Chương 72 - Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Ngày thứ nhất, Hướng Tiểu Viên trừng mắt, dựng tai, không dám để bản thân lơ là dù chỉ một chút. Nàng đã tính kỹ rồi, chỉ cần tiểu thư đứng ngoài gọi tên mình, nàng sẽ liều mạng mà đáp lại.

Ngày thứ hai, nàng nghĩ tiểu thư muốn cứu mình ra, thì phải được phu nhân đồng ý. Mà phu nhân tám chín phần là không chịu, tiểu thư lúc này có lẽ đang quỳ ngoài sân.

Ngày thứ ba, nàng nghĩ chắc tiểu thư vẫn còn đang quỳ.

Ngày thứ tư, nàng lo tiểu thư có thể dầm mưa mà sinh bệnh, nếu thật sự bị bệnh, thì cũng phải chờ khỏe lại mới đến được.

Ngày thứ năm, nàng đoán chắc tiểu thư đã khỏi bệnh rồi.

Ngày thứ sáu, nàng không nghĩ gì nữa, chỉ như con ch.ó c.h.ế.t, co ro trong khoang thuyền.

Ngày thứ bảy, nàng mơ một giấc mộng. Trong mộng có tiểu thư, có cả viện nhỏ nơi nàng đã sống tám năm. Trong sân có một bụi hoa Phụng Tiên, hoa nở là nàng lại tíu tít giúp tiểu thư nhuộm móng tay.

Ngày thứ tám, nàng lại mơ, mơ thấy có người cạy khóa xích trên ván thuyền, cõng nàng rời đi.

Là tiểu thư đến. Đến cứu nàng rồi.

Nàng yếu ớt mở mắt ra, thấy một khuôn mặt chăm chăm nhìn hồi lâu, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác thất vọng không nói nên lời.

Tiểu thư của nàng không đến. Cũng có lẽ sẽ không bao giờ đến nữa. Nhưng vì sao? Hướng Tiểu Viên nói tới đây, ánh mắt liếc sang Đàm Kiến.

“Thật ra, không phải câu ngươi nói ‘tìm được thư sinh là có thể chuộc thân’ khiến ta có dũng khí sống tiếp, mà là câu ‘phải hai năm nữa mới phải lên thuyền tiếp khách’, khiến ta nghĩ, thôi thì… sống thêm hai năm nữa vậy”.

Đàm Kiến nhìn nghiêng gương mặt nàng, cuối cùng cũng hiểu vì sao ban đầu nàng phải hỏi hắn hai lần: Ta và ngươi không thân không quen, sao ngươi lại muốn cứu ta?

“Thì ra, ngươi vẫn luôn chờ Tam tiểu thư của ngươi?”.

“Đúng, ta đợi nàng đến, cho ta một lời giải thích. Chính miệng nàng từng nói: Nếu đến cả ngươi ta cũng không bảo vệ được, thì cái danh Tam tiểu thư này chẳng cần làm nữa, đi c.h.ế.t cho xong”.

Đàm Kiến khựng lại, nói: “Chuộc thân cho kỹ nữ trên thuyền không phải chuyện dễ, huống hồ nàng ấy vẫn là một khuê nữ chưa xuất giá”.

Hướng Tiểu Viên cười. Chuyện này, nàng phải mất một năm bị huấn luyện mới dần hiểu ra.

Trên dãy thuyền bè nối tiếp này, c.h.ế.t là dễ nhất, sống sót đứng thứ hai, còn chuộc thân lại là khó nhất. Đừng nói Tam tiểu thư là một nữ nhân khuê các, cho dù là lão phu nhân cao cao tại thượng của Hạ phủ, cũng không thể đặt chân tới nơi này. Nơi đây là chốn nam nhân c.h.é.m g.i.ế.c, không dành cho nữ nhân bước vào. Huống hồ, gia thế Hạ gia trong thành Tứ Cửu cũng chẳng tính là gì, cùng lắm chỉ là một hộ thương nhân sung túc.

Sĩ – nông – công – thương, thương nhân vẫn là hạng cuối. Hiểu ra, nhìn thấu, Hướng Tiểu Viên cũng buông bỏ.

Năm đó, Tam tiểu thư mười bảy tuổi, là một thiếu nữ khuê các chưa từng bước ra khỏi thành Tứ Cửu. Nàng tin Tam tiểu thư nhất định từng vì nàng mà khổ sở van xin, đau lòng khóc lóc, từng giận dữ ầm ĩ, cũng từng nhẫn nhục quỳ gối… Không phải không muốn đến, mà là lực bất tòng tâm.

Bỗng nhiên, Hướng Tiểu Viên không còn muốn c.h.ế.t nữa. Phải sống tiếp. Chỉ khi sống tiếp, mới còn hy vọng. Có hy vọng, thì sẽ có ngày rời được chiếc thuyền này.

*****

Một ngày trước khi chính thức tiếp khách, quản sự nói với Hướng Tiểu Viên: “Nhà ngươi có người mất, cho nghỉ nửa ngày về chịu tang”.

Hướng Tiểu Viên hỏi: “Ai c.h.ế.t vậy?”.

Quản sự đáp: “Cha ngươi”.

Hướng Tiểu Viên cười nhạt: “Ông ta à, khỏi cần”.

Ông ta tè bên sông, trượt chân rơi xuống nước c.h.ế.t đuối. Con sông ấy hồi nhỏ nàng từng bơi qua, chỗ sâu nhất cũng chỉ cao tới vai, tè một cái mà cũng c.h.ế.t đuối, đúng là hời cho ông ta quá rồi. Người như ông ta, đáng lẽ nên liệt giường mười năm tám năm, bẩn thỉu hôi thối, bị người đời khinh miệt, cuối cùng c.h.ế.t như một con ch.ó già mới phải. Nhưng nghĩ lại, biết đâu chẳng phải quỷ nước trong sông thấy ông ta ác độc, nên sớm kéo đi đầu thai.

Nghĩ vậy, lòng Hướng Tiểu Viên bỗng nhẹ bẫng. Thì ra thế gian này quả có nhân quả. Làm nhiều chuyện ác, rồi cũng sẽ bị báo ứng. Nàng chỉ còn đợi xem khi nào báo ứng sẽ rơi xuống đầu ả đàn bà kia.

*****

Người đầu tiên Hướng Tiểu Viên tiếp là Vương Lược. Vừa nhìn là biết kiểu thư sinh như Đàm Kiến từng nói, dễ bị lừa nhất. Thư sinh ấy dịu dàng, đa tình, còn rất chịu chi, là vị khách đối với Hướng Tiểu Viên tốt nhất trong tất cả, chỉ tiếc mỗi điều, hắn có một người cha khôn ngoan quá đỗi.

Từng có lúc, Hướng Tiểu Viên thật lòng đ*ng t*nh với Vương Lược. Nàng nghĩ, chỉ cần hắn chịu chuộc thân cho nàng, dù là làm thiếp hay làm tỳ nữ, nàng đều cam tâm cảm kích. Vì mục tiêu chuộc thân, nàng đem hết những mánh lới quyến rũ nam nhân mà ma ma dạy, dốc sức dùng hết lên người Vương Lược, khiến hắn say nàng như điếu đổ.

Lúc tình cảm nồng nàn, Vương Lược từng không chỉ một lần nói sẽ chuộc nàng ra. Hướng Tiểu Viên vui mừng khôn xiết, cứ ngỡ đã tìm được chân mệnh thiên tử, dốc hết chân tình trao cho người ấy.

Ban đầu tình ý còn mang tính toán, nhưng càng về sau, nàng càng chìm đắm không lối thoát. Đó là một quãng thời gian ngọt ngào giữa người có tình và kẻ hữu ý. Mỗi ngày, Hướng Tiểu Viên đều mong hắn lên thuyền, không thấy người là ăn chẳng vô, ngủ chẳng được, cả tâm thần cũng bất định. Mỗi lần gặp mặt, hai người nói mãi chẳng hết lời yêu đương, dù chỉ ngồi nhìn nhau ngây ngốc cũng thấy mãn nguyện. Vì hắn, nàng thậm chí không tiếp khách nào khác, một lòng giữ mình vì hắn.

Thế nhưng, hai năm trôi qua, Vương Lược chỉ nói mà không làm. Hướng Tiểu Viên bèn chuốc cho hắn say mèm, nhân cơ hội hỏi vì sao vẫn chưa chịu chuộc nàng ra.

Người say thường nói thật. Vương Lược đáp: “Cha ta không cho”.

Một câu ấy, như gáo nước lạnh dội thẳng từ đầu xuống, khiến Hướng Tiểu Viên lạnh thấu tim gan.

Theo nàng biết, bạc của Vương Lược đều là xin từ nhà, cha hắn không đồng ý, đồng nghĩa người này cũng không thể trông mong được nữa.

Hai năm gối đầu bên nhau, hóa ra chỉ là một giấc mộng say. Hướng Tiểu Viên không chút do dự, bắt đầu tìm người khác có thể chuộc thân cho mình.

“Thiên hạ chỉ nhìn thấy đào kép vô tình, kỹ nữ vô nghĩa”. Ánh mắt Hướng Tiểu Viên dõi về phía sương mù dày đặc: “Nhưng không ai nhìn thấy, khi đào kép và kỹ nữ có tình, có nghĩa thì kết cục lại bi t.h.ả.m nhường nào”.

Nàng thở dài, nói thêm một câu: “Kết cục thật sự rất thảm”.

Không ai tiếp lời nàng. Vì chẳng ai có thể nối tiếp.

Hướng Tiểu Viên lại nói: “Tuy Vương Lược không chuộc thân cho ta, nhưng hắn đối với ta còn chân thành hơn cả ta đối với hắn. Hắn chưa từng tiếc bạc cho ta, vẫn luôn dịu dàng như ngày đầu, thậm chí trong chuyện giường chiếu cũng luôn quan tâm ta hơn”.

Nàng thường hay nghĩ, một nam nhân tốt mọi mặt như thế, vì sao lại không thể trở thành lang quân của nàng? Lẽ nào, thật sự là mệnh nàng không tốt?

“Từ khi đó, ta mới mê mẩn chuyện xem bói”.

Hướng Tiểu Viên nhìn Đàm Kiến, giọng nói mang theo chút thê lương.

“Ngươi luôn khuyên ta đừng đem hết bạc đi xem bói, nhưng đâu biết rằng, người thuận buồm xuôi gió thì chẳng ai tìm thầy bói cả, chỉ có kẻ tuyệt vọng mới xem đó là cọng rơm cứu mạng”.

Đàm Kiến mấp máy môi, nhưng cũng không biết nên nói gì.

Ban đầu, mục đích xem bói của Hướng Tiểu Viên rất đơn giản, chỉ muốn biết, sau này có ai chuộc mình ra không? Có thầy nói có, có thầy nói không. Nàng mặc kệ, chỉ tin người nói có.

Rồi nàng lại muốn biết, khi nào mới được chuộc ra? Có người nói ba năm, có người nói năm năm. Nàng mặc kệ, chỉ tin ba năm.

Về sau, nàng lại muốn biết, sau khi chuộc thân, có thể gặp được một người chồng tốt hay không? Có người nói được, có người nói không. Nàng chỉ tin rằng sẽ gặp được.

Sau đó nữa, nàng lại muốn biết, nếu thật sự gặp được người ấy, thì liệu có thể sinh con đẻ cái không? Sinh được rồi, thì con cái có tiền đồ không, có hiếu thuận không…