bối, muội gọi thẳng tên ông ấy nghe khó lọt tai lắm”. Vệ Thừa Huệ khẽ quát.
Trưởng bối cái khỉ gì. Vệ Đông Quân không thèm nhướng mày lấy một cái.
“Đại tỷ, mẹ chồng tỷ xuất thân từ đại tộc, là người thông minh cỡ nào chứ? Ngay cả bà ấy còn đề phòng Phòng Thượng Hữu, thì tỷ càng phải đề phòng gấp trăm, không đủ, phải gấp ngàn lần mới được”.
“Muội…”.
“Tỷ còn phải nhớ”. Vệ Đông Quân không cho chị mình nói chen vào: “Mẹ chồng tỷ đề phòng là người chung chăn gối. Nếu tỷ nghe lời mẹ, thì người thứ hai cần đề phòng, cũng chính là người gối đầu bên cạnh tỷ”.