Chương 74 - Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Sự lạnh lẽo khó tả bò dọc theo sống lưng ba người họ. Không ai lên tiếng đáp lại nàng. Hoặc là không ai có thể đáp lại nổi.

Trong ba người, sắc mặt Đàm Kiến là khó coi nhất. Hắn sinh ra vốn mệnh khổ, phải trải qua đủ chín chín tám mươi mốt nỗi khổ mới xem như sống ra hình người. Mà để sống ra hình người, thủ đoạn của hắn cũng chẳng tử tế gì, dù trực tiếp hay gián tiếp, số mạng người c.h.ế.t dưới tay hắn đã không còn đếm xuể. Thế nhưng hắn chưa từng cảm thấy áy náy, dường như chỉ cần một câu “đó là số mệnh của bọn họ” là có thể xóa sạch mọi tội lỗi trong lòng.

Đàm Kiến giằng co một hồi, nghiến răng nói: “Thời thế vốn vậy, tuyết của ai, người ấy tự thêm áo ấm cho mình”.

“Cho nên, ta càng không thể đổ thêm tuyết lên người khác”. Hướng Tiểu Viên ngẩng đầu lên: “Ông trời vẫn đang nhìn đấy”.

Mỗi một câu mắng thuyền nương như thể là mắng vào lòng nàng, mỗi roi quất lên người thuyền nương, như quất vào thân thể nàng. Nàng đau lắm, đau đến mức ăn chẳng vô, ngủ chẳng yên. Dù có chợp mắt thì đêm nào cũng toàn ác mộng. Trong mộng, những thuyền nương bị dìm dưới nước từng người một đều nổi lên, đôi mắt c.h.ế.t trừng trừng nhìn nàng, như đang lặng lẽ chất vấn...

Hướng Tiểu Viên, lương tâm của ngươi đâu rồi?

Nàng khóc lớn gào lên: Lương tâm của ta, từ khi bị cha mẹ bán lên thuyền, đã chẳng còn nữa. Sao các ngươi không đi hỏi lương tâm của bọn họ ở đâu?!

Giật mình tỉnh dậy từ giấc mộng, đưa tay sờ, nước mắt đã ướt đẫm cả mặt. Mười sáu năm rồi, nước mắt của nàng đã cạn khô ngay trong bảy ngày đợi Tam tiểu thư.

Mẹ c.h.ế.t, nàng cũng chẳng rơi nổi một giọt lệ, chỉ nhổ một bãi xuống đất, mắng: “Đáng đời”. Thế mà bây giờ, đến trong mộng nàng cũng rơi nước mắt, là vì thấy những gương mặt non nớt kia, thấy được số phận sắp tới của bọn họ? Hay là bởi vì từ những gương mặt đó, nàng lại thấy được chính mình thuở xưa?

“Ta cũng không rõ lý do là gì, chỉ biết nếu còn tiếp tục làm cái nghề tú bà này, ta hoặc là điên, hoặc là c.h.ế.t”.

Hướng Tiểu Viên nói xong bèn nhắm mắt lại, hít sâu một hơi thật dài.

Vệ Đông Quân nhận ra trên gương mặt nàng thoáng hiện một nét u sầu, nốt ruồi son dưới mắt cũng phai nhạt đi nhiều, chẳng còn chút quyến rũ nào nữa.

“Đúng lúc đó, có người gửi tới cho ta một cây trâm hồng ngọc”.

Ninh Phương Sinh lập tức lấy cây trâm từ trong n.g.ự.c ra đưa qua: “Là cái này sao?”.

Hướng Tiểu Viên không đưa tay nhận lấy: “Phương Sinh, ngươi đã từng nhìn kỹ cây trâm này chưa?”.

Ninh Phương Sinh có chút ngượng ngùng lắc đầu.

“Vậy thì phiền ngươi nhìn kỹ lại lần nữa, xem có gì khác thường không?”.

Ninh Phương Sinh lật trâm trong tay, ánh mắt lướt qua mấy lần rồi dừng lại ở phần chân trâm.

Vệ Đông Quân nghiêng đầu lại gần, nhìn theo hướng mắt của Ninh Phương Sinh, chỉ thấy ở đó khắc một đóa hoa đào nhỏ xíu.

Hoa đào? Đó là loài hoa mà Tam tiểu thư thích nhất.

Vệ Đông Quân kinh ngạc kêu lên: “Cây trâm này là Tam tiểu thư tặng cho ngươi?”.

Hướng Tiểu Viên không trả lời, chỉ cười hỏi lại: “Vậy tiểu thư thử nhìn lại xem, ngọc đỏ ấy ra sao?”.

Vệ Đông Quân xuất thân danh gia vọng tộc, đã thấy và chạm vào không biết bao nhiêu vật quý, vừa nhìn đã nhận ra chất ngọc đỏ này không tầm thường, sắc đỏ rực rỡ, bóng sáng, không chút tạp chất. Chất ngọc như vậy đem gắn lên trâm cài tóc thì thật là… quá phí phạm. Nếu đem chế thành...

Nàng chợt nín thở, ngập ngừng hỏi: “Chẳng lẽ… chẳng lẽ viên ngọc đỏ này là khối hồng ngọc ấy?”.

“Tiểu thư tinh mắt lắm, viên ngọc đỏ trên trâm đúng là được làm từ khối hồng ngọc đó”.

Hướng Tiểu Viên đắc ý cười: “Tiểu thư đã tinh mắt như vậy, vậy có thể nhìn thêm giúp ta, cây trâm này là đồ mới hay là vật cũ không?”.

Vệ Đông Quân nhận lấy trâm từ tay Ninh Phương Sinh, quan sát kỹ thêm mấy lượt, rồi chỉ vào dòng chữ nhỏ ở phần đuôi cây trâm.

“Là vật cũ, chế tác vào mùa thu năm Chương Hòa thứ sáu, trên trâm có ghi rõ”.

“Ta bị bán lên thuyền vào tháng bảy năm Chương Hòa thứ sáu”.

Vệ Đông Quân thoáng ngẩn người: “Vậy tức là sau khi ngươi rời đi, Tam tiểu thư đã cắt khối hồng ngọc kia ra, chế thành cây trâm này?”.

Hướng Tiểu Viên nén tiếng cười: “Tiểu thư nói xem, nàng có phải quá hoang phí không?”.

Không hiểu vì sao, nhìn nụ cười lặng lẽ kia của Hướng Tiểu Viên, tim Vệ Đông Quân chợt nhói đau. Lúc Hướng Tiểu Viên kể chuyện xưa với Tam tiểu thư, viên hồng ngọc kia xuất hiện rất nhiều lần. Tam tiểu thư và Đại ca trở mặt là vì nó. Hướng Tiểu Viên bị rơi xuống nước cũng vì nó. Tam tiểu thư học bơi, Hướng Tiểu Viên bị đánh, cũng là gián tiếp vì nó. Tam tiểu thư vì viên hồng ngọc này mà xảy ra bao nhiêu chuyện, cuối cùng lại đem làm trâm, tặng cho Hướng Tiểu Viên?

“Tam tiểu thư có một tật xấu, thứ gì nàng thích thì nhất định phải nghĩ trăm phương ngàn kế mà đoạt lấy. Nhưng đến khi lấy được rồi lại chẳng biết trân trọng, chỉ cần ai khen vài câu là nàng sẵn sàng đem tặng người ta”.

Giọng Hướng Tiểu Viên trầm xuống, ánh mắt như xuyên qua lớp sương dày, nhìn về nơi xa xăm như thể nơi đó có một Tam tiểu thư đang ẩn hiện.

“Vì cái tật xấu đó của nàng, ta cũng chẳng biết đã khuyên răn bao nhiêu lần. Chỉ riêng với viên hồng ngọc ấy, dù Đại tiểu thư hay Nhị tiểu thư nói bao nhiêu lời hay, cầu xin, năn nỉ, ra lệnh cho nàng nhường lại, nàng cũng không chịu. Thế mà cuối cùng, lại rẻ rúng tặng cho ta, một kẻ hầu hèn mọn, tiểu thư nói xem, nàng toan tính điều gì chứ?”.

Vệ Đông Quân chậm rãi đáp từng chữ: “Nàng không toan tính gì cả. Nàng chỉ đang cố làm điều gì đó để bản thân đỡ day dứt hơn thôi”.

Tam tiểu thư từng nói với Hướng Tiểu Viên: “Nếu đến ngươi ta còn không bảo vệ được, thì ta còn làm Tam tiểu thư gì nữa, đập đầu c.h.ế.t đi cho xong”.

Khi ấy tuổi còn trẻ, lời nói như pháo nổ, muốn oanh liệt bao nhiêu thì oanh liệt bấy nhiêu, ai cũng chưa từng nghĩ đến liệu mình có làm được hay không. Hướng Tiểu Viên bị bán lên thuyền, đến cả Đàm Kiến là người có chút quan hệ trong cung, cũng phải xoay sở đủ đường, tốn bao nhiêu công sức. Tam tiểu thư muốn bảo vệ Hướng Tiểu Viên, đúng là mơ tưởng hão huyền. Khi nàng phát hiện bản thân bất lực, trong lòng chỉ còn đầy rẫy áy náy và day dứt. Thế nhưng nàng lại chẳng thể thực sự c.h.ế.t đi, đành đem vật yêu quý nhất là viên hồng ngọc ấy cắt nhỏ, mài giũa thành trâm, vừa giữ làm kỷ niệm, vừa giúp mình vơi bớt tội lỗi.

“Có điều, ta vẫn không hiểu nổi một chuyện…”.

Vệ Đông Quân lo Hướng Tiểu Viên buồn lòng, nên nhẹ giọng dò hỏi: “Tại sao phải đợi đến mười sáu năm sau nàng mới đưa cây trâm cho ngươi? Mục đích của nàng khi tặng trâm là gì?”.

Hướng Tiểu Viên chỉ đáp ba chữ: “Ngươi đoán xem”.

Tới giờ rồi mà nàng còn muốn đ.á.n.h đố sao?

Vệ Đông Quân thầm nghĩ: Cầu xin ngươi đấy, nói luôn đi, gấp c.h.ế.t người ta rồi!

“Ta đoán không ra”.

“Bởi vì nàng c.h.ế.t rồi”.

Năm chữ vừa dứt, ba người bên cạnh đều rùng mình.

Vệ Đông Quân không chờ nổi hỏi dồn: “C.h.ế.t thế nào?”.

“Sẩy chân rơi xuống nước, c.h.ế.t đuối”.

“Cái gì?!”. Vệ Đông Quân kinh ngạc đến mức giọng cũng cao vút, định bụm miệng lại thì chữ “gì” kia đã thốt ra, tay chỉ biết đờ ra giữa không trung. Nàng quay đầu nhìn Ninh Phương Sinh, chỉ thấy trên mặt hắn mang theo vẻ khác thường.

Chớp mắt, nàng liền hiểu ra nguyên do của nét khác thường ấy: “Không đúng… Tam tiểu thư biết bơi mà, sao có thể sẩy chân rơi xuống nước c.h.ế.t đuối được?”.

“Đúng vậy, sao có thể chứ?”.

Hướng Tiểu Viên bật cười, tiếng cười vang lên từ tận lồng ngực, chua chát và cay đắng.

“Ta cảm thấy có gì đó không ổn, bèn xuống thuyền dò hỏi tin tức về Tam tiểu thư. Ai ngờ vừa hỏi thăm thì đã hay… Tam tiểu thư c.h.ế.t rồi. ‘Sẩy chân rơi xuống nước’ chỉ là lời nhà chồng nàng tung ra ngoài”.