Chương 54 - Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Trong con hẻm tối tăm, mấy con mèo hoang như những bóng ma tuần tra lãnh địa của mình. Ánh trăng ảm đạm chiếu lên khuôn mặt Đàm Kiến, từ con mắt trái gần như không còn thấy gì rỉ ra hai giọt nước mắt.

Nếu là hai canh giờ trước, hắn đã lấy khăn tay ra lau nước mắt. Nhưng lúc này, ngay cả việc nước mắt trào ra, hắn cũng không nhận ra. Tại sao mọi chuyện lại kỳ lạ như vậy? Triệu Đại Hổ đã c.h.ế.t bao nhiêu năm rồi? Phải chừng mười sáu năm. Người và chuyện từ mười sáu năm trước bị khơi dậy, chẳng lẽ chỉ vì một giấc mộng của Triệu Đại Hổ? Cho dù là do Triệu Đại Hổ báo mộng, thì người hắn tìm cũng nên là người Triệu gia, liên quan gì đến Trần gia và Vệ gia?

Còn nữa, kẻ áo đen kia là ai? Ăn mặc bình thường, giọng nói ôn hòa nhã nhặn, từng lời từng câu đều giấu sát cơ, từng bước ép sát, cả tên nhóc Trần gia lẫn nha đầu Vệ gia đều nhìn sắc mặt hắn mà hành động.

Những năm nay hắn đi khắp nơi, người trên kẻ dưới đều từng gặp, nhưng chưa từng có ai khiến hắn không thể nhìn ra nông sâu như hôm nay. Người không nhìn ra, chuyện cũng không nhìn ra. Sau lưng Triệu Đại Hổ còn ẩn giấu điều gì? Có kẻ nào đang ẩn mình trong bóng tối, trở tay là mây, úp tay là mưa sao? Là nhằm vào hắn, hay nhằm vào kẻ phía sau hắn...

Trong tai vang lên một tiếng động rất nhỏ, Đàm Kiến đột ngột dừng bước, cảnh giác quay đầu nhìn lại, rồi lập tức bước nhanh hơn.

Mấy con mèo hoang đang lang thang khi nãy đã biến mất, theo phán đoán của hắn, mười phần chắc tám là có người đang bám theo.

Là ai phái tới? Chẳng lẽ muốn lấy mạng hắn sao?

Đàm Kiến nhớ lại những chuyện đen tối mà mình từng làm, c.ắ.n răng, trong lòng lập tức có quyết định. Không thể ở lại kinh thành này được nữa. Ba mươi sáu kế, chuồn là thượng sách. Dù sao những năm nay cũng kiếm đủ tiền dơ rồi.

Đàm Kiến đi càng lúc càng nhanh, gần như là chạy.

Thiên Tứ đang ẩn trong bóng tối nhìn thấy, lập tức biết hắn đã nhận ra điều gì đó. Đúng là cáo già, cảnh giác hơn Phòng Thượng Hữu gấp mười lần.

Đã nhận ra thì có tiếp tục theo cũng vô ích, Thiên Tứ đảo mắt, quyết định đến gần Như Nguyện đường để chờ cơ hội.

Đàm Kiến vội vã, rất nhanh đã quay về Như Nguyện đường. Lên tầng hai, đầu tiên hắn thắp đèn, đóng kín cửa sổ, tiếp đó thay y phục, rửa mặt, tắt đèn... chẳng khác gì một người bình thường về nhà muộn.

Đèn vừa tắt, hắn không nằm xuống mà ngồi trong bóng tối, tập trung lắng nghe mọi động tĩnh xung quanh.

Từ khi bị mù một mắt, tai hắn lại rất thính, âm thanh nhỏ đến đâu cũng nghe thấy. Hắn dựa vào khả năng đó mà thoát khỏi bao phen nguy hiểm để sống tới giờ.

Ngồi im suốt một canh giờ, sau khi chắc chắn xung quanh không có gì khác thường, Đàm Kiến mới mò mẫm trong bóng tối đến trước tủ đa bảo, đưa tay ấn công tắc, lặng lẽ bước vào mật thất…

Hắn đâu biết, đúng vào lúc hắn vừa vào mật thất, Thiên Tứ đã nằm bất động trên mái nhà suốt một canh giờ, lúc này nhẹ nhàng gỡ một viên ngói ra, áp mắt nhìn xuống.

Ánh sáng đầu tiên của bình minh rọi vào căn phòng, Đàm Kiến bước ra từ mật thất, trên tay mang theo một cái bọc.

Tim Thiên Tứ chợt run lên. Không hay rồi, họ Đàm định chuồn.

*****

Cũng đúng lúc ấy, Trần Khí nhảy xuống ngựa, như một cơn gió lốc lao vào khách đ**m Như Ý.

Vừa định mở miệng gọi Ninh Phương Sinh và Vệ Đông Quân xuống, thì thấy hai người đã ngồi sẵn ở bàn, như thể đã đoán được hắn sẽ quay về vào lúc này.

Trần Khí kéo áo ngồi xuống, trà còn chưa kịp uống, đã gấp gáp mở lời: “Triệu Đại Hổ c.h.ế.t đã mười sáu năm, c.h.ế.t vào một đêm mưa to gió lớn, sấm chớp đùng đoàng. Ngỗ tác giám định nói là khoảng giờ Hợi hai khắc, trên người không có vết thương nào, vẫn nguyên vẹn”.

“Vì xảy ra chuyện với Triệu gia, người của Hình bộ đã đến hiện trường điều tra tới bảy lần, thẩm vấn nhiều vòng, không phát hiện điểm bất thường nào, cuối cùng mới định là uống rượu xong trượt chân rơi xuống nước”.

“À đúng rồi, nơi vớt được xác cách chiếc thuyền rách đó không xa”.

Ninh Phương Sinh và Vệ Đông Quân nhìn nhau, ánh mắt toàn kinh ngạc.

Vệ Đông Quân hỏi: “Còn phát hiện được gì nữa không?”.

“Trà”.

Trần Khí khô cả cổ. Vệ Đông Quân vội đưa trà qua. Trần Khí uống một hơi cạn sạch, đặt mạnh chén xuống bàn.

“Cái tên Triệu Đại Hổ này vốn không thích nam sắc, lên thuyền cũng chỉ để tìm thuyền nương. Nhưng không biết vì lý do gì, lại mê mẩn thuyền công Cảnh Lan, ném vào hắn không ít tiền, nghe nói còn vì hắn mà đắc tội với người khác”.

“Cả hai từng qua lại một thời gian, sau này không rõ vì sao lại trở mặt, Cảnh Lan tránh mặt hắn”.

“Tính Triệu Đại Hổ là người càng bị tránh thì càng hăng, tiền cũng ném càng nhiều. Triệu Tiểu Hổ nói, thời gian đó nhà họ ba ngày hai bận mất bạc, tra ra thì đều bị ca ca hắn tiện tay ‘mượn’ đi”.

“Hôm xảy ra chuyện đúng vào sinh nhật Triệu Đại Hổ, đã uống một trận ở nhà rồi vẫn chưa đã, lại rủ vài tên bạn tới thuyền tìm Cảnh Lan”.

“Ai ngờ chờ mãi không thấy người, hắn một mình đến tận nhà tìm”.

“Đi được nửa đường thì trời nổi sấm chớp, mưa to gió lớn, hắn lại béo, còn uống rượu, đường tối đen như mực, nên trượt chân rơi xuống sông”.

“Mấy tên bạn tưởng hắn ở trong phòng Cảnh Lan vui vẻ qua đêm, ai ngờ xác nổi lên mới hay chuyện”.

“Mà Cảnh Lan là nghi phạm lớn nhất trong vụ này, vì mắt trái của hắn là bị Triệu Đại Hổ dùng ghế đập vào”.

Vệ Đông Quân giật mình: “Thì ra là hắn đ.á.n.h bị thương”.

Trần Khí nhún vai: “Triệu Tiểu Hổ nói ca ca hắn tính khí cộc cằn, uống rượu vào là không kiểm soát được, ra tay chẳng biết nặng nhẹ, thường xuyên đ.á.n.h người bị thương”.

Vệ Đông Quân: “Nếu vậy thì Cảnh Lan đúng là có động cơ gây án”.

“Người Triệu gia cũng nghĩ như vậy, lập tức bảo Hình bộ tra khảo Cảnh Lan gắt gao. Nhưng Cảnh Lan hôm đó không rời phòng, có mấy người làm chứng”.

Trần Khí thở dài: “Người Triệu gia tuy hận hắn thấu xương, nhưng lại không có cách nào khác”.

Vệ Đông Quân: “Còn Hướng Tiểu Viên thì sao, điều tra chưa?”.

“Triệu Tiểu Hổ nói không biết ai là Hướng Tiểu Viên, nhưng từng thẩm tra hết mọi người, không ai có thời gian gây án nên mới kết luận là say rượu trượt chân”.

Trần Khí: “Sau đó đông gia đứng ra bồi thường cho Triệu gia mười ngàn lượng bạc, việc mới được dàn xếp”.

Vệ Đông Quân: “Đông gia là ai, ngươi có hỏi không?”.

“Đương nhiên là hỏi rồi”.

Trần Khí: “Triệu Tiểu Hổ nói hồi đó hắn còn nhỏ, phụ mẫu chưa từng nói rõ, nhưng cảm giác là người rất có quyền thế, nếu không Triệu gia đã không dễ gì buông bỏ”.

Vệ Đông Quân: “Còn gì nữa không?”.

Trần Khí giơ tay: “Hết rồi”.

Vệ Đông Quân vô thức nhìn sang Ninh Phương Sinh, người kia ngồi im lặng, tay vuốt chén trà, không hề có ý định mở miệng.

“Ninh Phương Sinh, ngươi nói gì đi chứ”. Nàng sốt ruột.

“Ta chỉ có thể nói, trong giấc mộng của Đàm Kiến, thời gian là thật, thời tiết là thật, có thể cả nơi Triệu Đại Hổ rơi xuống nước cũng là thật”.

Ninh Phương Sinh: “Còn lại thì ta không biết nói gì”.

Những gì ghi trong hồ sơ Hình bộ và lời kể của người Triệu gia chỉ là kết quả của sự việc, không phải sự thật. Sự thật duy nhất nằm trong tay Đàm Kiến. Nhưng làm sao mở được miệng Đàm Kiến, tạm thời hắn vẫn chưa có cách.

Trong phòng trở nên yên ắng.

Trần Khí sao ngồi yên được, sốt ruột nói: “Không được, ta thấy phải bắt Đàm Kiến lại lần nữa, lại cho hắn nằm mơ”.

Vệ Đông Quân trầm ngâm: “Hướng Tiểu Viên chỉ còn lại một đêm cuối, nhỡ không phải Đàm Kiến thì…”.

“Tiên sinh”.

Thiên Tứ bất ngờ xông vào: “Đàm Kiến sắp chuồn rồi, làm sao bây giờ?”.

Tất cả mọi người lập tức biến sắc.