Chương 69 - Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Tuy thiếu mất viên hồng ngọc dùng làm đáy rương, nhưng việc hôn sự của Đại gia Hạ gia vẫn diễn ra thuận lợi. Tân nương mới cưới về, lão phu nhân vẫn thiên vị Tam tiểu thư như trước. Dù tân nương đã có thai, Tam tiểu thư vẫn là người đứng đầu trong phủ này. Chủ tử được thể diện, đám hạ nhân theo sau tất nhiên cũng được thơm lây.

Mỗi lần Hướng Tiểu Viên đến nhà bếp nhỏ xin gì đó, đều đường hoàng hơn người khác một bậc. Ngay cả Trương ma ma trông thấy nàng cũng niềm nở nở nụ cười chào hỏi.

Cha mẹ nàng thì khỏi phải nói. Mỗi khi nàng tranh thủ được nghỉ về nhà, cha mẹ sẽ bày hết đồ ngon vật lạ ra mời nàng một mình ăn uống, còn bốn người đệ đệ lại bị gạt ra sau.

Hướng Tiểu Viên hiểu rõ, bản thân có được đãi ngộ ấy, ngoài tiền mỗi tháng đưa về, thì không thể tách rời địa vị của Tam tiểu thư trong Hạ phủ. Nàng bỗng nhận ra, vận số của một người, thật sự có thể ảnh hưởng đến một người khác. Thấy không, số phận của nàng chẳng phải cũng đang dần tốt lên rồi sao?

Nàng thậm chí còn thấy may mắn vì cha đã thua mất một lượng bạc năm xưa, bằng không, nàng cũng như những nữ nhân cùng tuổi trong thôn, suốt ngày cắm mặt xuống ruộng, quay lưng với trời.

Giờ phút này, ngoài lòng ngưỡng mộ, trong lòng nàng còn sinh thêm một niềm kỳ vọng. Kỳ vọng Tam tiểu thư cứ tiếp tục được sủng ái, kỳ vọng sau này gả được vào nhà tốt, để nàng có thể theo làm nha hoàn hồi môn.

Phải, Hướng Tiểu Viên muốn học theo cô ruột của mình. Cô nàng đẹp người, được làm thiếp cho nhà giàu, tuy cuối cùng một xác hai mạng, nhưng cũng từng hưởng qua phúc phận.

Nàng còn đẹp hơn cô, lại nhỏ hơn Tam tiểu thư ba tuổi. Sau này khi Tam tiểu thư xuất giá, nàng ở tuổi này làm nha hoàn hồi môn là vừa vặn nhất. Nha hoàn hồi môn có thể ở cạnh chủ tử, nếu thật sự được chủ nhà để ý, sinh được con thì có thể trở thành thiếp. Dù thiếp chỉ bằng nửa chủ tử, nhưng với Hướng Tiểu Viên mà nói, thế là đủ để thay đổi vận mệnh rồi. Nếu sau này đứa trẻ đó ra dáng, thì nửa đời sau của nàng cũng có chốn nương thân. Thấy chưa, ông trời đã sắp sẵn cho nàng một con đường thênh thang biết bao. Chỉ nghĩ đến thôi mà lòng nàng đã thấy ngọt ngào hạnh phúc.

Vì muốn được làm nha hoàn hồi môn, nàng gần như vắt hết óc, nghĩ đủ cách để Tam tiểu thư chú ý đến mình. Nàng làm việc càng chăm chỉ hơn, vừa nhanh tay vừa nhanh mắt. Tam tiểu thư bảo đi đông, nàng tuyệt không dám đi tây, Tam tiểu thư bảo mặt trời là vuông, nàng tuyệt không dám nói tròn. Nàng hận không thể moi cả trái tim ra cho Tam tiểu thư nhìn. Chỉ tiếc là Tam tiểu thư không thường về viện, mà có về cũng luôn có hai nha hoàn lớn hầu hạ bên cạnh, chẳng đến lượt nàng.

Hướng Tiểu Viên nghĩ, không biết bao giờ Tam tiểu thư mới có thể thấy được lòng tốt của mình.

*****

Tiệc cập kê mười bốn tuổi của Tam tiểu thư, người thân bạn bè đều đến dự. Các tiểu thư tụ tập trong thủy tạ, vừa ăn điểm tâm nóng vừa chuyện trò rôm rả. Bên phía phu nhân có một vị biểu tiểu thư đề nghị Tam tiểu thư lấy viên hồng ngọc quý giá ra cho mọi người chiêm ngưỡng. Tam tiểu thư vốn đã đắc ý, bèn sai đại nha hoàn mang hồng ngọc đến.

Biểu tiểu thư cầm trong tay, xoay qua xoay lại xem xét, bỗng cố ý buông tay làm viên ngọc rơi xuống hồ. Tam tiểu thư sốt ruột đến đỏ cả mắt, lập tức túm tóc biểu tiểu thư mà đánh. Các nha hoàn khác vội vây lại can ngăn, chỉ có Hướng Tiểu Viên là “bùm” một tiếng nhảy xuống nước. Nàng biết bơi chó, nhưng chẳng qua là vừa đủ sống, vậy mà khoảnh khắc ấy, không biết lấy đâu ra dũng khí, cứ thế đ.â.m đầu nhảy xuống.

Tháng mười một, nước sông lạnh thấu xương, nàng run cầm cập, lúc được người kéo lên đã gần như thoi thóp. Tam tiểu thư chạy tới, nàng gắng gượng mỉm cười, run rẩy đưa viên hồng ngọc trong lòng bàn tay ra. Trước khi ngất đi, nàng thấy trong mắt Tam tiểu thư lộ ra vẻ lo lắng.

Đừng lo mà, tiểu thư của ta. Ta làm thế thật ra là có mục đích. Chỉ cần người chịu đưa ta theo bên mình, cho ta một cuộc sống tốt, thì ta nguyện làm gậy trái của người, d.a.o phải của người, thay người xông pha trận mạc.

Khi tỉnh lại đã là ba ngày sau. Trong ba ngày ấy, Hạ gia gà bay ch.ó sủa. Tam tiểu thư tát biểu tiểu thư hai cái trước mặt mọi người. Biểu tiểu thư là người bên nhà họ Cố, Cố phu nhân không nhịn được nữa, bèn cấm túc Tam tiểu thư.

Hứa lão phu nhân lần này không mắng Cố thị, mà gọi lão gia đến gõ đầu cảnh tỉnh. Lão gia về nhà thì cãi nhau ầm ĩ với phu nhân, hôm sau phu nhân đã phát bệnh.

Đại tiểu thư và Nhị tiểu thư đã xuất giá nghe tin, vội vàng trở về... người thì an ủi mẹ, người thì trách móc muội muội. Hai tỷ muội lại cãi nhau một trận long trời lở đất... Thần tiên đ.á.n.h nhau, tiểu quỷ gặp họa. Nếu rủi chuyện này dính tới mình, thì biết làm sao? Hướng Tiểu Viên vừa nghĩ đến đây, cơn sốt vốn đã hạ lại bùng lên lần nữa. Sốt liền hai ngày, đến mức người cũng mê man.

Đêm khuya mơ màng tỉnh lại, phát hiện Tam tiểu thư đang ngồi bên giường. Trong mắt Tam tiểu thư ánh lên một tia sáng, nàng lạnh lùng cười khẩy, rồi tia sáng ấy như tan ra.

“Ngươi dưỡng bệnh cho tốt, đừng tự mình dọa mình. Nếu đến cả ngươi mà ta cũng bảo vệ không được thì ta còn làm Tam tiểu thư gì nữa? Đập đầu c.h.ế.t cho xong”.

Hướng Tiểu Viên c.h.ế.t lặng... sao tiểu thư lại biết tâm tư nàng?

“Con tiện nhân kia âm thầm thích Đại ca ta, biết ta lấy được đồ của Đại ca, bèn muốn thay Đại ca ra mặt. Buồn cười thật, đến lượt nàng ta sao? Ngay cả Đại tẩu còn chưa nói gì”.

Tam tiểu thư lại lạnh lùng cười: “Hai cái bạt tai coi như là cảnh cáo. Lần sau còn dám nữa, ta g.i.ế.c cô ta”.

Hướng Tiểu Viên hoảng sợ: “Tiểu thư đừng xúc động, cũng nên nể mặt phu nhân một chút”.

“Nể người khác, thì để chính mình chịu thiệt à? Ta không làm chuyện đó. Nhịn một lần, sẽ có lần hai, rồi lần ba… không bao giờ dứt”.

Tam tiểu thư chọc vào giữa trán nàng: “Đừng khờ khạo nữa. Từ nay về sau, ai gây họa, người đó phải tự dọn dẹp. Nhớ kỹ, người của Hạ Tam ta, dù ăn cứt cũng phải ăn phần trên cùng”.

Đây là lần đầu tiên Hướng Tiểu Viên được nói chuyện riêng với Tam tiểu thư. Một người nằm, một người ngồi, khoảng cách rất gần. Nàng thấy tia sáng trong mắt Tam tiểu thư càng lúc càng rực rỡ, soi ấm cả trái tim nàng.

Thật ra Trương ma ma đã nhìn nhầm rồi. Tính tình Tam tiểu thư tuy không tốt, hở chút là đ.á.n.h là mắng, nhưng chỉ cần ai lọt vào mắt nàng, nàng sẽ che chở như người nhà. Che chở thật lòng.

Sau khi Tam tiểu thư rời đi, nàng thổi tắt nến, nằm yên trong bóng tối một lúc, nghĩ lại những lời Tam tiểu thư vừa nói, bỗng thấy chuyện sau này có được nam nhân để ý hay có sinh được con trai cũng chẳng còn quan trọng. Chỉ cần được đi theo Tam tiểu thư, cuộc sống này đã có hy vọng rồi.

*****

Nửa tháng sau, Tam tiểu thư được giải cấm túc. Lại nửa tháng nữa, nàng khỏi bệnh hẳn, chính thức trở thành đại nha hoàn trong phòng Tam tiểu thư. Mười một tuổi làm đại nha hoàn, mỗi tháng lãnh hai lượng bạc... chuyện này trước nay chưa từng có ở Hạ phủ, nhưng đã là lời của Tam tiểu thư, thì ai dám phản đối?

Từ đó, nàng không chỉ có địa vị trong viện của Tam tiểu thư, mà còn có chỗ đứng trong hàng ngũ hạ nhân được trọng dụng ở Hạ phủ. Cha mẹ nàng mỗi lần gặp nàng, mặt đầy vẻ lấy lòng, sợ chọc nàng giận. Bốn huynh đệ người nào cũng tỷ trước muội sau, gọi nàng ngọt như mật. Trong thoáng chốc, Hướng Tiểu Viên thấy mình như biến thành Tam tiểu thư nhà họ Hướng, có cha mẹ thương yêu, có huynh đệ quý mến, hạnh phúc ngập tràn.

Nàng nghĩ: Cuối cùng ta cũng bước được một bước lên bậc thang.

Rồi lại nghĩ: Bước này là do Tam tiểu thư kéo ta lên, sau này ta nhất định phải báo đáp người.